Con tàu SE-99 lao đi như một mũi tên xé toạc màn đêm cao nguyên. Gió núi rít qua các khe cửa như tiếng gào của quỷ dữ. Trên nóc đầu máy, Trần Vũ quỳ rạp người, một tay bám chặt vào gờ thép, tay kia run rẩy điều chỉnh núm xoay tần số trên khối chất nổ.
00:03:12.
Con số màu đỏ trên bảng điện tử nhảy liên tục.
"Vũ! Anh làm được không?" Giọng Lâm Tuệ vang lên qua bộ đàm, lẫn trong tiếng nhiễu sóng rè rè.
"Sắp rồi! Tần số đang khớp dần..." Vũ nghiến răng. Khi kim đồng hồ chạm mức 466.16 Hz, tiếng bíp chói tai đột ngột tắt lịm. Màn hình LED trên quả bom chuyển từ màu đỏ sang xanh lục, rồi hiện lên một dòng chữ duy nhất: "Nốt nhạc đã vang lên."
Tiếng động cơ gầm rú của đầu máy bắt đầu hạ nhiệt. Vũ thở phào, nằm vật ra nóc tàu lạnh ngắt, mặc cho hơi nước mù mịt bao phủ lấy cơ thể. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, anh chợt nhận ra tàu không hề dừng lại. Nó chỉ không nổ tung, nhưng tốc độ vẫn duy trì ở mức kinh hoàng.
Dưới toa số 9, Lâm Tuệ vẫn đang quan sát An Nhiên. Cô gái trẻ ngồi co quắp trên ghế, hai mắt nhìn trân trân vào chiếc đồng hồ cát. Một điều gì đó khiến Lâm Tuệ linh cảm không lành. Cô tiến lại gần, cầm lấy chiếc đồng hồ cát đặt trên bàn.
"Đừng chạm vào!" An Nhiên thét lên, định vồ lấy nhưng Lâm Tuệ đã nhanh hơn.
Dưới ánh đèn neon, Lâm Tuệ nhận ra một sự thật kinh hoàng: Những hạt cát không hề chảy từ trên xuống dưới một cách tự nhiên. Nếu nhìn thật kỹ, có những hạt cát nhỏ li ti đang... bay ngược lên trên.
"Đây không phải là cát thạch anh," Lâm Tuệ thì thầm, đôi mắt bác sĩ pháp y của cô nheo lại. "Đây là vi mạch cảm biến sinh học. An Nhiên... cô không phải học trò của Zero. Cô là vật thí nghiệm của ông ta, đúng không?"
An Nhiên lặng đi, đôi vai run rẩy dữ dội. Cô chậm rãi vén mái tóc bên tai trái lên. Thay vì một vành tai bình thường, ở đó là một thiết bị cấy ghép bằng kim loại tinh vi đã bị rỉ máu.
"Bóng Ma không ở trên mạng lưới, bác sĩ ạ," An Nhiên nói, giọng bình thản đến đáng sợ. "Nó ở trong máu của tôi. Zero đã giấu mã nguồn cuối cùng vào DNA của tôi. Chiếc đồng hồ cát này không phải để đếm ngược quả bom... nó là thiết bị ổn định nhịp tim của tôi. Nếu cát chảy hết, hoặc nếu tôi rời xa chiếc đồng hồ này quá 5 mét, tim tôi sẽ ngừng đập."
Đúng lúc đó, Vũ từ phía cửa toa lao vào, quần áo xộc xệch, mặt bết đầy dầu máy và bụi đường. Anh nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại.
Vũ bước đến chỗ An Nhiên, cầm lấy mảnh giấy âm nhạc có tọa độ lúc nãy. "Ga Phù Du chỉ là điểm khởi đầu. Tọa độ thực sự nằm ở mặt sau lớp băng keo của chiếc vali."
Vũ dùng dao nhỏ rạch lớp nhung của chiếc vali bạc. Bên dưới không có tiền, không có vàng, chỉ có một chiếc USB cổ điển và một mảnh bản đồ vẽ tay về một ga tàu đã bị xóa tên khỏi bản đồ quốc gia: Ga Số 1 - Trạm Cuối Của Sự Thật.
"Zero không muốn cứu thế giới," Vũ kết luận, ánh mắt anh tối sầm lại. "Ông ta muốn dùng An Nhiên làm con bài mặc cả với tổ chức Bóng Ma. Ông ta là một thiên tài, nhưng cũng là một con quỷ."
Bỗng nhiên, đoàn tàu SE-99 rung chuyển dữ dội. Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía toa bar. Khói đen bắt đầu tràn vào hành lang toa VIP.
"Chúng tới rồi," An Nhiên run rẩy chỉ tay về phía cửa sổ.
Dưới ánh trăng mờ, hai chiếc trực thăng đen không đèn hiệu đang bay sát sườn núi, bám đuổi theo đoàn tàu. Những sợi dây thừng được thả xuống. Những kẻ mặc đồ đen, trang bị vũ khí hiện đại bắt đầu đu bám vào thành toa.
Vũ rút khẩu súng lục ra, kiểm tra băng đạn cuối cùng. Anh nhìn Lâm Tuệ, rồi nhìn sang cô gái tội nghiệp đang mang trong mình mầm mống của một cuộc chiến công nghệ.
"Lâm Tuệ, lấy túi cứu thương ra. Chúng ta phải phẫu thuật ngay tại đây."
"Anh điên rồi sao? Phẫu thuật gì?"
"Lấy con chip trong người An Nhiên ra và gắn nó vào chiếc đồng hồ cát. Chúng ta sẽ đánh lừa hệ thống định vị của chúng. Nếu không, tất cả hành khách trên tàu này sẽ chết vì đạn lạc."
Tiếng kính vỡ tan tành ở toa kế bên. Những "Bóng ma" thực sự đã đột nhập vào tàu. Cuộc phiêu lưu trinh thám giờ đây đã trở thành một cuộc chiến sinh tồn đẫm máu trên đường ray vạn dặm.