MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGa Tàu Tử ThầnChương 2

Ga Tàu Tử Thần

Chương 2

895 từ · ~5 phút đọc

Mười lăm phút kể từ khi gã đàn ông lạ mặt rời đi, chỗ ngồi bên cạnh Vũ vẫn trống trải. Một khoảng chân không kỳ lạ bao trùm lên vị trí đó, chỉ còn lại mùi mồ hôi chua nồng và sự bất an còn sót lại trong không khí.

Vũ đứng dậy. Thói quen của một thám tử không cho phép anh ngồi yên khi ngửi thấy mùi nguy hiểm. Anh đi dọc hành lang hẹp của toa tàu, đôi chân tự động điều chỉnh theo nhịp rung lắc của những thanh ray. Tại toa bar – nơi ánh đèn vàng vọt cố gắng tạo ra một vẻ sang trọng giả tạo – anh lại thấy gã.

Gã đàn ông tên Zero đang ngồi ở góc khuất nhất, trước mặt là một ly rượu vang đỏ thẫm như màu máu khô. Gã không uống, chỉ nhìn trân trân vào những gợn sóng lăn tăn trong ly theo nhịp tàu chạy.

Vũ ngồi xuống chiếc ghế xoay bên cạnh, gọi một ly Whisky không đá.

“Ly rượu đó có độc không mà anh nhìn nó kỹ vậy?” Vũ hỏi, giọng trầm đục.

Zero giật mình, chiếc vali bạc đặt dưới chân gã khẽ va vào thành ghế tạo nên một tiếng cộp khô khốc. Gã ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ: “Độc hay không không quan trọng. Quan trọng là người mời tôi ly rượu này… họ đang đứng ngay sau lưng tôi.”

Vũ liếc mắt qua tấm gương lớn sau quầy bar. Chỉ có vài hành khách đang ngủ gật và anh nhân viên phục vụ đang lau ly một cách lơ đãng. Không có ai đứng sau Zero cả.

“Anh đang hoang tưởng rồi,” Vũ nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng cháy xuống cổ họng.

“Hy vọng là vậy,” Zero cười cay đắng. Gã đẩy ly rượu về phía Vũ. “Anh biết không, Trần Vũ? Tôi biết anh là ai. Tôi đã theo dõi vụ án của anh ba năm trước. Anh không sai, anh chỉ là quá cô độc trong một thế giới đầy rẫy những kẻ liên minh để làm điều ác.”

Vũ khựng lại. Cái tên "Trần Vũ" đã lâu không có ai gọi. Nó giống như một vết thương cũ bị cào xước lại. “Đừng nhắc về chuyện đó. Tôi bây giờ chỉ là một gã khách bộ hành không tên.”

Zero bỗng nhiên nắm lấy cổ tay Vũ, sức mạnh từ đôi bàn tay gầy guộc khiến Vũ bất ngờ. “Nghe này, khi tiếng còi tàu hú lên lần thứ ba, hãy chạy đến toa số 9. Đừng tin bất cứ ai mặc đồng phục trên chuyến tàu này, kể cả những kẻ trông có vẻ chính trực nhất.”

Nói đoạn, Zero đứng phắt dậy, ôm chặt chiếc vali và bước nhanh về phía khu vực toa VIP số 9. Vũ nhìn theo, chân mày nhíu chặt. Anh định đuổi theo để hỏi cho rõ, nhưng một bóng người khác đã chặn đường anh.

Đó là Lâm Tuệ. Cô đứng tựa lưng vào cửa toa, trên tay cầm một cuốn sổ tay nhỏ. Ánh đèn neon phản chiếu trên gọng kính trắng khiến gương mặt cô càng thêm phần thanh thoát nhưng xa cách.

“Anh nên để ông ta đi,” cô nói, giọng bình thản như đang đọc một bệnh án. “Áp lực tâm lý của người đó đã vượt quá giới hạn. Nếu anh ép thêm, ông ta sẽ phát điên ngay tại đây đấy.”

Vũ quay sang nhìn cô: “Cô là bác sĩ tâm lý à?”

“Tôi là pháp y,” cô đáp, đôi mắt nhìn thẳng vào Vũ. “Tôi quen với việc lắng nghe người chết hơn là người sống. Nhưng người đàn ông đó… ông ta có mùi của một kẻ sắp chết. Một mùi hương rất đặc trưng mà không loại nước hoa nào che giấu được.”

Vũ im lặng. Anh cảm nhận được một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Đúng lúc đó, tiếng còi tàu lần thứ nhất hú lên, vang vọng giữa núi rừng đêm tối. Âm thanh kéo dài, u uất như tiếng than khóc của một linh hồn bị bỏ rơi.

Vũ nhìn vào ly rượu vang mà Zero bỏ lại. Một con ruồi nhỏ rơi vào trong ly, giãy giụa một lát rồi chìm hẳn xuống đáy chất lỏng màu đỏ thẫm.

“Ly rượu này,” Vũ lầm bầm, “thực sự có độc.”

Lâm Tuệ bước tới, cúi xuống ngửi nhẹ ly rượu, chân mày cô hơi mướn lên: “Alkaloid… chiết xuất từ lá ngón đen. Rất tinh vi. Ai đó muốn ông ta chết, nhưng phải chết một cách tự nhiên trong lúc ngủ.”

Tiếng còi tàu thứ hai vang lên, ngắn hơn và gấp gáp hơn.

Vũ không chần chừ nữa. Anh gạt ly rượu sang một bên, lao nhanh về phía toa VIP. Bản năng của một con sói đầu đàn đã thức tỉnh. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt, một sự chuộc lỗi cho quá khứ đang nằm ở phía cuối hành lang tối tăm kia.

Lâm Tuệ cũng không đứng yên, cô cất cuốn sổ vào túi và chạy theo sau anh.

Phía trước họ, cánh cửa toa số 9 sừng sững hiện ra dưới ánh đèn hành lang nhấp nháy. Một sự im lặng đáng sợ đang chờ đợi, sự im lặng trước khi cơn bão thực sự càn quét qua chuyến tàu vạn dặm này.