Cánh cửa thép dày nặng của Ga Số 1 khép lại sau lưng họ với một tiếng ầm khô khốc, cô lập hoàn toàn âm thanh của thế giới bên ngoài. Không gian bên trong tòa ga không giống bất kỳ nơi nào trên bản đồ đường sắt Việt Nam. Đó là một sự pha trộn kỳ quái giữa kiến trúc thuộc địa Pháp với những bức tường gạch nung đỏ và một hệ thống máy chủ khổng lồ chạy dọc từ sàn lên đến trần nhà cao vút.
Ánh đèn neon tím nhạt từ các máy chủ hắt lên, soi rõ hàng ngàn sợi dây cáp trông như những mạch máu của một con quái vật cơ khí.
“Quy trình kết thúc… là cái gì?” Lâm Tuệ hỏi, tay cô vẫn nắm chặt túi y tế, mắt nhìn quanh đầy cảnh giác.
“Là sự hủy diệt,” An Nhiên thầm thì. Cô bước tới một bục điều khiển lớn ở giữa sảnh. Ngay khi cô đặt tay lên mặt kính, một hình ảnh ba chiều (hologram) hiện lên. Đó là Zero.
Nhưng không phải gã Zero run rẩy trên tàu, mà là một Zero trong bộ đồ trắng tinh khiết, gương mặt điềm tĩnh và quyền lực.
“Chào Vũ, chào bác sĩ Tuệ, và chào con… An Nhiên,” hình ảnh Zero cất tiếng nói, giọng điệu máy móc nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. “Nếu các bạn nghe được những lời này, nghĩa là tôi đã chết, và SE-99 đã trở thành một đống tro tàn đúng như dự kiến.”
Vũ bước lên phía trước, nắm chặt chiếc hộp đen: “Zero! Ông đã lừa tất cả chúng tôi. SE-99 không phải là phương tiện vận chuyển, đúng không?”
“Đúng vậy,” bóng ma của Zero mỉm cười cay đắng. “SE-99 là một bộ lọc DNA khổng lồ. Mỗi hành khách trên tàu đều được lựa chọn dựa trên mã gen của họ. Trong lúc họ ngủ, sóng âm của đoàn tàu đã thu thập dữ liệu sinh học từ họ để hoàn thiện 'Bóng Ma' – một trí tuệ nhân tạo có khả năng dự đoán bệnh tật và… cái chết của nhân loại.”
Lâm Tuệ rùng mình: “Ông dùng hàng ngàn mạng người chỉ để làm thí nghiệm cho một con chip?”
“Tôi làm điều đó để cứu lấy tương lai, bác sĩ ạ. Nhưng tập đoàn Scorpion đã biến nó thành vũ khí. An Nhiên không phải là con gái tôi, cô bé là vật chứa duy nhất mang mã nguồn hoàn chỉnh. Chiếc đồng hồ cát cô bé cầm chính là chìa khóa để kích hoạt hoặc phá hủy toàn bộ mạng lưới này.”
Bỗng nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa vào. Bức tường đá bị thổi bay. Khói bụi mù mịt. Từ trong màn sương, Lê Phong bước vào, khẩu súng bắn tỉa trên tay hắn vẫn còn bốc khói.
“Kết thúc bài diễn văn được rồi đấy, giáo sư,” Phong lạnh lùng nói, ánh mắt hắn rực cháy sự tham vọng khi nhìn thấy hệ thống máy chủ. “Vũ, đưa cô gái cho tôi. Với mã nguồn này, chúng ta có thể thống trị cả thị trường dược phẩm và bảo hiểm toàn cầu. Anh sẽ có lại danh dự, tiền bạc, và cả quyền lực.”
Vũ nhìn sang An Nhiên. Cô bé đang run rẩy, những hạt cát tím trong đồng hồ đã chảy gần hết. Chỉ còn chưa đầy 2 phút.
“Phong, mày vẫn không hiểu sao?” Vũ chậm rãi rút khẩu súng lục đã cạn đạn ra, nhìn thẳng vào mắt kẻ phản bội. “Danh dự của tao không nằm ở cái bằng khen của cảnh sát, mà nằm ở việc tao không bao giờ để những kẻ như mày chạm tay vào mạng sống của người khác.”
“Vậy thì anh chết cùng cái lý tưởng rẻ tiền đó đi!”
Phong bóp cò.
Nhưng đúng lúc đó, Lâm Tuệ đã ném một chai cồn y tế vào bảng điều khiển điện cao thế gần đó. Một luồng điện cực mạnh phóng ra, tạo nên một bức tường lửa điện giữa hai bên.
“Vũ! Mau đưa An Nhiên vào buồng kén!” Lâm Tuệ hét lên.
Vũ bế thốc An Nhiên lao về phía kén máy chủ trung tâm. Anh nhận ra nốt nhạc cuối cùng mà Zero nhắc tới: Đó không phải là một âm thanh, mà là nhịp tim của An Nhiên khi nó đồng bộ với hệ thống.
“An Nhiên, nghe tôi nói đây!” Vũ giữ lấy vai cô gái. “Cô phải kiểm soát 'Bóng Ma'. Đừng để nó xóa sổ mọi thứ. Hãy biến nó thành công cụ để phơi bày tội ác của Scorpion!”
Cát trong đồng hồ rơi xuống hạt cuối cùng.
Một luồng ánh sáng tím rực rỡ bùng phát từ tâm của Ga Số 1, nuốt chửng tất cả. Tiếng gào thét của Lê Phong bị át đi bởi tiếng gầm của hệ thống dữ liệu đang bị quá tải.
Vũ cảm thấy cơ thể mình như bị xé nát thành từng mảnh thông tin. Trong bóng tối mênh mông đó, anh thấy Lâm Tuệ đang vươn tay về phía mình.
“Hồi 2 kết thúc. Bản giao hưởng đã vang lên. Nhưng cuộc hành trình thực sự để tìm lại con người trong thế giới máy móc chỉ mới bắt đầu.”