Tiếng còi tàu hú lên một hồi dài, xé toạc màn sương mù dày đặc đang bao phủ sân ga Sài Gòn vào lúc nửa đêm. Luồng hơi nước trắng xóa phả ra từ gầm tàu, quấn quýt lấy những đôi chân đang vội vã.
Trần Vũ đứng ngược dòng người. Anh kéo cao cổ chiếc áo khoác măng tô cũ kỹ, khói thuốc lá trên môi lập lòe một đốm đỏ cô độc. Đôi mắt anh – thứ duy nhất còn sót lại vẻ sắc sảo của một thám tử từng lừng lẫy – giờ đây chỉ còn là hai mặt hồ phẳng lặng, không chút gợn sóng. Anh không mang theo nhiều hành lý, chỉ một chiếc túi xách sờn rách chứa vài bộ quần áo và một quá khứ mà anh luôn muốn vứt bỏ.
"Chuyến tàu SE-99, hành trình xuyên lục địa, chuẩn bị khởi hành. Đề nghị quý khách..."
Vũ bước lên toa số 7. Tiếng giày da nện xuống sàn tàu nghe khô khốc. Anh tìm đến chỗ ngồi của mình cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài sân ga đang lùi xa dần. Anh tự nhủ, chuyến đi này không phải là một kỳ nghỉ, mà là một cuộc trốn chạy.
“Chào anh, chỗ này có người ngồi chưa?”
Một giọng nói run rẩy cắt ngang dòng suy nghĩ của Vũ. Anh ngước lên. Trước mặt anh là một người đàn ông gầy gò, mặc chiếc áo khoác gió quá khổ, mồ hôi lấm tấm trên trán dù máy lạnh toa tàu đang chạy hết công suất. Gã tay trái ôm khư khư một chiếc vali bạc, tay phải không ngừng vân vê gấu áo.
Vũ khẽ gật đầu, không nói một lời.
Gã đàn ông ngồi xuống, hơi thở dồn dập. Gã liếc nhìn xung quanh với vẻ cảnh giác tột độ, như thể mỗi hành khách đi ngang qua đều là một tay sát thủ ngầm. Gã mở lời, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ hai người nghe:
“Anh có tin vào quỷ dữ không?”
Vũ khẽ nhếch môi, một nụ cười không chút hơi ấm: “Tôi chỉ tin vào những gì có thể cầm nắm được. Và quỷ dữ, thường là do con người tự vẽ ra.”
Người đàn ông cười khổ, ánh mắt gã dại đi: “Vậy thì anh may mắn hơn tôi rồi. Tôi đang mang theo hơi thở của quỷ trong chiếc vali này. Họ sẽ không để tôi đi hết hành trình đâu.”
Vũ định đáp lại bằng một câu mỉa mai, nhưng bản năng của một thám tử đã ngăn anh lại. Anh nhận thấy một vết bầm tím mờ dưới cổ tay của gã đàn ông, và quan trọng hơn, một chấm đỏ li ti của thiết bị định vị đang nhấp nháy trên cổ áo sau của gã mà chính gã cũng không biết.
Bất chợt, một bóng dáng thanh mảnh lướt qua lối đi. Đó là một cô gái với mái tóc buộc cao, mang theo mùi hương thoang thoảng của cồn sát trùng và hoa oải hương. Cô dừng lại trước số ghế đối diện, ánh mắt vô tình chạm phải Vũ. Một ánh nhìn lạnh lùng nhưng đầy thấu thị. Lâm Tuệ – cô bác sĩ pháp y đang đi tìm những mảnh ghép tâm hồn – không hề biết rằng người đàn ông khắc khổ ngồi đối diện mình chính là người sẽ cùng cô đi qua ranh giới giữa sự sống và cái chết trong vài giờ tới.
Đoàn tàu rung mạnh khi bắt đầu tăng tốc. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray tạo nên một bản nhạc đều đặn đến mê hoặc.
Gã đàn ông bên cạnh Vũ đứng dậy, ôm chặt chiếc vali: “Tôi phải đi vệ sinh một chút. Nếu… nếu tôi không quay lại, làm ơn đừng mở chiếc vali này ở nơi có ánh sáng.”
Vũ nhìn theo bóng lưng liêu xiêu của gã khuất dần sau cánh cửa toa VIP. Anh thở ra một hơi dài, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trên cửa sổ toa tàu.
“Chết tiệt,” Vũ lầm bầm, “mình đã tự hứa là sẽ không dính vào rắc rối nữa rồi mà.”
Ngoài kia, bóng tối của đại ngàn bắt đầu nuốt chửng lấy đoàn tàu. Chuyến hành trình vạn dặm chỉ mới bắt đầu, và trong không khí, mùi của máu và sự phản bội đã bắt đầu nồng nặc.