Tiếng còi tàu hú lên hồi thứ ba, báo hiệu đoàn tàu SE-99 chuẩn bị rời ga Phù Du. Những bánh xe thép khổng lồ bắt đầu nghiến trên đường ray, tạo ra những tiếng động trầm đục. Sự hỗn loạn trên sân ga vẫn chưa dứt: hành khách nháo nhào, tiếng la hét của trẻ con và tiếng loa điều hành gào thét trong vô vọng.
Trong toa hàng cũ nát, Trần Vũ nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ cát trong tay An Nhiên. Những hạt cát trắng thạch anh vẫn chảy xuống đều đặn, lạnh lùng như nhịp đập của tử thần.
"Lâm Tuệ, đưa cô ta về toa số 9 ngay! Lý Kiệt, anh lo việc sơ tán, tôi sẽ lên đầu máy," Vũ ra lệnh nhanh gọn, giọng anh át cả tiếng động cơ đang gầm rú.
"Anh điên rồi sao? Tàu đang chuyển bánh!" Lý Kiệt gào lên, nhưng Vũ đã lao mình ra khỏi toa hàng.
Vũ bám vào tay vịn của một toa hạng phổ thông đang lướt qua. Anh dùng sức mạnh của một kẻ từng trải qua những khóa huấn luyện khắc nghiệt nhất, đu mình lên nóc tàu. Gió rít gào bên tai, cái lạnh của vùng cao nguyên như muốn đóng băng từng thớ thịt. Vũ bò rạp người trên nóc toa, tiến về phía đầu máy, nơi hơi nước và khói đen đang tỏa ra mịt mù.
Cùng lúc đó, tại toa VIP số 9, Lâm Tuệ đang ép An Nhiên ngồi xuống ghế. Cô bác sĩ pháp y nhanh chóng dùng bông băng xử lý vết thương ở tai cho cô gái trẻ.
"Tại sao cô lại có chiếc đồng hồ này? Cô biết gì về Zero?" Lâm Tuệ hỏi, đôi mắt sắc sảo quan sát từng cử động nhỏ của đối phương.
An Nhiên run rẩy, đôi môi trắng bệch: "Zero là thầy của tôi... Ông ấy phát hiện ra thuật toán 'Bóng Ma' không chỉ là một phần mềm. Nó là một thực thể sống trên mạng lưới này. Nó muốn xóa sổ tất cả những ai biết về sự tồn tại của nó."
Bất chợt, tất cả điện thoại của hành khách trên tàu đồng loạt rung lên. Một âm thanh thông báo chói tai, khác hẳn với tiếng chuông thông thường, vang lên đồng thanh khắp các toa.
Lâm Tuệ rút điện thoại từ túi áo blouse. Trên màn hình đen ngóm, một dòng chữ màu đỏ máu hiện lên, đè lên mọi ứng dụng khác:
[SENDER: ZERO - FROM THE ABYSS] "Sự thật nằm ở nốt nhạc bị bỏ qua. 02:30. Thiên đường hay Địa ngục?"
"Cái gì thế này?" Lâm Tuệ thì thầm. Zero đã chết, thi thể ông ta vẫn còn nằm lạnh lẽo trong căn phòng bên cạnh. Làm sao một người chết có thể gửi tin nhắn hàng loạt?
Ở phía đầu máy tàu, Vũ đã tiếp cận được khu vực buồng lái. Anh nhìn qua ô kính nhỏ, thấy bác tài già đang gục trên bảng điều khiển, máu từ tai chảy ra thành dòng – cùng một kiểu chết với Zero. Hệ thống điều khiển tự động đã bị chiếm quyền. Một bảng điện tử được gắn thêm vào máy tàu, kết nối với một khối chất nổ dẻo đen đặc.
Chiếc đồng hồ điện tử trên khối thuốc nổ đang đếm ngược: 00:14:58.
Vũ lấy điện thoại ra, anh cũng nhận được tin nhắn tương tự từ "Zero". Anh nhận ra ngay lập tức: đây là một tin nhắn hẹn giờ được kích hoạt bởi sự sụt giảm áp suất trong buồng lái, hoặc một lệnh "Dead man's switch" mà Zero đã cài đặt trước khi chết.
"Nốt nhạc bị bỏ qua..." Vũ lầm bầm. Anh nhớ lại ly rượu vang của Zero ở toa bar, nhớ lại ngón tay của ông ta khi chết đang co quắp như đang ấn một phím đàn.
Vũ áp tai vào vách đầu máy. Giữa tiếng động cơ gầm rú, anh nghe thấy một giai điệu kỳ lạ. Một tiếng bíp đều đặn phát ra từ khối thuốc nổ, nhưng cứ mỗi 4 nhịp lại có một nhịp bị hẫng.
"Là mã Morse kỹ thuật số!" Vũ nhận ra. "Hắn không dùng dây nhợ phức tạp, hắn dùng tần số âm thanh để kích nổ."
Anh lập tức mở bộ đàm liên lạc với Lâm Tuệ: "Tuệ! Tìm trong túi áo của Zero, hoặc trong chiếc vali bạc. Tìm một bản nhạc, hoặc bất cứ thứ gì có liên quan đến Piano. Nhanh lên!"
Ở toa số 9, Lâm Tuệ lao đến bên xác chết. Cô không còn sợ hãi, chỉ còn sự tập trung cao độ. Cô lật tung lớp lót chiếc vali bạc bị dán keo. Phía dưới lớp vải nhung, cô tìm thấy một tờ giấy âm nhạc cũ kỹ, bị xé rách một góc. Đó là bản Nocturne Op. 9 No. 2 của Chopin.
"Tôi thấy rồi! Có những vết bấm móng tay trên nốt Si giáng (B-flat)!" Lâm Tuệ hét vào bộ đàm.
"B-flat... tần số của nó là bao nhiêu?" Vũ hỏi, tay anh đang cầm chiếc kìm đa năng, mồ hôi chảy ròng ròng dù gió núi đang thổi bạt mạng.
"Tôi không biết tần số, nhưng Zero có viết một dãy số ở lề bản nhạc: 466.16 Hz!"
Vũ nhìn vào bảng điều khiển của quả bom. Có một núm xoay điều chỉnh tần số nhiễu âm. Anh bắt đầu xoay, từng milimet một. Tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Kim đồng hồ đếm ngược chỉ còn: 00:05:21.
Đoàn tàu vẫn lao đi điên cuồng trong bóng tối, hướng về phía một vực thẳm nơi cây cầu treo bắc ngang đang chờ đợi. Bóng ma không ngủ, và cuộc hành trình này đang dần tiến tới nốt nhạc cuối cùng của nó.