MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGa Tàu Tử ThầnChương 11

Ga Tàu Tử Thần

Chương 11

989 từ · ~5 phút đọc

Cơn dư chấn từ vụ nổ đoàn tàu SE-99 vẫn còn âm ỉ vọng lại từ phía vực thẳm xa xôi. Khói đen bốc lên cao, che khuất cả ánh trăng mờ đục của vùng cao nguyên.

Trần Vũ tỉnh dậy giữa một hốc đá hẹp, toàn thân đau nhức như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. Anh không chết. Cú ngã từ triền dốc đã được những tán thông già che chắn, nhưng cái giá phải trả là một vết rách dài trên đùi và sự kiệt sức tột độ. Điều may mắn duy nhất là Lê Phong và toán đặc vụ đã rút đi sau khi tin rằng không ai có thể sống sót sau vụ nổ kép đó.

Ở một góc khác của khu rừng, cách đó khoảng hai cây số, Lâm Tuệ đang nhóm một ngọn lửa nhỏ trong lòng một hang đá tự nhiên. An Nhiên nằm đó, nhịp thở đã ổn định hơn nhờ những hạt "cát vi mạch" trong chiếc đồng hồ đang phát ra ánh sáng dịu nhẹ.

“Tuệ… nhìn kìa,” An Nhiên thều thào, tay chỉ về phía vách đá đối diện bên kia thung lũng.

Lâm Tuệ ngước lên. Giữa bóng tối mịt mùng của rừng già, trên vách đá dựng đứng của ngọn núi phía Bắc, có một ánh sáng trắng đang nhấp nháy. Không phải ánh sao, cũng không phải lửa rừng. Nó có nhịp điệu.

Chớp. Chớp chớp. Chớp.

“Mật mã Morse,” Lâm Tuệ lẩm bẩm. Cô rút cuốn sổ tay pháp y luôn mang bên mình, bắt đầu ghi chép lại những nhịp sáng.

Đúng lúc đó, một bóng người lảo đảo bước vào cửa hang. Lâm Tuệ giật mình, tay chộp lấy chiếc kìm y tế làm vũ khí. Nhưng khi nhìn thấy dáng người cao gầy với chiếc áo khoác rách nát và gương mặt đầy vết máu, cô thở phào nhẹ nhõm đến mức khuỵu xuống.

“Vũ… anh vẫn sống.”

Vũ không nói nổi một lời hoàn chỉnh. Anh chỉ gật đầu, ngồi vật xuống cạnh đống lửa. Ánh mắt anh nhanh chóng bị thu hút bởi những dòng ký tự mà Lâm Tuệ vừa ghi:

[ . . . / - - - / . . . / - - / - / . - - . ]

“SOS… M… T… P,” Vũ đọc nhỏ, giọng khàn đặc. “Cứu mạng… MTP. Có ai đó đang bị kẹt trên vách đá kia.”

“MTP là gì?” Lâm Tuệ hỏi khi đang xé gấu áo để băng bó vết thương ở chân cho Vũ.

Vũ nhìn An Nhiên, cô gái đang nhìn chiếc đồng hồ cát với vẻ kinh hãi. “MTP không phải là tên người. Đó là viết tắt của Magnetic Train Project – Dự án Tàu đệm từ. Đó là dự án tiền thân của SE-99 mà Zero từng tham gia.”

Vũ đứng dậy, dù vết thương ở đùi khiến anh rùng mình vì đau. Anh cầm lấy chiếc ống nhòm quân sự nhặt được từ xác một tên đặc vụ lúc nãy, hướng về phía vách đá. Dưới ánh sáng hồng ngoại, anh thấy một cabin cũ kỹ của hệ thống cáp treo lâm nghiệp bị bỏ hoang, treo lơ lửng giữa vách đá và vực thẳm. Bên trong cabin, một bóng người đang tuyệt vọng dùng đèn pin phát tín hiệu.

“Kẻ đó biết chúng ta đang ở đây,” Vũ nhận định. “Hoặc ít nhất, hắn biết có ai đó sống sót sẽ đi qua con đường này để tới Ga Số 1.”

“Nhưng tại sao lại cứu họ?” Lâm Tuệ lo lắng. “Đó có thể là một cái bẫy của Lê Phong.”

“Phong sẽ không dùng mật mã Morse lỗi thời này. Hắn thích dùng drone và vệ tinh hơn,” Vũ vừa nói vừa kiểm tra lại khẩu súng đã cạn đạn. “Người ở trên kia nắm giữ mảnh ghép tiếp theo của 'Bóng Ma'. An Nhiên, cô có nhớ Zero từng nhắc đến ai ở vùng núi này không?”

An Nhiên nhắm mắt lại, lục tìm trong ký ức bị xáo trộn bởi con chip. “Có một người… người gác rừng mù. Ông ấy không chỉ gác rừng, ông ấy gác cả những bí mật dưới lòng đất.”

Vũ nhìn lại vách đá. Ánh sáng Morse lại vang lên, lần này gấp gáp hơn: [ - . . . / . - / - . / - - . ] (B-A-N-G)

“Băng?” Lâm Tuệ nhíu mày. “Nghĩa là gì?”

Chưa kịp để họ suy luận, một tiếng rắc kinh hoàng vang lên từ phía vách đá. Sợi dây cáp treo cũ kỹ bị rỉ sét sau hàng chục năm đã không chịu nổi sức nặng và gió núi. Chiếc cabin chao đảo, nghiêng hẳn sang một bên.

“Chúng ta không còn thời gian để suy luận nữa,” Vũ cầm lấy cuộn dây thừng cứu hộ. “Lâm Tuệ, cô ở lại chăm sóc An Nhiên. Nếu sau hai tiếng tôi không quay lại, hãy mang chiếc đồng hồ cát đi về phía Bắc, tuyệt đối không được dừng lại.”

“Vũ! Đợi đã!”

Lâm Tuệ nắm lấy tay anh. Giữa bóng tối của rừng già, ánh lửa bập bùng phản chiếu trong mắt họ một sự thấu hiểu kỳ lạ. Không còn là quan hệ giữa nghi phạm và bác sĩ, họ là những người đồng chí duy nhất trong cuộc chiến này.

“Anh phải sống sót quay lại đấy. Tôi không muốn phải khám nghiệm tử thi của anh ở cái xó xỉnh này đâu,” cô nói, giọng nghẹn lại.

Vũ khẽ mỉm cười – nụ cười thật sự đầu tiên của anh kể từ khi lên tàu. Anh quay người, lao vào màn sương dày đặc hướng về phía vách đá dựng đứng.

Phía sau anh, chiếc đồng hồ cát của An Nhiên bỗng nhiên chảy nhanh hơn một cách bất thường. Những hạt cát trắng không còn bay ngược nữa, chúng rơi xuống như một cơn mưa tuyết mini, báo hiệu một sự kiện chấn động sắp xảy ra tại Ga Số 1.