Gió đêm gào thét trên toa hàng lộ thiên của chuyến tàu chở hàng mang số hiệu 04. Trần Vũ, Lâm Tuệ và An Nhiên nằm rạp giữa những bao tải ngô sờn cũ. Phía sau họ, đoàn tàu SE-99 chỉ còn là một vệt sáng đỏ xa xăm giữa đại ngàn, lấp lánh như một vết máu dài trên đường ray.
An Nhiên đã ngất đi. Khuôn mặt cô gái trắng bệch dưới ánh trăng, vết rạch sau tai vẫn đang rỉ ra một thứ dịch trong suốt lẫn máu.
"Vũ! Tôi cần ánh sáng và nước sạch ngay lập tức!" Lâm Tuệ hét lên trong tiếng gió lồng lộng.
Vũ không lãng phí một giây. Anh bò đến góc toa, dùng bật lửa đốt một vài mảnh bao tải cũ dính dầu máy để tạo ra một đốm lửa nhỏ, chắn gió bằng chính cơ thể mình. Anh đưa bình nước cá nhân còn sót lại cho Lâm Tuệ.
"Tôi chỉ có bấy nhiêu thôi."
Lâm Tuệ gật đầu, gương mặt cô lạnh lùng và tập trung đến mức đáng sợ. Đôi bàn tay vốn quen với việc khám nghiệm xác chết giờ đây đang thực hiện một nhiệm vụ thiêng liêng hơn: duy trì sự sống. Cô dùng nước rửa sạch vết thương, đôi ngón tay thon dài khâu lại vết rạch bằng một sợi dây cước lấy từ bộ đồ sinh tồn. Mỗi mũi kim đâm xuống, cơ thể An Nhiên lại khẽ giật lên.
"Cô ấy sẽ ổn chứ?" Vũ hỏi, đôi mắt anh vẫn cảnh giác quét nhìn xung quanh.
"Vết thương cơ học thì ổn, nhưng tâm lý thì không," Lâm Tuệ vừa nói vừa băng bó. "Con chip đó không chỉ gửi dữ liệu, nó điều khiển hệ thống nội tiết của cô ấy. Lấy nó ra giống như việc rút một cái xương sống kỹ thuật số vậy. An Nhiên đang rơi vào trạng thái sốc phản vệ."
Lâm Tuệ dừng lại, nhìn vào đôi bàn tay mình đang run rẩy. Lớp máu khô bết lại giữa các kẽ ngón tay. Cô bỗng nhiên im lặng hồi lâu rồi khẽ nói:
"Anh biết không Vũ... Tôi chưa từng cứu được ai trong phòng phẫu thuật cả. Đó là lý do tôi chọn nghề pháp y. Ở đó, tôi không bao giờ phải thất vọng khi một nhịp tim dừng lại. Nhưng hôm nay... tôi thực sự rất sợ."
Vũ nhìn cô bác sĩ luôn tỏ ra cứng rắn này. Dưới ánh lửa bập bùng, anh thấy một Lâm Tuệ rất khác – mỏng manh và đầy gánh nặng. Anh đặt bàn tay thô ráp của mình lên vai cô, một hành động an ủi hiếm hoi của một gã thám tử khô cằn.
"Cô đã làm rất tốt. Bàn tay của cô không phải để mổ xẻ cái chết, mà để nắm lấy sự thật. Và sự thật chính là cô gái này vẫn còn thở."
Vũ cúi xuống, nhặt chiếc đồng hồ cát đang nằm lăn lóc cạnh An Nhiên. Con chip bên trong vẫn nhấp nháy ánh xanh lục yếu ớt. Anh xoay nhẹ nó, chợt nhận ra dưới đế đồng hồ có khắc một dãy ký tự nhỏ li ti bằng laser: “Property of Scorpion Lab” (Tài sản của Phòng thí nghiệm Bọ Cạp).
Ký ức về gã sát thủ có hình xăm bọ cạp trên tàu lúc nãy bùng lên trong đầu anh.
"Lâm Tuệ, cô có nhớ cái tên Scorpion (Bọ Cạp) không?"
Lâm Tuệ ngước lên, đôi mắt nheo lại: "Đó là một dự án nghiên cứu sinh học bị cấm của tập đoàn đa quốc gia ba năm trước. Có tin đồn rằng họ đã dùng con người để thử nghiệm chip ghi nhớ DNA. Nhưng dự án đó đã bị hủy sau một vụ nổ bến cảng..."
"Nó không bị hủy," Vũ nghiến răng, giọng anh lạnh như băng tuyết. "Nó chỉ chuyển sang hoạt động ngầm. Kẻ đã phản bội tôi ba năm trước... hắn không chỉ muốn tiền. Hắn muốn dữ liệu trong người An Nhiên để hoàn thiện dự án đó."
Bất chợt, đoàn tàu chở hàng hãm phanh đột ngột. Tiếng sắt thép va chạm chát chúa vang khắp thung lũng.
"Có chuyện gì vậy?" Lâm Tuệ hoảng hốt bế xốc An Nhiên dậy.
Vũ rút súng, bò ra mép toa nhìn về phía trước. Cách đoàn tàu khoảng vài trăm mét, một rào chắn bằng thép đã được dựng lên ngay trên đường ray. Những vệt đèn pha công suất lớn từ những chiếc xe Jeep bọc thép quét qua các toa tàu.
"Chúng ta bị chặn đầu rồi," Vũ nói, giọng bình tĩnh đến mức rợn người. "Chúng không cần định vị nữa. Chúng chặn mọi con đường ra khỏi vùng núi này."
Anh quay lại nhìn Lâm Tuệ và An Nhiên. "Nghe này, lát nữa khi tôi nổ súng, hai người hãy lẩn vào rừng thông bên cạnh đường ray. Đừng nhìn lại phía sau. Đi thẳng về hướng Bắc, có một ga tàu nhỏ bỏ hoang mà tôi đã thấy trên bản đồ."
"Còn anh?" Lâm Tuệ nắm lấy vạt áo anh.
Vũ nạp viên đạn cuối cùng vào nòng súng, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi: "Tôi có một món nợ cũ cần phải đòi. Và một thám tử thì không bao giờ để nợ quá lâu."
Bên ngoài, tiếng loa phóng thanh vang lên, âm thanh khô khốc xé nát sự tĩnh lặng của rừng đêm: "Trần Vũ! Giao cô gái và chiếc đồng hồ ra. Đừng để chúng tôi phải san phẳng chuyến tàu này!"
Vũ đứng dậy, bóng anh đổ dài trên những bao tải ngô. Cuộc đối đầu giữa một thám tử đơn độc và một tổ chức bóng ma đã chính thức bước sang giai đoạn đẫm máu nhất.