MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGa Tàu Tử ThầnChương 5

Ga Tàu Tử Thần

Chương 5

1,192 từ · ~6 phút đọc

Đoàn tàu SE-99 rùng mình mãnh liệt khi hệ thống phanh thủy lực bắt đầu làm việc hết công suất. Tiếng kim loại nghiến vào nhau ken két vang vọng khắp các toa, át cả tiếng gió rít. Bên ngoài cửa sổ, ga Phù Du hiện ra dưới ánh đèn cao áp vàng vọt, mờ ảo như một trạm dừng trong cõi hư vô. Đúng như tên gọi của nó, nơi đây chỉ là một trạm dừng tiếp nhiên liệu hẻo lánh giữa vùng núi đá, không một bóng người hành khách chờ đợi trên sân ga.

Vũ liếc nhanh chiếc đồng hồ cơ trên tay: 02:14 AM. Chỉ còn một phút.

“Lý Kiệt, nghe tôi nói đây!” Vũ túm lấy cổ áo trưởng an ninh, ép anh ta nhìn vào mắt mình. “Kẻ đó sẽ không rời tàu bằng cửa chính. Hắn biết chúng ta sẽ chốt chặn ở các toa VIP. Hắn sẽ xuống ở toa hàng hoặc toa hạng phổ thông ngay khi tàu vừa chạm vạch dừng. Cho người của anh bao vây phía sau đoàn tàu ngay lập tức!”

Lý Kiệt nghiến răng, sự kiêu ngạo của một sĩ quan an ninh đang đấu tranh với bản năng sinh tồn. Cuối cùng, anh ta cầm bộ đàm lên, quát lớn: “Tất cả đội bảo vệ, di chuyển về phía đuôi tàu! Chặn tất cả các cửa ra vào toa hạng C. Phát hiện bất cứ ai có biểu hiện lạ, bắn súng điện ngay lập tức!”

Tàu dừng hẳn với một cú giật mạnh. Cửa toa mở ra, luồng không khí lạnh buốt từ thung lũng ùa vào, mang theo mùi của rêu xanh và đá ẩm.

Vũ không đợi Lý Kiệt, anh lao ra khỏi toa số 9, đôi giày da nện xuống nền xi măng của sân ga vắng lặng. Lâm Tuệ cũng đuổi theo sát nút, chiếc túi y tế đeo chéo bên hông đập nhịp nhàng vào hông cô.

“Vũ! Anh tìm cái gì?” Cô hét lên trong tiếng gió.

“Mùi cát!” Vũ trả lời ngắn gọn.

Anh dừng lại ở giữa sân ga, khẽ khịt mũi. Giữa mùi dầu mỡ của động cơ và mùi không khí lạnh, anh ngửi thấy một mùi hương hắc nhẹ của nhựa cháy. Ánh mắt anh quét qua dãy cửa sổ của các toa phổ thông. Hầu hết hành khách vẫn đang ngủ say, gương mặt họ áp vào kính một cách mệt mỏi. Nhưng ở toa số 12 – toa cuối cùng dành cho khách vãng lai – một cánh cửa sổ đang hé mở. Một cái bóng đen vừa nhảy xuống, lẩn vào dãy toa hàng cũ nát đang nằm rỉ sét ở đường ray phụ.

“Đó rồi!”

Vũ lao đi như một mũi tên. Anh không chạy theo đường thẳng mà lách qua những kiện hàng gỗ xếp chồng chất trên sân ga để che chắn tầm nhìn. Khi tiếp cận dãy toa hàng cũ, anh ra hiệu cho Lâm Tuệ đứng lại phía sau một trụ đèn.

Bên trong bóng tối của toa hàng bỏ hoang, có tiếng bước chân sột soạt trên nền cát. Vũ nhẹ nhàng rút chiếc đèn pin nhỏ ra nhưng không bật sáng. Anh nín thở, lắng nghe nhịp tim của chính mình.

Cộp. Cộp.

Tiếng gậy gỗ chạm xuống đất. Vũ khựng lại. Là ông lão mù? Không, ông lão vẫn còn ở toa VIP với Lý Kiệt. Vậy kẻ này là ai?

