Mùa xuân dần qua, công việc ở binh bộ và doanh trại ngoại ô bắt đầu bận rộn hơn. Tạ Chiêu phải ở lại doanh trại vài ngày để huấn luyện tân binh. Đây là lần đầu tiên kể từ khi cưới, hai người phải xa nhau vài ngày.
Ý Sơ ở nhà cảm thấy trống trải vô cùng. Mỗi tối khi đi ngủ, nàng lại vô thức sờ sang phía bên cạnh, nhưng chỉ thấy gối đệm lạnh lẽo. Nàng quyết định cùng Thanh Trúc chuẩn bị một ít bánh ngọt và canh bổ, đích thân mang đến doanh trại thăm hắn.
Quãng đường đến doanh trại khá xóc nảy, nhưng Ý Sơ không than vãn nửa lời. Khi xe ngựa dừng trước cổng trại, lính canh thấy là Thế tử phi thì vội vàng hành lễ và đưa nàng vào trong.
Doanh trại đầy mùi mồ hôi, tiếng hô vang của binh lính và bụi đất mịt mù. Ý Sơ đứng từ xa, nhìn thấy Tạ Chiêu đang đứng trên bục cao chỉ huy. Hắn mặc chiến giáp, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng. Đây là một khía cạnh khác của hắn mà nàng hiếm khi thấy được – một vị tướng quân thực thụ.
Tạ Chiêu đang chỉ dẫn động tác cho một tân binh thì thoáng thấy bóng dáng màu xanh nhạt đứng phía xa. Hắn dụi mắt như không tin nổi, rồi sau đó nhanh chóng bàn giao công việc cho phó tướng, sải bước dài tiến về phía nàng.
"Sao nàng lại đến đây? Đường xa như vậy, gió bụi lại nhiều." Tạ Chiêu trách mắng nhưng trong mắt lại không giấu nổi sự vui mừng. Hắn lấy khăn tay của mình, vụng về lau đi chút bụi bám trên má nàng.
"Em nhớ huynh, và cũng sợ huynh ở đây ăn uống không điều độ." Ý Sơ mở hộp thức ăn ra, mùi thơm của bánh hoa quế và canh gà lan tỏa.
Binh lính xung quanh nhìn thấy cảnh tượng này thì đều thầm cười trộm. Vị tướng quân hằng ngày mặt sắt đen sì, nay lại đứng trước một cô gái nhỏ mà trở nên lóng ngóng, dịu dàng.
Hai người ngồi trong trướng chính của Tạ Chiêu. Căn trướng đơn sơ, chỉ có một chiếc giường hẹp, một chiếc bàn bản đồ và vài chồng sách quân sự. Ý Sơ nhìn mà xót xa: "Huynh ngủ ở đây sao? Giường cứng thế này làm sao chịu nổi?"
"Quen rồi, hồi ở biên thùy còn ngủ trên đất ấy chứ." Tạ Chiêu vừa ăn bánh vừa cười. "Nhưng có nàng đến thăm, giường cứng cũng thấy mềm như bông."
Ý Sơ ở lại doanh trại đến tận chiều muộn. Trước khi nàng lên xe về phủ, Tạ Chiêu giữ tay nàng lại, khẽ nói: "Ngày mai ta sẽ xong việc và về nhà sớm. Đợi ta."
Chiếc xe ngựa lăn bánh rời đi, Ý Sơ ngoái đầu nhìn lại, thấy bóng dáng Tạ Chiêu vẫn đứng sừng sững giữa bụi đất doanh trại, dõi theo nàng cho đến khi xe khuất hẳn. Nàng nhận ra, dù hắn có là tướng quân lẫy lừng hay là người chồng dịu dàng, thì tình cảm hắn dành cho nàng vẫn luôn là một hằng số không thay đổi.
Đêm đó, Ý Sơ mơ thấy một mùa xuân vĩnh cửu, nơi nàng và hắn cùng nhau đi trên cánh đồng đầy hoa liễu, không còn chiến tranh, không còn xa cách, chỉ có hai người và một tình yêu sâu thẳm như đại dương.