MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGa Tàu Tử ThầnChương 13

Ga Tàu Tử Thần

Chương 13

947 từ · ~5 phút đọc

Không gian trong hang đá trở nên chật chội và ngột ngạt đến cực độ. Ánh lửa bập bùng đổ những bóng đen nhảy múa trên vách đá, khiến cuộc đối diện giữa Lâm Tuệ và Yến trông như một phân cảnh trong địa ngục.

Yến bước tới, con dao titan trong tay nàng xoay nhẹ, tạo ra những vòng tròn bạc lấp loáng. "Bác sĩ, cô biết không? Tôi đã từng rất ngưỡng mộ những người như cô. Những người có thể chạm tay vào sự sống mà không làm nó vỡ nát. Còn tôi... tôi chỉ là một sản phẩm thành công của sự tan vỡ."

Lâm Tuệ lùi lại một bước, tay cô thủ sẵn chiếc dao mổ, ánh mắt không rời khỏi cổ của Yến – nơi vết sẹo hình bọ cạp đang ửng đỏ. "Cô không phải là sản phẩm, Yến. Cô là một con người bị tước đoạt ký ức. Con chip đó đang đốt cháy tế bào não của cô, đúng không?"

Nụ cười trên môi Yến bỗng khựng lại. Một cơn đau co thắt giật qua cơ mặt nàng. Đó chính là sơ hở.

“Chết đi!” Yến lao tới với tốc độ của một con báo đen.

Lâm Tuệ không né tránh theo cách của một võ sĩ, cô né theo bản năng của một bác sĩ pháp y – người hiểu rõ quỹ đạo của các khớp xương. Cô xoay người, để lưỡi dao của Yến sượt qua vai áo, đồng thời dùng cán dao mổ đâm mạnh vào huyệt đạo dưới cánh tay của đối phương.

Yến rên rỉ, cánh tay cầm dao tê liệt trong giây lát. Nhưng nàng nhanh chóng dùng chân đá văng Lâm Tuệ vào vách đá.

"Bác sĩ!" An Nhiên thét lên. Cô gái trẻ run rẩy cầm chiếc đồng hồ cát, ánh sáng từ những hạt cát giờ đây không còn đỏ nữa mà chuyển sang màu tím ngắt. "Yến! Cô không muốn giết tôi đâu! Cô chỉ muốn mã nguồn để dừng cơn đau của cô lại thôi đúng không?"

Yến đứng khựng lại, hơi thở dồn dập. "Mày... mày thì biết gì? Mày là phiên bản hoàn hảo, mày được Zero bảo vệ! Còn tao là phế phẩm bị ném vào bóng tối để làm những việc bẩn thỉu này!"

Trong khi đó, dưới chân vách đá, Trần Vũ lồm cồm bò dậy từ đống cành thông gãy nát. Toàn thân anh rã rời, xương sườn bên trái có lẽ đã nứt, nhưng ông lão gác rừng vẫn an toàn nhờ được anh che chắn.

"Cậu... cậu điên thật rồi," ông lão hổn hển, tay vẫn ôm chặt chiếc hộp đen. "Nhưng cậu nói đúng. Sự thật không thể nằm mãi dưới đáy vực."

"Ông lão, ga Số 1 ở đâu?" Vũ vừa hỏi vừa băng bó tạm vết thương bằng lòng bàn tay đẫm máu.

"Ở ngay phía sau cái hang đá kia. Có một lối đi bí mật dẫn xuống hầm tàu cũ," ông lão chỉ tay về phía ánh lửa nhỏ xa xa. "Nhưng cẩn thận, 'Bóng Ma' không chỉ là một tổ chức. Nó là một hệ thống phòng thủ tự động. Nếu không có mã xác nhận, bất cứ ai bước vào đó đều sẽ bị thiêu rụi."

Vũ nhìn lên phía hang đá, anh thấy những bóng đèn laser đỏ lại bắt đầu quét qua cửa hang. Sát thủ của Lê Phong đang bao vây Lâm Tuệ.

"Đưa chiếc hộp đen cho tôi!" Vũ gầm lên.

Trở lại hang đá, cuộc chiến giữa Tuệ và Yến đã đến hồi kết. Yến đang bóp nghẹt cổ Lâm Tuệ, đôi mắt nàng đục ngầu vì con chip trong não đang quá tải.

"Giao nó ra... hoặc tôi sẽ mổ xẻ cô ngay tại đây," Yến rít qua kẽ răng.

Bất chợt, Lâm Tuệ mỉm cười, một nụ cười đầy đau đớn nhưng chiến thắng. Cô dùng bàn tay còn tự do rút một ống tiêm nhỏ từ túi thuốc cấp cứu, đâm thẳng vào bắp đùi của Yến.

"Thuốc an thần liều cao... Chúc cô ngủ ngon, phiên bản lỗi," Lâm Tuệ thì thầm.

Đôi mắt Yến trợn trừng, rồi từ từ dại đi. Nàng ngã quỵ xuống sàn hang, con dao titan rơi loảng xoảng. Lâm Tuệ ngã ngồi xuống, ho sặc sụa, cổ in hằn những vết ngón tay tím ngắt.

Nhưng họ chưa kịp thở phào thì từ phía cửa hang, Lê Phong đã đứng đó từ lúc nào. Hắn không cầm súng, mà cầm một thiết bị kích nổ tầm xa.

"Màn kịch hay đấy, bác sĩ Lâm Tuệ. Nhưng tiếc là, tôi không thích những nhân chứng quá thông minh," Phong lạnh lùng nói. "An Nhiên, bước lại đây, hoặc tôi sẽ thổi bay cái hang này cùng với bác sĩ của cô."

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau Phong. Trần Vũ xuất hiện, gương mặt be bét máu nhưng ánh mắt sáng quắc như một con sói già trở về từ cõi chết. Trên tay anh là chiếc hộp đen của ông lão gác rừng.

"Phong! Mày muốn cái này đúng không?" Vũ giơ chiếc hộp lên, ngón tay anh đặt sẵn vào lẫy khóa. "Bên trong này không chỉ có mã nguồn, mà có cả danh sách những kẻ đứng sau tập đoàn Scorpion. Mày bước thêm một bước, tao sẽ kích hoạt chế độ tự hủy của con chip trong người An Nhiên ngay lập tức thông qua tần số của chiếc hộp này!"

Tình thế đảo ngược. Một thám tử không còn gì để mất đối đầu với một kẻ phản bội đang nắm giữ vận mệnh của cả đoàn tàu. Giữa rừng sâu, cuộc đấu trí cuối cùng của Hồi 2 chính thức bắt đầu.