Vũ bất ngờ bật đèn pin, luồng ánh sáng trắng xé toạc bóng tối. Trước mặt anh không phải là một gã sát thủ hung tợn, mà là một cô gái trẻ với bộ đồ phong cách du mục, khoác chiếc khăn choàng thổ cẩm rách nát. Điều kinh khủng nhất là trên đôi tay cô ta đang cầm một chiếc đồng hồ cát bằng thủy tinh cổ điển, bên trong chứa đầy loại cát thạch anh trắng mịn mà Vũ đã thấy ở hiện trường.

“Đừng lại gần!” Cô gái hét lên, giọng run rẩy nhưng đầy vẻ quyết tuyệt.

Vũ nhận thấy tai cô ta đang chảy máu – những dòng máu khô sẫm lại trên vành tai trắng bệch. Đúng là cô ta! Áp suất từ vũ khí sóng âm đã ảnh hưởng đến chính kẻ sử dụng.

“Cô là ai? Tại sao lại giết Zero?” Vũ bước lên một bước, đôi tay giơ ra ra hiệu hòa bình nhưng đôi mắt anh không rời khỏi chiếc đồng hồ cát.

“Tôi không giết ông ấy!” Cô gái vừa lùi vừa lắc đầu điên cuồng. “Tôi đang cứu ông ấy! Chiếc đồng hồ này là mạng sống của tất cả chúng ta. Anh không hiểu đâu thám tử... Bóng ma đã ở đây từ lúc tàu khởi hành!”

“Bóng ma là ai?”

Cô gái chưa kịp trả lời thì một tiếng vút xé gió vang lên. Từ phía sau những kiện hàng, một tia sáng đỏ từ ống ngắm laser hiện lên trên ngực cô gái.

“Nằm xuống!” Vũ gầm lên.

Anh lao đến, vật ngã cô gái xuống sàn toa hàng đúng lúc một viên đạn sượt qua chỗ cô ta vừa đứng, găm vào thành thép tạo nên những tia lửa điện. Kẻ bắn tỉa đang ở đâu đó trên nóc ga.

Lâm Tuệ từ bên ngoài lao vào, cô nhanh chóng kiểm tra vết thương cho cô gái trong khi Vũ dùng súng của mình (thứ anh đã giấu kín dưới ống chân) bắn trả về phía ánh đèn laser.

“Tên cô là gì?” Lâm Tuệ hỏi, giọng trấn an.

“An... An Nhiên,” cô gái hổn hển, tay vẫn ôm chặt chiếc đồng hồ cát. “Làm ơn... đừng để cát chảy hết. Nếu cát dừng lại, quả bom ở toa đầu máy sẽ phát nổ.”

Vũ nhìn vào chiếc đồng hồ cát. Những hạt cát trắng đang chảy qua eo thủy tinh hẹp một cách đều đặn, lạnh lùng. Chỉ còn chưa đầy một phần ba lượng cát ở phía trên.

“Lâm Tuệ, trông chừng cô ta!” Vũ ra lệnh. Anh đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía đầu đoàn tàu SE-99 đang xả hơi nước như một con quái vật đang thức giấc.

Lý Kiệt lúc này mới dẫn đội bảo vệ chạy tới, mặt mũi tái mét vì tiếng súng. “Có chuyện gì vậy? Ai vừa nổ súng?”

Vũ quay lại, túm lấy cổ áo Lý Kiệt lần thứ hai trong đêm: “Bỏ qua chuyện bắt giữ đi! Anh có 10 phút để sơ tán toàn bộ hành khách ở 3 toa đầu tiên. Có bom.”

Sân ga Phù Du vốn vắng lặng giờ đây chìm trong hỗn loạn. Tiếng loa thông báo, tiếng súng, và tiếng gào thét của hành khách bị đánh thức tạo nên một khung cảnh hỗn độn. Trong tay Vũ, chiếc đồng hồ cát của An Nhiên khẽ rung lên. Anh nhận ra đây không chỉ là một cái đồng hồ, nó là một bộ đếm ngược cơ học cực kỳ tinh vi.

Trò chơi của "Bóng ma" không chỉ dừng lại ở một mạng người. Hắn muốn biến đoàn tàu này thành một ngôi mộ di động.

Vũ nhìn An Nhiên, rồi nhìn sang Lâm Tuệ. Anh biết, hành trình phiêu lưu này từ giờ phút này đã không còn đường lui.