Không khí trong hang đá đặc quánh sự căng thẳng. Lê Phong nhìn trân trân vào chiếc hộp đen trên tay Vũ, nụ cười tự tin trên môi hắn dần biến mất, thay vào đó là vẻ tính toán lạnh lùng. Hắn biết Vũ không nói đùa. Trong giới tình báo, Trần Vũ là kẻ duy nhất dám hiện thực hóa những lời đe dọa điên rồ nhất.
"Anh thắng rồi, Vũ à. Vẫn luôn là kẻ liều mạng nhất," Phong từ từ hạ thiết bị kích nổ xuống, giơ hai tay lên như một cử chỉ đầu hàng. "Thả bác sĩ và cô gái ra. Chúng ta sẽ trao đổi tại Ga Số 1. Anh biết là tôi cần chiếc hộp đó còn nguyên vẹn."
"Lâm Tuệ, đưa An Nhiên ra khỏi đây! Chạy xuống phía dưới thung lũng, có một chiếc Jeep bọc thép của chúng đang để không ở đó. Đi mau!" Vũ quát lớn, mắt không rời khỏi Phong.
Lâm Tuệ dìu An Nhiên lướt qua Phong. Khi đi ngang qua gã phản bội, cô nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Họ lao ra khỏi hang, chạy thục mạng xuống triền dốc.
Vũ lùi dần ra cửa hang, tay vẫn giữ chặt chiếc hộp đen. "Phong, nếu tao thấy bất cứ ánh đèn laser nào nhắm vào họ, tao sẽ ấn nút này. Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của một gã vừa rơi từ vách núi xuống."
Ngay khi ra đến cửa hang, Vũ ném một quả lựu đạn khói về phía Phong rồi nhảy đại xuống triền dốc. Phía dưới, tiếng động cơ gầm rú vang lên. Lâm Tuệ đã khởi động được chiếc Jeep. Vũ lao mình vào ghế sau ngay khi chiếc xe bắt đầu lao đi trên con đường mòn gồ ghề đầy rễ cây.
"Thắt dây an toàn vào!" Lâm Tuệ hét lên, tay lái cô đảo liên tục để tránh những thân cây cổ thụ.
Phía sau họ, ánh đèn pha của ba chiếc xe Jeep khác bùng lên. Lê Phong đã không giữ lời. Hắn không đích thân đuổi theo nhưng đã ra lệnh cho đội đặc vụ bám sát.
"Vũ! Chiếc đồng hồ cát... nó đang kêu!" An Nhiên thét lên.
Chiếc đồng hồ cát trong lòng cô gái giờ đây phát ra tiếng bíp dồn dập, đồng bộ với nhịp tim của cô. Những hạt cát tím bên trong xoay tròn tạo thành một hình xoắn ốc kỳ ảo.
"Nó đang kết nối với máy chủ ở Ga Số 1," Vũ nhận ra, anh vừa bắn trả qua cửa sổ xe để cản địa. "Khoảng cách càng gần, tần số càng mạnh. Nếu chúng ta không đến kịp trước khi cát chảy hết, hệ thống sẽ tự hiểu là vật thí nghiệm đã bị tiêu hủy và kích hoạt quy trình xóa dấu vết toàn bộ khu vực này!"
"Nghĩa là sao?" Lâm Tuệ vừa đạp lút ga vừa hỏi.
"Nghĩa là Ga Số 1 sẽ trở thành một hố bom khổng lồ!"
Chiếc Jeep của họ lao ra khỏi rừng thông, tiến vào một con đường mòn ven vực thẳm dẫn thẳng đến một đường hầm tối đen như mực. Đó chính là lối vào Ga Số 1. Phía sau, những chiếc xe của đặc vụ Scorpion bắt đầu nổ súng. Một viên đạn găm trúng lốp sau làm chiếc xe chao đảo mạnh, suýt chút nữa lộn xuống vực.
"Giữ chắc tay lái!" Vũ chồm người lên phía trước, tay anh giật lấy chiếc hộp đen, cắm một sợi cáp từ xe vào cổng kết nối của hộp. "Tôi sẽ dùng sóng gây nhiễu từ chiếc hộp này để đánh sập hệ thống điều khiển của xe bọn chúng!"
Ngón tay Vũ lướt trên bàn phím cảm ứng của hộp đen. Một dòng mã chạy ngược hiện lên màn hình. Anh ấn nút Enter.
Oành!
Một luồng xung điện từ mạnh mẽ (EMP) tỏa ra từ chiếc hộp. Hai chiếc xe Jeep đang đuổi sát phía sau bỗng dưng mất lái, hệ thống điện tử của chúng cháy khét lẹt, khói trắng bốc ra từ nòng máy khiến chúng đâm sầm vào vách đá.
Nhưng chiếc xe cuối cùng – chiếc xe do chính Lê Phong cầm lái – đã kịp lùi lại thoát khỏi tầm ảnh hưởng. Hắn cầm một khẩu súng bắn tỉa hạng nặng, nhắm thẳng vào bình xăng của xe Vũ.
"Vĩnh biệt, người anh em," Phong thầm thì.
Ngay khoảnh khắc hắn bóp cò, chiếc xe của Vũ lao thẳng vào đường hầm tối om. Viên đạn bắn trúng rìa đường hầm, đá lở phủ kín lối vào ngay sau khi họ vừa chui lọt.
Bên trong đường hầm, một không gian rộng lớn hiện ra với những ánh đèn vàng hiu hắt. Những đường ray gỉ sét nằm im lìm dưới lớp bụi thời gian. Ở cuối đường ray là một tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính nhưng bị bao phủ bởi hàng loạt dây cáp máy tính và thiết bị công nghệ cao.
Ga Số 1.
Cát trong đồng hồ chỉ còn lại một lớp mỏng dính.
"Chúng ta tới rồi," Vũ nói, giọng anh trầm xuống đầy cảnh giác. "Nhưng đây không phải là một ga tàu. Đây là một ngôi mộ kỹ thuật số."
An Nhiên bước xuống xe, cơ thể cô tỏa ra ánh sáng tím nhạt. Cửa tòa ga tự động mở ra, một giọng nói máy móc vang lên trong không gian tĩnh mịch: "Chào mừng trở về, Mẫu số 0. Quy trình kết thúc bắt đầu sau 05:00 phút."