Tiếng gió rít gào qua những khe đá hẹp tựa như tiếng hú của bầy sói đói. Trần Vũ bám chặt lấy sợi dây cáp rỉ sét, đôi bàn tay trần đã rớm máu vì ma sát. Mỗi lần cabin chao đảo, tim anh lại lỗi nhịp. Phía dưới chân anh là vực thẳm hun hút, nơi dòng suối cạn chỉ còn trơ lại những phiến đá lởm chởm sắc lẹm.
“Bám chắc vào!” Vũ hét lên khi chỉ còn cách chiếc cabin chưa đầy hai mét.
Một cánh tay gầy guộc vươn ra từ ô cửa sổ vỡ nát của cabin. Vũ dùng hết sức bình sinh tung mình, bám được vào rìa cửa. Sức nặng bất ngờ khiến sợi cáp treo phát ra tiếng rắc khô khốc.
Bên trong cabin không phải là một đặc vụ, cũng không phải kẻ thù. Đó là một ông lão mặc bộ đồ gác rừng sờn rách, đôi mắt mờ đục nhưng chứa đầy sự hoảng loạn. Nhưng điều khiến Vũ chết lặng không phải là ông lão, mà là thứ ông ta đang ôm khư khư trong lòng: Một chiếc hộp đen có biểu tượng của Bộ quốc phòng đã bị niêm phong từ mười năm trước.
“Cậu… cậu là người của Zero?” Ông lão thào thào, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá sợi.
“Tôi là người muốn kết thúc chuyện này. Đưa tay đây!”
Đúng lúc Vũ nắm được tay ông lão, một tia sáng laser đỏ rực bất ngờ quét qua vách đá. Pằng! Một viên đạn bắn tỉa sượt qua vai Vũ, găm thẳng vào khung sắt cabin.
Lê Phong không hề rút đi. Hắn đã điều sát thủ bắn tỉa phục kích ở ngọn núi đối diện. Vũ nghiến răng, anh nhận ra mình đã mắc bẫy. Cabin này chính là mồi nhử.
Cùng lúc đó, tại hang đá hẻo lánh.
Lâm Tuệ đang mải mê kiểm tra nhịp tim cho An Nhiên thì chợt khựng lại. Một mùi hương lạ lùng bay vào trong hang. Không phải mùi rừng, mà là mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi kim loại của súng ống.
“An Nhiên, im lặng,” Lâm Tuệ thì thầm, tay cô lần tìm chiếc dao mổ giấu trong túi áo.
Từ bóng tối phía sau hang, nơi có một lối thông nhỏ dẫn lên đỉnh núi, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Một bóng dáng thanh mảnh hiện ra dưới ánh lửa bập bùng. Đó là một người phụ nữ mặc bộ đồ tác chiến đen bó sát, mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt lạnh lùng như loài bò sát.
“Bác sĩ Lâm Tuệ, cô đã vất vả rồi,” người phụ nữ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sát khí. “Tôi là Yến, người điều hành thực địa của dự án Scorpion. Giao cô gái và chiếc đồng hồ cát ra, tôi sẽ cho cô một lối thoát.”
Lâm Tuệ đứng dậy, chắn trước An Nhiên. “Cô nghĩ tôi sẽ tin lời của một kẻ giết người hàng loạt sao?”
Yến khẽ cười, rút ra một con dao găm bằng titan. “Cô là một bác sĩ giỏi, Tuệ ạ. Nhưng ở đây không có bệnh nhân, chỉ có vật thí nghiệm và rác thải. Cô chọn đi, trở thành người đồng hành hay trở thành rác thải?”
An Nhiên bỗng nhiên bật dậy, chiếc đồng hồ cát trong tay cô tỏa ra ánh sáng đỏ rực rỡ chưa từng có. “Bác sĩ, chạy đi! Con chip trong người tôi... nó đang phản ứng với cô ta!”
Lâm Tuệ nhận ra ngay lập tức: Yến cũng là một vật thí nghiệm. Trên cổ người phụ nữ kia cũng có một vết sẹo tương tự như An Nhiên. Đây không phải là một cuộc vây bắt thông thường, đây là cuộc đối đầu giữa hai "phiên bản" của dự án Bóng Ma.
Quay lại vách đá, chiếc cabin bắt đầu đứt hẳn một bên dây cáp, lủng lẳng trên không trung.
Vũ nhìn về phía ngọn núi đối diện, nơi ánh đèn laser đang nhắm thẳng vào đầu mình. Anh nhìn ông lão gác rừng và chiếc hộp đen. Một ý nghĩ điên rồ lóe lên.
“Ông lão, ông có tin vào tôi không?”
“Cậu định làm gì?”
Vũ không trả lời. Anh dùng dây thừng cứu hộ buộc chặt mình và ông lão lại với nhau. Anh rút viên đạn duy nhất còn sót lại trong túi – viên đạn mà anh đã nhặt được từ tên đặc vụ chết ở ga Phù Du.
“Chúng ta sẽ nhảy!”
Vũ không nhảy xuống vực. Anh nhắm bắn vào chiếc bình chữa cháy cũ kỹ gắn trên vách cabin.
Bùm!
Áp suất từ bình chữa cháy nổ tung tạo ra một lực đẩy mạnh, hất văng cả hai người về phía những tán cây thông dày đặc phía dưới ngay khi viên đạn bắn tỉa thứ hai xé toạc không khí chỗ họ vừa đứng.
Hai bóng người rơi tự do vào màn sương mù, trong khi chiếc cabin sắt rơi xuống vực thẳm với một tiếng nổ chấn động. Vũ ôm chặt ông lão, tâm trí anh chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Lâm Tuệ, hãy đợi tôi!