MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGa Tàu Tử ThầnChương 10

Ga Tàu Tử Thần

Chương 10

950 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn pha từ những chiếc xe Jeep bọc thép quét qua rừng thông như những lưỡi gươm ánh sáng, cắt nát bóng tối của thung lũng. Đoàn tàu chở hàng 04 đứng khựng lại, hơi nước từ đầu máy phả ra mù mịt, tạo nên một khung cảnh siêu thực và đầy đe dọa.

"Đi đi!" Vũ đẩy mạnh Lâm Tuệ về phía mép toa. "Mang theo An Nhiên và chiếc đồng hồ cát. Chạy về phía rừng sâu, đừng bao giờ bật đèn pin!"

Lâm Tuệ nhìn Vũ, đôi mắt cô rưng rưng nhưng đầy sự kiên định. Cô biết đây không phải lúc để từ biệt. Cô vác An Nhiên lên vai – một sức nặng phi thường đối với một phụ nữ mảnh mai – rồi lao mình xuống triền dốc thoải bên cạnh đường ray, biến mất vào màn sương dày đặc.

Vũ đứng một mình trên toa hàng. Anh không trốn chạy. Anh rút chiếc bật lửa, đốt cháy nốt số bao tải dầu còn lại rồi ném xuống mặt đất, tạo thành một hàng rào lửa ngăn cách giữa toa tàu và những kẻ đang tiến lại gần.

"Tôi ở đây!" Vũ hét lên, giọng anh vang vọng khắp vách núi. "Muốn lấy dữ liệu thì bước qua xác tôi!"

Từ trong bóng tối, một gã đàn ông bước ra. Hắn không mặc đồ đặc vụ, mà diện một bộ vest xám lịch lãm, tay cầm một chiếc gậy đầu rồng bằng bạc. Trên cổ tay trái của hắn, hình xăm con bọ cạp đen sẫm hiện rõ dưới ánh đèn. Đó là Lê Phong – người cộng sự thân thiết nhất mà Vũ từng coi như anh em, kẻ đã đẩy anh vào hố sâu nhục nhã ba năm trước.

"Vũ, anh vẫn cứng đầu như ngày nào," Phong mỉm cười, nụ cười thanh lịch nhưng lạnh thấu xương. "Anh nghĩ một khẩu súng với một viên đạn có thể chống lại cả một đội quân sao? Giao cô gái đó ra, tôi sẽ cho anh một cái chết danh dự."

"Danh dự của mày đã chết cùng vụ nổ ở bến cảng năm đó rồi, Phong à," Vũ vừa nói vừa lén dùng chân đẩy một kiện hàng lớn chứa các bình khí nén ra sát mép toa.

"Tiếc thật." Phong giơ tay ra hiệu.

Pằng! Pằng! Pằng!

Loạt súng giảm thanh nổ súng. Vũ lăn mình qua các bao tải, cảm nhận được hơi nóng của đạn lướt qua da thịt. Anh không bắn trả ngay. Anh chờ đợi. Anh cần kéo dài thời gian cho Lâm Tuệ đi đủ xa.

Khi đội đặc vụ tiến sát toa hàng, Vũ rút viên đạn cuối cùng ra. Anh không nhắm vào Phong. Anh nhắm vào chiếc bình khí nén đang rò rỉ mà anh vừa đẩy ra.

"Chào mừng đến với địa ngục, người anh em!"

Đoàng!

Viên đạn ma sát với kim loại tạo ra tia lửa. Một vụ nổ chấn động nổ tung ngay giữa toa tàu chở hàng. Lửa bốc cao hàng chục mét, hất văng đám đặc vụ ra xa. Sức ép của vụ nổ khiến đoàn tàu rung chuyển, những toa hàng bắt đầu trượt lùi xuống dốc vì đứt xích liên kết.

Vũ bị hất văng xuống triền đá, toàn thân đau đớn như bị nghiền nát. Trong tầm nhìn nhòe đi vì máu, anh thấy Lê Phong vẫn đứng đó, bình thản phủi bụi trên áo vest. Hắn nhìn xuống anh với ánh mắt thương hại rồi ra lệnh: "Chia quân ra. Một nhóm ở lại xử lý nó, số còn lại đuổi theo dấu máu của cô bác sĩ kia. Chúng không chạy xa được đâu."

Trong khi đó, giữa rừng thông tối tăm, Lâm Tuệ đang thở dốc. Đôi chân cô rã rời, đôi tay mỏi nhừ vì sức nặng của An Nhiên. Bỗng nhiên, An Nhiên tỉnh lại, cô gái thào thào bên tai Tuệ:

"Bác sĩ... dừng lại... anh ấy sẽ chết mất..."

"Chúng ta phải đi tiếp!" Lâm Tuệ nghiến răng. "Đó là cách duy nhất để nỗ lực của Vũ không vô ích!"

Nhưng Lâm Tuệ bỗng khựng lại. Trước mặt cô, ánh sáng xanh lục từ chiếc đồng hồ cát trong túi bỗng chuyển sang màu đỏ rực. Chiếc kim bên trong quay điên cuồng.

"Nó đang báo động..." An Nhiên run rẩy. "Kẻ chủ mưu thực sự không phải Lê Phong. Hắn đang ở trên tàu SE-99... và hắn vừa kích hoạt giao thức hủy diệt từ xa."

Từ phía xa, một tiếng nổ khác kinh thiên động địa vang lên. Đoàn tàu SE-99 mà họ vừa rời bỏ, giờ đây đang nổ tung từng toa một trên cây cầu treo vắt ngang vực thẳm. Ánh lửa nhuộm đỏ cả một vùng trời cao nguyên.

Vũ nằm dưới triền dốc, nhìn lên ngọn lửa từ xa và nhận ra một sự thật cay đắng: Vụ án này không chỉ có một "Bóng ma". Những hành khách, những nhân viên, và ngay cả chuyến tàu này... tất cả chỉ là quân cờ trong một bàn cờ mà điểm kết thúc chính là sự hủy diệt hoàn toàn.

Anh lảo đảo đứng dậy, dù xương sườn như đã gãy nát. Anh nhìn về phía rừng sâu, nơi Lâm Tuệ đang lẩn trốn, rồi nhìn về phía Lê Phong đang tiến lại gần.

"Trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi, Phong à," Vũ thầm thì, vết máu trên môi anh nở thành một nụ cười thách thức.

Hồi 1 kết thúc trong biển lửa và sự chia cắt. Nhưng "Điểm nút" đã được thắt lại. Từ đây, thám tử và bác sĩ sẽ không còn là những kẻ trốn chạy, mà họ sẽ trở thành những kẻ săn lùng bóng ma trong bóng tối.