Trở thành nữ chủ nhân của một vương phủ lớn không phải là việc dễ dàng, dù có được sự sủng ái của chồng. Trong phủ Trấn Quốc có những gia nhân lâu năm, đôi khi họ vẫn còn giữ thói quen cũ và có chút xem nhẹ vị Thế tử phi trẻ tuổi, trông có vẻ mềm yếu như Ý Sơ.
Chuyện xảy ra vào ngày thứ ba sau đám cưới. Ý Sơ muốn tự tay nấu một bát mỳ trường thọ cho Tạ Chiêu vì hôm đó là ngày kỷ niệm lần đầu tiên hắn gia nhập quân ngũ. Khi nàng bước vào nhà bếp, nàng thấy vài bà vú già đang tụm năm tụm ba nói chuyện phiếm, bỏ mặc đống bát đĩa chưa rửa và rau củ bắt đầu héo.
Một bà vú tên là Vương mỗ, vốn là người từng chăm sóc Tạ Chiêu lúc nhỏ nên có chút kiêu ngạo, thấy Ý Sơ vào thì chỉ chào hỏi qua loa rồi lại tiếp tục câu chuyện về việc Thế tử trước đây từng được bao nhiêu tiểu thư quyền quý theo đuổi.
Ý Sơ không giận dữ, nàng chỉ mỉm cười nhã nhặn: "Vương vú, vất vả cho các người rồi. Ta thấy nhà bếp hơi lộn xộn, có lẽ là do công việc quá nhiều. Từ mai, ta sẽ cùng quản gia xem xét lại phân bổ nhân sự, ai làm việc gì sẽ có định mức rõ ràng, làm tốt sẽ có thưởng, còn nếu để bếp núc lạnh lẽo thế này thì thật không phải phép với quy tắc của phủ."
Lời nói nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng uy lực không thể chối từ. Vương vú và những người khác lập tức im bặt, họ nhận ra vị Thế tử phi này tuy cười nói dịu dàng nhưng không hề dễ bị bắt nạt.
Chiều hôm đó, Tạ Chiêu đi làm về, thấy Ý Sơ đang cẩn thận tỉ mỉ thái sợi gừng trong bếp. Hắn bước tới từ phía sau, ôm lấy eo nàng, cằm tựa lên vai nàng: "Sao lại tự làm những việc này? Gọi hạ nhân làm là được rồi."
"Tự tay làm mới có ý nghĩa chứ." Ý Sơ xoay người lại, lau vệt nhọ nồi trên trán, cười nói: "Huynh có biết hôm nay em đã 'trị' được bà vú già ở bếp không? Em không mắng họ, nhưng em nghĩ họ đã hiểu ra vấn đề rồi."
Tạ Chiêu bật cười, hắn hôn lên chóp mũi nàng: "Nàng đấy, nhìn thì hiền lành nhưng thực ra lại rất có bản lĩnh. Ta đã nói rồi, ở phủ này nàng cứ làm những gì nàng thích, không cần phải sợ ai cả."
Bát mỳ trường thọ tối hôm đó tuy giản dị nhưng Tạ Chiêu đã ăn không sót một sợi nào. Hắn nhìn người vợ nhỏ đang ngồi đối diện, dưới ánh đèn vàng ấm áp, hắn cảm thấy hơi thở cuộc sống đời thường này mới là thứ quý giá nhất. Những tranh đấu ngoài kia, những âm mưu nơi triều đình dường như đều dừng lại sau cánh cửa này.
"Ý Sơ, cảm ơn nàng." Hắn đột ngột nói.
"Cảm ơn em vì điều gì?" Ý Sơ ngạc nhiên.
"Cảm ơn nàng vì đã đến, và đã biến nơi lạnh lẽo này thành một ngôi nhà đúng nghĩa."