Buổi sáng hôm sau trời đã ngớt mưa, chỉ còn lại mặt đường loáng nước phản chiếu ánh nắng nhạt. An bước nhanh qua cổng công ty, tay vẫn kéo chiếc túi xách mà tối qua cô đã ôm chặt như một thói quen khi sợ hãi. Hôm nay cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn, có lẽ vì buổi sáng có chút nắng sau cơn mưa lớn. Nhưng xen giữa những nhịp thở đều, hình ảnh Minh – người đưa cô qua đường với chiếc ô nhỏ – vẫn cứ hiện lên như một vệt sáng mơ hồ.
Cô tự nhủ: Chắc chỉ là một người tốt, một khoảnh khắc đẹp… rồi thôi.
Thế nhưng, vừa đi được vài bước, cô đã khựng lại khi nhìn xuống chiếc bàn làm việc cạnh cửa kính. Ở đó, chiếc ô đen của mình vẫn còn nằm nguyên — thứ cô nghĩ mình đã “quên ở công ty” hôm qua.
Cô nhíu mày.
— Ủa, chẳng phải…?
Một luồng nhớ lại kéo đến. Cô đã vội chạy ra ngoài để bắt kịp chuyến xe buýt khi trời đổ mưa, rõ ràng đã nhìn thấy ô, vậy mà lúc ấy không mang theo. Nhớ lại cảnh mình loay hoay dưới mái hiên, cứng đờ khi sấm rền, rồi được Minh che ô… An bất giác đỏ mặt.
Nếu biết mình có ô, có khi anh ấy đã không cần đưa mình đi.
Nhưng cũng… nhờ vậy mới gặp nhau.
Cô không biết nên tin vào điều nào hơn.
Buổi trưa, An mang hộp cơm lên tầng thượng ngồi ăn một mình – thói quen cô giữ từ ngày vào công ty. Gió cao tầng phả vào áo cô, lạnh nhưng khiến đầu óc thoải mái.
Trong lúc mở nắp hộp cơm, điện thoại cô rung lên. Tin nhắn từ đồng nghiệp:
“An ơi, phòng bảo vệ đang giữ một đồ thất lạc có tên cậu.”
Cô ngạc nhiên.
— Đồ thất lạc?
Cô xuống dưới, bước vào phòng bảo vệ và thấy chú bảo vệ đang lúi húi lật sổ.
— Con là An?
— Dạ, vâng ạ.
Chú cười thân thiện.
— Sáng nay có người gửi cho con cái này.
Chú đưa ra… một chiếc ô. Không phải chiếc của cô. Không phải loại rẻ tiền trùng mẫu.
Mà chính là chiếc ô tối qua Minh đã dùng để che cho cô.
An trố mắt.
— Ơ… chú, ai gửi vậy ạ?
— Là một cậu trai trẻ, cao cao, mặt điềm đạm. Chú hỏi tên thì cậu ấy chỉ cười bảo: “Cháu trả đồ cho bạn ấy thôi, cháu quên đưa hôm qua.” Rồi đi luôn. Nói thật nhé, người gì đâu lịch sự hiếm thấy.
An nắm chặt cán ô.
“Quên đưa hôm qua”?
Không đúng. Chiếc ô hôm qua Minh dùng là của anh, làm sao lại thành “đồ thất lạc của cô”?
Chú bảo vệ nhìn cô, cười cười:
— Chắc người ta ngại nên nói vậy. Con mở thử xem bên trong có gì không?
An mở chiếc ô, và trong khoang giữa có một mẩu giấy gấp nhỏ.
Trái tim cô khẽ đập nhanh.
Dòng chữ trong giấy viết bằng bút mực đen, nét chữ gọn gàng:
“Hôm qua trời mưa lớn, không chắc em có về nhà an toàn không.
Nếu sáng nay vẫn ổn, coi như anh yên tâm rồi.”
— Minh
Ngắn gọn. Không hoa mỹ. Nhưng đủ khiến ngực cô ấm lên một nhịp.
An đứng lặng vài giây. Cô không biết nên vui vì sự quan tâm ấy hay lo lắng vì một người xa lạ lại để tâm đến mình đến mức mang ô đến tận công ty. Cô tự bảo với bản thân: Có thể anh ấy chỉ là người lịch sự. Nhưng tim thì lại nói khác.
Chiều tan làm, trời lại lất phất mưa. Không nặng, chỉ như một lớp bụi nước mềm.
An cầm chiếc ô Minh gửi – cô định mang trả cho anh, nhưng… cô đâu có số điện thoại hay địa chỉ. Hai người chỉ biết tên nhau, không hơn.
Khi xuống trước cổng công ty, cô nhìn dòng người qua lại. Một phần trong cô mong chờ điều vô lý: rằng anh sẽ xuất hiện, đứng ở đâu đó, vô tình gặp lại.
Không đời nào trùng hợp đến thế đâu… – cô tự dằn.
Thế nhưng, đúng lúc cô chuẩn bị bước xuống bậc thềm, một giọng nói trầm ấm vang lên phía sau:
— Em quên ô nữa rồi à?
An quay phắt lại.
Minh đứng dưới mái che, tay đút túi quần, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt lại ánh lên chút gì đó giống như… chờ đợi.
Cô gần như không kịp phản ứng.
— Anh… sao anh…?
— Anh đi ngang qua thôi. — Minh nói, nhưng giọng lại hơi khàn như đã tập câu này từ trước.
An nhìn chiếc ô trong tay rồi nhìn anh.
— Đây… anh gửi cho em hả?
— Ừ. Anh nghĩ hôm qua em ướt hết rồi. Dễ cảm lạnh.
Một câu nói đơn giản, nhưng khiến cổ họng An nghẹn lại. Người ta có thể lịch sự một lần, nhưng không ai quan tâm một người mới gặp đến mức này nếu không có chút để ý.
Cô hít một hơi thật nhẹ.
— Em… cảm ơn anh.
Minh gật đầu. Anh nhìn cơn mưa lất phất rồi nói:
— Em định về ngay à? Hay… để anh đưa về?
An chớp mắt.
Tối qua là tình cờ.
Hôm nay… có vẻ không còn tình cờ nữa.
Và dường như chính cô cũng không muốn từ chối.
Cô nhẹ giọng:
— Vậy… hôm nay đi chung thêm lần nữa nhé.
Minh nở một nụ cười rất mơ hồ, nhưng đủ để An cảm nhận được bầu không khí quanh họ đã thay đổi.
Duyên phận đôi khi thật lạ.
Một chiếc ô bị “quên”.
Một người tự nhận “đi ngang qua”.
Một cơn mưa nhỏ kéo hai người lại gần thêm một bước.