MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGa Tàu Tử ThầnChương 4

Ga Tàu Tử Thần

Chương 4

855 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn neon trong toa số 9 chớp tắt liên hồi theo nhịp rung của đoàn tàu đang băng qua một cây cầu sắt. Họng súng điện trong tay Lý Kiệt vẫn không rời khỏi ngực Trần Vũ. Bầu không khí đặc quánh mùi thuốc súng và sự nghi kỵ.

“Anh có 30 giây để giải thích tại sao anh lại ở trong căn phòng khóa kín với một cái xác, thưa 'cựu' thám tử,” Lý Kiệt gằn giọng, ngón tay đặt trên lẫy cò run nhẹ.

Vũ không nhìn họng súng. Anh nhìn vào hình bóng phản chiếu của Lý Kiệt trên mặt kính vali bạc. “Nếu tôi muốn giết ông ta, tôi đã không phá cửa để gây động động lớn như vậy. Và nhìn kỹ đi, Lý Kiệt, cái xác này không có vết thương hở. Anh nghĩ tôi dùng ý chí để làm vỡ mao mạch não người ta à?”

Lâm Tuệ bất ngờ đứng dậy, chắn giữa hai người đàn ông. Cô giơ tấm thẻ bác sĩ của mình ra: “Tôi là bác sĩ pháp y thuộc sở cảnh sát thành phố, hiện đang trong kỳ nghỉ. Tôi xác nhận nạn nhân tử vong do một tác động nội thương cực kỳ đặc thù. Trần Vũ không có công cụ gây án trên người. Thay vì bắt anh ta, anh nên tự hỏi tại sao hệ thống camera an ninh của toa VIP lại bị tắt đúng vào lúc 12 giờ đêm.”

Lý Kiệt khựng lại, khuôn mặt vuông vức lộ vẻ bối rối. Anh ta ra hiệu cho cấp dưới kiểm tra bộ đàm, rồi hậm hực hạ súng xuống nhưng vẫn không rời mắt khỏi Vũ.

“Được thôi. Nhưng hai người không được rời khỏi toa này cho đến khi chúng ta tới ga tiếp theo.”

Vũ phớt lờ lời đe dọa. Anh quỳ xuống bên cạnh thi thể Zero một lần nữa. Lần này, anh không nhìn vào cái xác mà nhìn xuống sàn tàu, ngay dưới gầm ghế bành. Ở đó, có một vài hạt cát trắng mịn – thứ cát không hề có ở vùng đất mà đoàn tàu đang đi qua.

“Nhìn này,” Vũ khẽ nói với Lâm Tuệ.

Cô cúi xuống, dùng kẹp gắp một hạt cát lên. “Đây là cát thạch anh nguyên chất... thường dùng trong các phòng thí nghiệm công nghệ cao hoặc... đồng hồ cát thủ công.”

Bỗng nhiên, một tiếng gõ đều đặn vang lên từ vách ngăn toa kế bên. Cộc... cộc... cộc... Tiếng động nghe như tiếng gậy gỗ chạm xuống sàn tàu.

Cửa toa VIP hé mở. Một cụ già với đôi mắt đục ngầu, khoác chiếc áo dạ cũ kỹ, tay cầm một cây gậy bằng mây bước vào. Cụ dừng lại cách cái xác chỉ vài bước chân, mũi khịt khịt như đang ngửi mùi trong không khí.

“Ông cụ, chỗ này đang có hiện trường án mạng, ông không được...” Lý Kiệt định ngăn lại nhưng Vũ đã giơ tay cản anh ta.

“Ông nhìn thấy gì sao?” Vũ hỏi, giọng anh dịu lại một cách lạ lùng.

Cụ già không nhìn Vũ, đôi mắt mù lòa hướng về phía cửa sổ vẫn đang đóng chặt. “Tôi không thấy bằng mắt, thưa cậu trai. Nhưng tôi 'thấy' hơi lạnh. Cái thứ vừa ở trong phòng này... nó không có nhịp tim. Nó đi qua vách thép như đi qua màn sương.”

Cả căn phòng rùng mình. Lời nói của ông lão mù nghe như một lời nguyền giữa đêm khuya.

“Ông có nghe thấy âm thanh gì không?” Lâm Tuệ hỏi.

“Tiếng rít,” ông lão thầm thì. “Một tiếng rít cao đến mức khiến tai tôi chảy máu. Và rồi... tiếng cát chảy. Rất nhiều cát.”

Vũ lập tức lục soát túi áo của Zero. Ngoài chiếc ví trống rỗng, anh tìm thấy một mảnh giấy gấp nhỏ bị kẹp trong lớp lót áo. Trên đó không có chữ, chỉ có một biểu tượng duy nhất: Một chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược.

“Hắn không giết người một mình,” Vũ đứng dậy, ánh mắt anh rực lên một tia sáng lạnh lẽo. “Kẻ sát nhân là một kẻ tin vào sự vĩnh cửu. Hắn coi mỗi mạng người là một hạt cát trong trò chơi của hắn.”

Lâm Tuệ cầm lấy mảnh giấy, ngón tay cô hơi run. “Vũ, nhìn đằng sau mảnh giấy này đi.”

Ở mặt sau, có một dòng số tọa độ và một cái tên: Ga Phù Du - 02:15 AM.

Vũ nhìn đồng hồ đeo tay. 02:00 AM. Chỉ còn 15 phút nữa tàu sẽ cập ga đầu tiên.

“Lý Kiệt!” Vũ quát lên. “Cho người lục soát toàn bộ toa hạng phổ thông ngay lập tức. Tìm bất cứ ai mang theo cát hoặc có vết máu ở tai. Kẻ sát nhân không biến mất, hắn chỉ đang chờ đồng hồ cát của hắn chảy hết thôi!”

Đoàn tàu bắt đầu giảm tốc. Tiếng phanh nghiến trên đường ray rít lên chói tai, trùng khớp với mô tả của ông lão mù. Ga Phù Du đang hiện ra ngoài cửa sổ dưới ánh đèn vàng hiu hắt, trông giống như một nghĩa địa của những toa tàu cũ.