MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGa Tàu Tử ThầnChương 3

Ga Tàu Tử Thần

Chương 3

911 từ · ~5 phút đọc

Tiếng còi tàu thứ ba rít lên, dài và chói tai như tiếng thét xé toạc màn đêm. Đoàn tàu SE-99 nghiêng mình qua một khúc cua gắt, khiến Vũ và Lâm Tuệ phải bám chặt vào thành hành lang để khỏi ngã nhào.

Trước mặt họ, cánh cửa toa VIP số 9 im lìm một cách đáng sợ.

Vũ đặt tay lên tay nắm cửa bằng thép lạnh ngắt. Khóa từ đã nhảy sang màu đỏ – trạng thái khóa trái từ bên trong. Anh gõ mạnh, âm thanh khô khốc vang vọng khắp hành lang vắng lặng.

“Ông Zero! Mở cửa ra!”

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng xình xịch đều đặn của bánh xe nghiến trên đường ray và tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Một linh cảm xấu xẻ xéo tâm trí Vũ. Anh lùi lại một bước, nhìn sang Lâm Tuệ. Cô không nói gì, nhưng đôi bàn tay đang siết chặt túi y tế đã tố cáo sự căng thẳng của cô.

“Tránh ra,” Vũ gằn giọng.

Anh lấy đà, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể tông mạnh vào cánh cửa. Rầm! Cánh cửa thép rung lên nhưng không nhúc nhích. Phải đến cú tông thứ ba, chốt khóa mới gãy vụn. Cánh cửa bật tung, đập mạnh vào vách toa tạo nên một tiếng vang chấn động.

Căn phòng tối om. Mùi hoa oải hương tổng hợp từ máy xịt tự động trộn lẫn với một mùi gì đó lạ lẫm – tanh nồng và lạnh lẽo.

Lâm Tuệ nhanh chóng tìm thấy công tắc đèn. Ánh sáng neon trắng bệch bật sáng, phơi bày một khung cảnh mà Vũ sẽ chẳng bao giờ quên.

Zero đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da duy nhất trong phòng. Đầu gã ngửa ra sau, đôi mắt trợn trừng nhìn thẳng lên trần nhà như đang đối diện với một thực thể vô hình kinh khủng. Hai tay gã vẫn ôm chặt chiếc vali bạc trước ngực, nhưng những ngón tay đã tím tái và co quắp lại.

Điều kỳ quái nhất là: Căn phòng hoàn toàn ngăn nắp. Không có dấu hiệu giằng co, không có vết máu bắn tóe. Cửa sổ bằng kính cường lực vẫn khóa chặt từ bên trong. Lối đi duy nhất là cánh cửa mà Vũ vừa phá vỡ.

“Đừng chạm vào bất cứ thứ gì!” Vũ hét lên khi thấy Lâm Tuệ định tiến lại gần.

Anh rút từ túi áo ra một chiếc khăn tay, thận trọng kiểm tra khe cửa và sàn nhà. Không có dấu chân lạ. Căn phòng này thực sự là một ốc đảo cô lập.

Lâm Tuệ đeo găng tay cao su, cô quỳ xuống bên cạnh cái xác, khẽ chạm vào động mạch cổ của Zero. Cô ngước nhìn Vũ, lắc đầu nhẹ: “Đã đi rồi. Cơ thể bắt đầu cứng lại. Anh ta chết đúng vào lúc tiếng còi tàu đầu tiên hú lên.”

Vũ quan sát gương mặt nạn nhân. Một vệt đen nhỏ, mảnh như sợi chỉ, kéo dài từ khóe mắt xuống gò má gã. “Cô nhìn thấy cái này không?” Vũ chỉ vào vệt đen. “Lúc nãy ở toa bar, gã không có vết này.”

Lâm Tuệ cúi sát hơn, hơi thở cô ngưng lại một nhịp: “Đây không phải là vết bẩn... đây là các mao mạch bị vỡ do một loại sóng âm hoặc áp suất cực lớn tác động trực tiếp vào não bộ. Nhưng... làm thế nào? Trong một căn phòng kín như thế này?”

Bất chợt, Vũ nhận thấy chiếc vali bạc mà Zero ôm khư khư có điều gì đó không ổn. Anh dùng khăn tay xoay nhẹ nó. Phần khóa số đã bị đập nát, nhưng nắp vali vẫn đóng chặt bằng một lớp keo dán công nghiệp kỳ lạ. Ở góc vali, một dòng chữ nhỏ được viết bằng máu vẫn còn chưa kịp khô hẳn:

"BÓNG MA KHÔNG NGỦ."

“Chết tiệt!” Vũ chửi thề. Anh nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy tinh vi.

Ngay lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía hành lang. Lý Kiệt – trưởng an ninh đoàn tàu – cùng hai nhân viên bảo vệ ập vào. Nhìn thấy Vũ đứng cạnh cái xác với cánh cửa bị phá hủy, Lý Kiệt lập tức rút súng điện, chĩa thẳng vào ngực anh.

“Đứng yên! Giơ tay lên!” Lý Kiệt hét lớn. “Trần Vũ, tôi biết lý lịch của anh. Một thám tử bị sa thải vì tội ngụy tạo chứng cứ... giờ anh định diễn vở kịch gì ở đây?”

Vũ chậm rãi giơ hai tay lên, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cái xác của Zero. Anh biết, nếu bây giờ bị bắt, bí mật trong chiếc vali kia sẽ mãi mãi biến mất và kẻ sát nhân thực sự – kẻ có thể giết người xuyên qua vách thép – sẽ lẩn khuất vào bóng tối của đoàn tàu này.

“Lý Kiệt,” Vũ nói, giọng lạnh lùng đến đáng sợ. “Nếu anh muốn bắt tôi, cứ việc. Nhưng nếu anh không phong tỏa toa tàu này ngay lập tức, người tiếp theo chết... sẽ là anh.”

Gió từ bên ngoài lùa qua khe cửa bị phá, thổi tung những tờ giấy trên bàn của Zero. Một tờ giấy trắng rơi xuống chân Lâm Tuệ. Trên đó chỉ vỏn vẹn một con số được in đen đậm: 0.

Căn phòng số 0. Nạn nhân số 0. Và cuộc chơi tử thần vừa mới bắt đầu.