Tiếng kính vỡ tan tành từ toa số 8 vang lên như tiếng sấm giữa đêm khuya. Những bóng đen đeo mặt nạ chống độc, trang bị súng giảm thanh bắt đầu tràn vào hành lang toa VIP. Ánh laser đỏ quét dọc các vách thép, tìm kiếm mục tiêu duy nhất: An Nhiên.
“Vũ! Chúng ta không có thời gian!” Lâm Tuệ hét lên. Cô đã trải tấm khăn vô trùng lên chiếc bàn gấp nhỏ, đôi tay đeo găng cao su của cô run nhẹ khi nhìn vào thiết bị cấy ghép kỳ quái sau tai An Nhiên.
Vũ không trả lời. Anh đang bận đẩy chiếc ghế bành nặng nề ra chặn cửa toa. Đầu óc anh bỗng chốc quay cuồng. Tiếng trực thăng rầm rập bên ngoài, tiếng súng nổ và mùi thuốc súng nồng nặc… tất cả dội về một ký ức kinh hoàng của ba năm trước.
Vụ án “Bến cảng tử thần”. Ngày đó, Vũ cũng từng đứng trong một không gian hẹp như thế này, cũng từng bảo vệ một nhân chứng nắm giữ mã nguồn. Và anh đã thất bại. Một tiếng nổ, và tất cả biến thành tro bụi, để lại anh với đôi tay đầy máu và một bản án sa thải nhục nhã.
“Trần Vũ! Nhìn tôi này!”
Tiếng gọi của Lâm Tuệ kéo anh trở lại thực tại. Cô bác sĩ đang nắm chặt lấy vai anh, đôi mắt cô rực cháy sự quyết tâm. “Quá khứ đã qua rồi. Bây giờ anh là thám tử của chuyến tàu này. Giữ cửa cho tôi, bằng bất cứ giá nào!”
Vũ hít một hơi sâu, luồng khí lạnh tràn vào phổi giúp anh tỉnh táo lại. Anh rút khẩu súng lục, tựa lưng vào cánh cửa đã bị khóa chặt. “Làm đi. Tôi sẽ không để bất cứ hạt bụi nào chạm vào cô đâu.”
Lâm Tuệ cầm con dao mổ. Ánh đèn pin từ điện thoại của Vũ soi rọi vào vùng da tím tái sau tai An Nhiên. Cô gái trẻ nghiến răng, mồ hôi đầm đìa nhưng không thốt ra một lời than vãn.
Xoẹt.
Một đường rạch dứt khoát. Máu chảy ra, nhưng không phải màu đỏ thẫm bình thường mà có ánh kim loại lấp lánh của các hạt nano.
Phía bên kia cánh cửa, tiếng va đập bắt đầu dữ dội. Những kẻ tấn công đang dùng thiết bị phá khóa.
“Vũ, chúng đang tới!” An Nhiên thào thào, đôi mắt cô bắt đầu lờ đờ khi nhịp tim sụt giảm.
Pằng! Pằng!
Hai phát súng từ phía hành lang bắn xuyên qua khe cửa, sượt qua vai Vũ. Anh không hề nao núng, bắn trả hai phát chính xác vào vị trí tay cầm cửa, khiến kẻ bên ngoài phải lùi lại.
“Tập trung đi Tuệ!” Vũ quát lớn, tay anh vẫn giữ chặt súng, đôi tai nhạy bén lắng nghe từng tiếng bước chân phía sau cánh cửa.
Lâm Tuệ dùng kẹp gắp tỉ mỉ. Một con chip nhỏ xíu, chỉ bằng hạt gạo nhưng phát ra ánh sáng xanh le lói, đang nằm sâu trong xương chũm của An Nhiên. Cứ mỗi lần cô chạm vào, chiếc đồng hồ cát trên bàn lại rung lên bần bật, những hạt cát bên trong bay loạn xạ như một đàn ong bị động tổ.
“Xong rồi!” Lâm Tuệ thốt lên. Cô nhanh chóng đặt con chip vào một khay chứa nhỏ bên trong đế chiếc đồng hồ cát.
Ngay khoảnh khắc con chip khớp vào vị trí, chiếc đồng hồ cát bỗng phát ra một tiếng tít dài, rồi tỏa ra một luồng xung điện mạnh khiến đèn neon trong toa tàu nổ tung. Toàn bộ toa số 9 chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Cùng lúc đó, các thiết bị định vị của bọn đặc vụ bên ngoài đồng loạt nhiễu loạn. Những đốm laser đỏ tắt ngấm.
“Chúng bị lừa rồi,” Vũ thầm thì. “Hệ thống định vị bây giờ đang báo rằng mục tiêu đang ở... toa bar.”
Lợi dụng bóng đêm và sự bối rối của kẻ thù, Vũ đạp tung cửa sổ toa tàu. Gió bão tràn vào như thác lũ.
“Chúng ta phải nhảy sang toa hàng!” Vũ nắm lấy tay Lâm Tuệ và An Nhiên. “Dãy toa hàng ở đường ray bên cạnh đang chạy song song khi tàu qua khúc cua này. Đó là lối thoát duy nhất!”
“Nhưng An Nhiên... cô ấy còn yếu lắm!” Lâm Tuệ lo lắng nhìn cô gái đang lịm đi.
“Không nhảy là chết!”
Vũ bế thốc An Nhiên lên. Anh nhìn Lâm Tuệ một giây – một cái nhìn chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối – rồi lao mình vào khoảng không đen ngóm giữa hai đoàn tàu đang chạy tốc độ cao.
Tiếng trực thăng gầm rú ngay trên đầu. Quá khứ một lần nữa hiện về, nhưng lần này, Vũ không để nó đánh bại. Anh siết chặt An Nhiên trong vòng tay, cảm nhận nhịp tim của cô vẫn còn đập hòa cùng nhịp xình xịch của sắt thép.
Họ rơi xuống một đống bao tải trên toa hàng lộ thiên của một chuyến tàu chở hàng đi ngược chiều. Từ phía xa, đoàn tàu SE-99 mà họ vừa rời khỏi bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa lớn ở toa bar. Những kẻ săn mồi đã sập bẫy, nhưng cái giá phải trả là danh tính của họ giờ đây đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới người sống.
Vũ nằm trên những bao tải ngô, nhìn lên bầu trời đầy sao của vùng cao nguyên. Ám ảnh vẫn còn đó, nhưng trong bóng tối, anh đã tìm thấy một manh mối mới: Kẻ ra lệnh bắn tỉa lúc nãy có một hình xăm con bọ cạp trên cổ tay – biểu tượng của người đã phản bội anh ba năm trước.