Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa khép hờ, nhảy mót trên tấm rèm lụa đỏ hỷ rực rỡ. Lâm Ý Sơ thức giấc khi cảm nhận được một hơi ấm bao bọc lấy mình. Nàng khẽ cựa mình, nhận ra mình vẫn đang nằm gọn trong vòng tay của Tạ Chiêu. Gương mặt hắn khi ngủ mất đi vẻ sắc sảo, lạnh lùng thường ngày, chỉ còn lại sự bình thản và đôi chút mệt mỏi sau một ngày đại hỷ bận rộn.
Nàng định nhẹ nhàng ngồi dậy để chuẩn bị cho lễ dâng trà sáng đầu tiên, nhưng vừa mới nhúc nhích, vòng tay quanh eo đã siết chặt lại. Tạ Chiêu không mở mắt, giọng nói khàn khàn vì mới ngủ dậy vang lên bên tai nàng:
"Cứ nằm thêm một chút nữa, vẫn còn sớm."
"Tạ ca ca, không được đâu. Sáng nay phải dâng trà cho tổ mẫu và phụ mẫu, em không thể để mọi người đợi được." Ý Sơ khẽ thầm thì, đôi má ửng hồng khi nhớ lại những chuyện đêm qua.
Tạ Chiêu lúc này mới mở mắt, nhìn nàng bằng ánh mắt tràn đầy sự nuông chiều. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng, rồi mới luyến tiếc buông tay: "Để ta gọi người mang nước vào cho nàng. Ở phủ Trấn Quốc, nàng không cần phải quá gò bó, tổ mẫu và phụ mẫu đều rất thương nàng."
Sau khi trang điểm và vấn tóc theo kiểu phụ nữ đã có chồng, Ý Sơ cùng Tạ Chiêu bước sang sảnh chính. Dáng vẻ của nàng hôm nay có thêm phần thục nữ, dịu dàng hơn hẳn. Tại sảnh, Tạ lão phu nhân và Trấn Quốc Công đã ngồi sẵn. Ý Sơ quỳ xuống, hai tay dâng trà với động tác vô cùng chuẩn mực.
"Tổ mẫu, mời người dùng trà."
Tạ lão phu nhân cười híp mí, bà đón lấy chén trà rồi ban tặng cho nàng một bộ trâm cài bằng hồng ngọc quý giá: "Ý Sơ à, từ nay về sau nơi này chính là nhà của con. Nếu thằng nhóc Chiêu nhi này có bắt nạt con, cứ đến tìm ta, ta sẽ làm chủ cho con."
Tạ Chiêu đứng bên cạnh chỉ biết cười khổ: "Tổ mẫu, con yêu thương nàng còn không hết, sao dám bắt nạt?"
Bữa cơm sáng đầu tiên diễn ra trong không khí hòa thuận. Ý Sơ tinh ý nhận ra thói quen ăn uống của từng người trong gia đình. Nàng không vội vàng thể hiện quyền uy của một nữ chủ nhân, mà chỉ âm thầm quan sát, học hỏi từ những điều nhỏ nhất.
Buổi chiều, Tạ Chiêu dẫn nàng đi tham quan khắp phủ. Hắn chỉ cho nàng thấy nơi hắn thường tập võ, nơi hắn từng bị phạt quỳ khi còn nhỏ. Khi đến vườn hoa phía Tây, Ý Sơ ngạc nhiên khi thấy một khoảnh đất trống đã được xới sẵn, bên cạnh là rất nhiều hạt giống hoa và cây cảnh.
"Hôm trước nàng nói muốn trồng hoa, ta đã dặn gia nhân chuẩn bị sẵn. Sau này nàng thích trồng gì cứ tùy ý, nếu mệt thì bảo ta, ta sẽ giúp nàng cuốc đất." Tạ Chiêu nhìn nàng, ánh mắt chân thành đến lạ.
Ý Sơ cảm động không nói nên lời. Hắn là một đại tướng quân, tay chỉ quen cầm kiếm chỉ huy nghìn quân, vậy mà lại sẵn sàng vì nàng mà học cách cuốc đất trồng hoa. Hạnh phúc đôi khi không nằm ở những điều lớn lao, mà chỉ là một góc vườn nhỏ được người mình yêu thấu hiểu và trân trọng.