MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGần Nhau Một ĐờiChương 1: Một ngày mưa và cuộc gặp gỡ không báo trước

Gần Nhau Một Đời

Chương 1: Một ngày mưa và cuộc gặp gỡ không báo trước

951 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa đầu mùa đổ xuống bất ngờ như thể ai đó trên trời chỉ vô tình lật nghiêng một chiếc thau nước khổng lồ. Con phố vốn đông đúc trở nên nhòe nhoẹt trong màn mưa trắng xóa. Người người hối hả chạy tìm chỗ trú, tiếng giày dép lộp bộp hòa lẫn âm thanh rì rầm của mưa tạo thành một bản nhạc buồn nhưng cũng thật bình yên.

Minh đứng dưới mái hiên nhỏ của một cửa hàng tiện lợi, tay cầm tập bản vẽ vừa lấy từ công ty. Cả buổi sáng anh đã mệt vì cuộc họp dài, giờ thì trời lại mưa lớn đến mức không thể nào gọi xe được. Anh thở nhẹ, đưa mắt nhìn dòng người đang vội vã lướt qua, mỗi người một dáng vẻ nhưng đều cùng chung biểu cảm: muốn về nhà càng sớm càng tốt.

Và rồi, giữa dòng người ấy, có một dáng hình khiến anh chú ý.

Cô gái chạy đến trú mưa cùng chỗ với anh – dáng người mảnh mai, chiếc áo cardigan be đã ướt loang trên vai, mái tóc dài nâu sẫm dính vào má. Cô thở hắt ra một hơi nhẹ, tay ôm chặt túi xách như ôm cả thế giới nhỏ bé của mình.

Minh thoáng liếc qua, rồi quay lại như không để ý. Nhưng đôi mắt anh cứ vô thức tìm lại hình ảnh ấy: đôi lông mày hơi nhíu, đôi mắt sâu và mệt nhưng rất dịu, và nụ cười gượng nho nhỏ khi cô cố phủi những giọt nước trên tay áo.

Cô gái tự trấn an mình:

— May quá, còn kịp chạy vào…

Giọng cô nhẹ, hơi run. Không biết vì lạnh hay vì vừa chạy vội.

Một cơn gió mạnh thổi qua. Mái hiên nhỏ kêu lên “lọc cọc” như sắp vỡ. Minh lùi lại nửa bước, và đúng lúc ấy, cô gái cũng vô thức lùi cùng hướng. Hai người suýt đụng vào nhau.

— Xin lỗi! — cô bật nói, giọng trong trẻo.

— À, không sao. — Minh đáp, hơi gượng.

Một khoảnh khắc ngắn ngủi. Nhưng đôi mắt họ chạm nhau, dù chỉ một giây, và Minh có cảm giác như thời gian thoáng ngừng lại giữa tiếng mưa dày đặc.

Cô gái lại cúi mặt xuống, đưa tay vuốt nhẹ tóc. Minh nhìn thấy bàn tay cô hơi run. Có lẽ cô lạnh thật. Anh nhìn chiếc ô gập trong tay mình—chiếc ô màu đen quen thuộc anh luôn mang theo, nhưng hôm nay lại chậm một nhịp không mở ra.

Lúc ấy, một người đàn ông vội chạy vào trú mưa, bước chân mạnh đến nỗi nước bắn tung tóe. Vệt nước đọng trên mặt đất hắt lên váy cô gái, khiến cô giật mình và lùi về phía sau. Minh phản xạ nhanh, đưa tay giữ nhẹ khuỷu tay cô để cô không ngã vào kệ hàng phía sau.

— Cẩn thận. — Anh nói khẽ.

Cô ngẩng lên, đôi mắt mở to, có chút bất ngờ.

— …Cảm ơn anh.

Minh lập tức buông tay, hơi lúng túng. Anh không muốn bị hiểu nhầm là cố ý chạm vào. Nhưng cô gái không có vẻ gì khó chịu, trái lại, còn hơi ngượng ngùng nở một nụ cười. Nụ cười nhỏ đến mức nếu không nhìn kỹ có lẽ sẽ bỏ lỡ.

Mưa vẫn rơi nặng hạt. Anh nhìn ra ngoài rồi quay sang cô.

— Cô có mang ô không?

Cô lắc đầu.

— Em… à, tôi quên mất ở công ty rồi.

— Trời còn mưa lâu đấy. — Anh nói như một lời độc thoại.

Giữa lúc ấy, một tia sét lóe sáng, kéo theo tiếng sấm đùng đoàng. Cô gái giật mình co người lại, hai tay ôm túi xách chặt hơn. Minh nhìn thấy hết tất cả những phản ứng đó, và một thứ gì đó rất lạ làm anh mềm lòng.

Lần đầu tiên trong nhiều ngày, anh cảm thấy muốn mở lời với một người xa lạ.

— Nếu cô không ngại… — anh bắt đầu — tôi có ô. Tôi có thể đưa cô ra trạm xe đối diện.

Cô nhìn anh. Ánh mắt vừa biết ơn, vừa dè dặt.

— Như vậy có phiền anh không?

— Không đâu. Tôi cũng phải ra ngoài mà.

Cô mím môi cười nhẹ.

— Vậy… cảm ơn anh.

Anh gật đầu, tay mở chiếc ô ra. Âm thanh bật mở “cạch” vang lên giữa không gian mưa ướt. Anh nghiêng ô về phía cô, khẽ nói:

— Đi thôi.

Cô bước ra trước một nửa bước, đôi giày nhỏ dẫm xuống làn nước, bắn lên đôi chút. Minh đứng sát lại, che cho cô nhiều hơn cho mình. Anh không biết tại sao, nhưng điều ấy đến rất tự nhiên.

Trên đường băng qua phố nhỏ, dưới chiếc ô đen duy nhất, họ không nói quá nhiều. Chỉ có tiếng mưa rơi đều trên mặt ô, hệt như một bản nhạc nền êm dịu cho một cuộc gặp gỡ mà cả hai đều không lường trước.

Đến khi đứng trước trạm xe, cô quay sang cúi đầu:

— Cảm ơn anh lần nữa. Thật sự… rất cảm ơn.

Minh khẽ cười.

— Không có gì. Chỉ là một chút may mắn giữa mưa thôi.

Cô bất giác nhìn anh lâu hơn một chút. Một khoảnh khắc mà chính cô cũng không giải thích được tại sao trái tim lại hẫng nhẹ.

— Tôi là An. — cô nói nhỏ.

— Minh. — anh đáp.

Tên họ chạm nhau như một lời giới thiệu dịu dàng nhất giữa cơn mưa ồn ã.

Một buổi chiều xám xịt, vậy mà lại trở thành ngày họ gặp nhau — một cuộc gặp gỡ không báo trước, nhưng đủ để thay đổi cả quãng thời gian phía sau mà không ai trong số họ biết trước.