Buổi sáng hôm sau, trời không mưa. Nhưng điều đầu tiên Minh làm khi tỉnh dậy lại là… nhìn ra cửa sổ để xác nhận điều đó. Đáng lẽ anh phải cảm thấy nhẹ nhõm khi trời trong trẻo, nhưng không hiểu sao trong lòng lại có chút hụt hẫng rất lạ.
Không mưa, vậy hôm nay… có lý do gì để đi ngang qua công ty của An nữa không?
“Tự nhiên phải có lý do à?” — một giọng nói nhỏ vang lên trong đầu anh.
Minh lắc nhẹ đầu, cười khẽ với chính mình. Hóa ra anh đã bước sang giai đoạn… muốn gặp ai đó mà chẳng cần cớ.
Trong khi đó, ở công ty, An đang cầm cốc nước nóng, cố đánh thức bản thân sau một buổi sáng bận rộn. Từ khi gặp Minh, cô thấy tâm trạng mình thay đổi nhiều hơn cô tưởng. Những lúc rảnh rỗi, hình ảnh anh lại xuất hiện trong đầu, nhất là nụ cười nhẹ, hơi trầm và có chút vụng về khi nói chuyện.
An tự hỏi: Mình thích anh ấy sao?
Câu trả lời có vẻ như rất gần, nhưng cô vẫn chưa dám với tay chạm vào.
Đang suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa. Cô đồng nghiệp Lan ló đầu vào, cười gian:
— An nè, có trai tìm kìa.
— Hả? Trai gì? — An giật mình.
Lan nháy mắt:
— Không biết, nhưng đẹp trai lắm. Đang đứng ở quầy lễ tân đợi em.
Tim An đánh “thịch” một cái.
Không lẽ…?
Trời hôm nay đâu có mưa mà…
Cô cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng chân lại bước nhanh hơn rất nhiều. Khi đến gần quầy lễ tân, cô đã thấy Minh đứng đó, tay để trong túi quần, dáng vẻ hơi dựa nhẹ vào bàn như đã chờ một lúc.
Anh quay lại khi nghe tiếng bước chân. Bắt gặp ánh mắt cô, anh mỉm cười:
— Chào em.
Tim An lại đập nhịp không bình thường.
— Anh… anh tới đây… có chuyện gì ạ?
— Ờ… — Minh hơi lúng túng, mắt nhìn sang hướng khác một giây rồi quay lại — anh đi ngang qua.
An bật cười.
— Buồn cười quá… khu này làm gì có đường tắt nào cho anh đi ngang qua ba ngày liên tục.
Minh không nói được gì. Và chính sự ngượng đó khiến An thấy… đáng yêu đến mức khó chịu.
— Vậy… thật ra anh tới để làm gì?
Minh lấy hết dũng khí nói:
— Hỏi em… có muốn uống cà phê với anh không?
An mở tròn mắt.
Cô đã đoán, nhưng vẫn không thể ngăn được bất ngờ lan khắp người.
— Uống… cà phê?
— Ừ. — Minh gật đầu. — Anh không muốn làm phiền giờ làm việc của em. Chỉ là… gần công ty em có quán cà phê nhỏ, anh thấy đẹp nên… muốn mời em.
An cắn nhẹ môi dưới.
Cô không phải người thích vội vàng, nhưng sự chân thành trong mắt Minh đang khiến bức tường phòng thủ của cô mỏng dần.
— Em còn một ít việc phải gửi cho sếp… — An nói nhỏ.
Minh hơi chùng xuống.
— À… vậy để hôm khác…
— Nhưng sau đó em rảnh. — An nói tiếp.
Minh chớp mắt. Trong một giây, giống như anh không tin là mình nghe đúng.
— Nghĩa là… em đồng ý?
An gật đầu khẽ.
— Ừ. Chờ em 10 phút nha.
Minh nở nụ cười hiền nhưng nhìn kỹ sẽ thấy khóe môi anh hơi cong hơn bình thường, rõ ràng là đang vui.
Mười phút sau, An bước ra với chiếc túi nhỏ. Minh đứng dậy ngay khi thấy cô, như một phản xạ tự nhiên.
Quán cà phê gần công ty đúng như anh nói. Không lớn nhưng ấm cúng, mùi cà phê rang lan ra đến tận cửa. Họ chọn một bàn sát cửa sổ, nơi nắng chiếu xuống nhẹ như rải mật ong.
Minh hỏi:
— Em uống gì?
— Latte được không? — An đáp.
— Được. — Minh mỉm cười rồi gọi hai phần: latte cho cô, đen đá cho mình.
Trong lúc chờ đồ uống, cả hai đều im lặng. Không phải kiểu im lặng ngượng ngùng, mà là im lặng dễ chịu, như không cần cố gắng lấp đầy bằng những câu nói vô nghĩa.
Minh phá vỡ trước.
— À, em có hay uống cà phê ở đây không?
— Không. Bình thường em chỉ mua mang đi. Ít khi ngồi lại.
— Vậy hôm nay là ngoại lệ?
— Ừ. — An cười nhỏ — ngoại lệ… dành cho anh.
Minh khựng lại. Chỉ một giây thôi, nhưng tất cả cảm xúc của anh hiện rõ trong đôi mắt: vui, bất ngờ và có chút ấm áp.
— Cảm ơn em. — Anh nói thật khẽ.
Đồ uống được mang ra. Mùi thơm lan tỏa càng khiến không khí giữa họ mềm lại. An khuấy nhẹ ly latte, hỏi:
— Anh làm nghề gì vậy Minh?
— Anh làm kiến trúc. Hôm qua anh mang bản vẽ theo, may mà không ướt. — Minh cười.
— Vậy công việc chắc bận lắm nhỉ?
— Cũng… vừa phải. Nhưng nếu bận thì anh vẫn ráng dành thời gian cho những điều quan trọng.
An nhìn anh, không hỏi nhưng ánh mắt lại như muốn hỏi thêm:
— Vậy… những điều quan trọng đó là gì?
Minh không trả lời ngay. Anh quay ly cà phê một vòng, ánh mắt hướng ra ngoài ô cửa sổ nơi nắng nhẹ phủ lên đường phố.
Rồi anh nhìn lại cô, nghiêm túc nhưng không gây áp lực:
— Giống như… thời gian anh đang dùng để uống cà phê với em bây giờ.
An không ngờ câu trả lời lại trực tiếp như vậy. Tay cô khựng lại trên muỗng khuấy, và trái tim thì vừa như bị ai đó chạm vào rất nhẹ.
— Minh… anh nói vậy… dễ gây hiểu lầm lắm.
Minh nghiêng đầu:
— Thế… em có hiểu lầm không?
An im lặng.
Rồi cô bật cười, một nụ cười rất dị.
— Chắc… có một chút.
Minh nhìn cô, đôi mắt sáng lên như nhận được câu trả lời anh mong hơn tất cả.
Khi đưa An về lại công ty, anh đứng trước cửa và nói:
— Cảm ơn em vì bữa cà phê.
— Em cũng vậy.
— Ngày mai… anh vẫn đi ngang qua đó.
An nhìn anh, đôi môi cong cong:
— Em biết mà.
Minh bật cười.
Một tiếng cười khiến trời trong hơn cả nắng ban trưa.