MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGần Nhau Một ĐờiChương 3: Hiểu lầm đáng yêu đầu tiên

Gần Nhau Một Đời

Chương 3: Hiểu lầm đáng yêu đầu tiên

928 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa lất phất chiều hôm ấy khiến không khí trở nên dịu hơn, không quá lạnh như hôm trước mà lại mang một chút gì đó dễ thở. Minh và An cùng bước dưới chiếc ô, lần này là chiếc ô mà chính anh cầm, còn chiếc ô anh gửi cho cô thì An lại mang theo để… không biết khi nào có thể trả.

Trên đoạn đường vỉa hè quen, tiếng mưa rơi trên ô xen lẫn tiếng xe chạy êm êm. Hai người đi cạnh nhau, khoảng cách gần hơn hôm qua, không còn sự ngại ngùng đột ngột của lần đầu gặp.

— Hôm nay… anh thật sự chỉ “đi ngang qua” thôi à? — An lên tiếng trước, giọng pha chút nghi ngờ.

Minh hơi khựng lại một nhịp rất nhỏ, nhưng cũng đủ để An nhận ra.

— Ừ… thì, anh đi ngang qua thật.

Cô nhìn thẳng phía trước nhưng khóe môi lại cong cong:

— Trùng hợp ghê.

Minh ho nhẹ một tiếng để giấu sự bối rối.

— Khu này nhiều công ty mà, đi ngang cũng… bình thường.

An nhịn cười, nhưng tim bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Anh không giấu giỏi lắm. Và cũng không cần phải giấu.

Một chiếc xe chạy nhanh qua làm nước bắn tung lên. Minh phản xạ che cho An bằng thân người, khiến lưng anh dính nước. Cô giật mình:

— Anh ướt rồi!

— Không sao.

— Không sao cái gì chứ? — Cô hơi nhăn mày. — Hôm qua anh cũng ướt vì che cho em rồi.

— Ừ, nhưng hôm qua mưa lớn hơn. Hôm nay không đáng là gì.

Cách anh nói nhẹ bẫng, mà tim An thì lại nặng một nhịp. Tự nhiên cô thấy mình… thật nhỏ bé, còn Minh thì quá tử tế. Một phần cô muốn giữ khoảng cách, nhưng một phần khác lại thấy ấm áp đến lạ.

Khi cả hai tới gần trạm xe buýt, An chủ động bước chậm lại.

— Minh này…

— Hửm?

— Anh có muốn… lấy lại ô không? Cái ô anh gửi em ấy.

Minh nhìn cô, khóe mắt anh cong lên đầy ý cười.

— Anh gửi là gửi thật. Không phải cho mượn.

— Nhưng… như vậy kỳ lắm.

— Kỳ chỗ nào?

— Thì… — An không biết nói sao — em cảm giác như anh đang… hơi… quan tâm quá mức.

Minh cười, một nụ cười không giấu giếm nữa.

— Ừ. Anh nghĩ là anh có quan tâm thật.

An đứng hình. Từng chữ anh nói như mặt nước lăn tăn chạm vào tim cô.

— …Sao anh lại quan tâm?

— Không biết. — Minh nói rất thành thật. — Nhưng hôm qua nhìn em đứng một mình dưới mưa, trông… tội nghiệp quá. Nên hôm nay, anh đi qua xem em có ổn không.

An mở miệng định nói gì đó thì phía sau vang lên giọng nam:

— Ồ, An! Em đi với… bạn trai mới hả?

Cả Minh và An đều quay lại. Một đồng nghiệp nam của An – anh chàng nổi tiếng hay trêu ghẹo trong phòng – đang đứng cười cười nhìn họ như bắt gặp chuyện thú vị.

An lập tức đỏ mặt:

— Không phải! Đây là… bạn… à… anh Minh, người hôm qua giúp em.

— Ồ vậy hả? — Đồng nghiệp liếc nhìn Minh rồi nói nhỏ với An. — Nãy giờ hai người đi cùng nhau nhìn thân quá trời. Anh tưởng… thôi thôi, anh đi trước nha.

An muốn chui xuống đất ngay lập tức.

Minh nhìn đồng nghiệp kia đi khuất rồi quay sang cô:

— Bạn trai mới hả?

— Không! Anh ta nói linh tinh đấy! — An vội xua tay, mặt đỏ hồng.

Minh mỉm cười.

— Anh biết. Nhưng thấy em cuống cuồng vậy… đáng yêu thật.

Lời nói ấy khiến An muốn quay mặt đi ngay lập tức để tránh anh nhìn thấy gò má đỏ rực.

— Anh đừng nói vậy… Em không quen được…

— Vậy anh không nói nữa. — Minh trêu.

— …Anh đang còn nói đó!

Minh bật cười. Nụ cười trầm ấm, rất tự nhiên và rất… giống cách anh vẫn là.

An bặm môi, cố giữ vẻ nghiêm nhưng thất bại hoàn toàn.

Một lúc sau, cô nói nhỏ:

— Xin lỗi… tại anh đồng nghiệp cứ hay nói bừa. Em sợ anh hiểu lầm.

— Anh không hiểu lầm.

Minh nhìn thẳng vào mắt cô.

— Nhưng… nếu là thật thì cũng đâu có tệ.

An mở to mắt.

— Anh…

Minh lập tức lảng mắt đi:

— Ý anh là… nếu em có bạn trai tốt thì… cũng mừng cho em.

— Vậy… anh nói rõ câu đó lại xem.

Minh nhíu mày, giống như lần đầu trong đời anh bị bắt bẻ câu chữ.

— Anh… chỉ là ví dụ thôi.

— Ví dụ gì mà nghe giống thật vậy?

— …Em hỏi khó quá.

An bật cười. Lần đầu tiên cô cười thoải mái như thế trước mặt anh.

Cô không biết rằng, khi cô cười, Minh nhìn sang và bắt gặp khoảnh khắc ấy… trong tim anh có một khoảng lặng.

Một khoảnh khắc khiến anh nhận ra:

Hiểu lầm đôi khi lại là lý do khiến hai người… tiến gần nhau hơn.

Khi xe buýt của An đến, cô quay sang:

— Minh… cảm ơn anh vì hôm nay.

— Ngày mai… có cần anh đi ngang qua nữa không? — Minh hỏi, nửa đùa nửa thật.

An mím môi, như muốn giấu đi nụ cười:

— Nếu trời lại mưa… thì chắc… cần.

Cửa xe mở ra. An bước lên, để lại Minh đứng dưới màn mưa bụi nhẹ. Anh nhìn theo bóng cô cho đến khi xe chạy khuất.

Và anh biết…

Dù ngày mai trời không mưa, có lẽ anh vẫn sẽ “đi ngang qua” một lần nữa.