MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGần Nhau Một ĐờiChương 5: Những cuộc trò chuyện khuya làm hai người xích lại gần

Gần Nhau Một Đời

Chương 5: Những cuộc trò chuyện khuya làm hai người xích lại gần

813 từ · ~5 phút đọc

Đêm hôm đó, khi An bật đèn bàn làm việc để chỉnh sửa lại bản thảo dang dở, điện thoại bỗng sáng lên. Trên màn hình là tên Minh – người mà cô mới quen chưa bao lâu, nhưng lại khiến lòng cô khẽ rung lên mỗi lần thấy tin nhắn đến.

Minh: “An ngủ chưa?”

An nhìn đồng hồ. 23:17.

Cô chần chừ vài giây rồi trả lời:

“Chưa. Anh còn thức à?”

Tin nhắn “đang nhập...” xuất hiện gần như ngay lập tức, như thể Minh đã ngồi chờ sẵn.

“Anh đang làm thêm tí việc. Em làm gì mà chưa ngủ?”

An bật cười nhẹ. Họ nói chuyện với nhau như thể quen từ lâu rồi, mọi thứ tự nhiên một cách kỳ lạ.

“Em chỉnh bản thảo. Deadline đuổi theo.”

“Vậy anh giữ chân giúp em nhé.” – Minh trả lời kèm biểu tượng mặt cười.

An tựa người vào ghế, lòng hơi ấm lại. Cô không quen với cảm giác này – có ai đó thực sự quan tâm mình, dù chỉ qua vài tin nhắn đơn giản.

Cuộc trò chuyện bắt đầu từ những câu hỏi rất nhỏ: hôm nay An ăn gì, Minh đã về nhà chưa, thời tiết chỗ An có ì ạch mưa không… rồi kéo sang những chuyện không ai nghĩ sẽ nói lúc gần nửa đêm.

Minh hỏi:

“An thích viết từ bao giờ?”

Cô hơi dừng lại, vì đó là câu hỏi mà ít người từng dành sự chú ý thực sự.

“Em viết từ hồi cấp ba. Chắc vì… không giỏi nói.”

“Anh thấy em nói chuyện ổn mà.”

“Vì nhắn tin thì dễ hơn.” – An trả lời, nửa đùa nửa thật.

Minh không hỏi thêm. Anh chỉ gửi một icon gật gù, như thể đã hiểu. Sự im lặng vài giây của anh lại khiến An cảm thấy thoải mái đến lạ. Không ai thúc ép, không ai tò mò quá mức. Minh chỉ ở đó, nhẹ nhàng, kiên nhẫn.

Rồi Minh kể về mình – điều khiến An bất ngờ hơn.

“Hồi nhỏ anh hay sợ tiếng sấm.”

An bật cười thành tiếng.

“Nhìn anh không giống người sợ gì cả.”

“Giờ thì không. Nhưng hồi bé là vậy. Mỗi lần trời mưa lớn, anh đều trốn dưới gầm bàn. Mẹ anh hay ngồi cạnh, kể chuyện cho anh nghe.”

Minh không nói nhiều về quá khứ, nhưng từng câu anh thả ra đều dịu dàng, dễ nghe. An cảm thấy mình đang bước vào một khoảng không ấm áp, nơi câu chuyện của hai người đan vào nhau một cách tự nhiên.

Thời gian trôi nhanh đến mức cả hai đều không để ý. Khi An nhìn lại đồng hồ, kim phút đã lặng lẽ trôi qua quá mốc 1 giờ sáng.

“Anh chưa ngủ thật à?” – An hỏi.

“Không buồn ngủ.”

“Vậy mai anh đi làm trễ, đừng đổ lỗi cho em.”

Minh gửi một sticker cười lớn:

“Nếu anh có đổ lỗi, thì em cứ chịu đi.”

An bật cười. Cô dựa đầu vào mép bàn, đôi mắt chợt thấy nhẹ. Lâu lắm rồi cô mới cười nhiều đến vậy.

Cuộc trò chuyện lại kéo dài thêm. Và dần dần, An nhận ra rằng giữa họ không chỉ là vài lời hỏi thăm xã giao. Minh để ý từng câu cô nói, từng thay đổi nhỏ trong ngữ điệu. Ví như khi cô nhắn chậm một chút, anh hỏi liền:

“Em mệt à? Nghỉ chút đi.”

An hơi sững. Cô không quen việc ai đó để tâm đến mình như vậy – một kiểu quan tâm nhỏ nhưng thật đến mức khiến cô ngỡ ngàng.

“Em ổn.”

“Nếu mệt thì nói. Anh nghe.”

Chỉ ba chữ “Anh nghe” thôi mà tim An bỏ lỡ một nhịp. Cô tự hỏi vì sao người này lại khiến những hàng rào cô dựng quanh mình từ lâu trở nên… mong manh đến thế.

Và rồi, giữa dòng tin nhắn, Minh đột nhiên hỏi:

“An này.”

“Dạ?”

“Anh thấy em buồn. Dù em cố giấu.”

An chợt khựng lại. Cô nhìn màn hình rất lâu mà không trả lời. Minh không hối thúc, cũng không gửi thêm tin nhắn nào.

Cô gõ rất chậm:

“Không có gì đâu.”

“Nếu ngày nào đó em muốn kể, anh vẫn ở đây.”

An không ngờ chỉ một câu như thế lại khiến sống mũi mình cay đi. Từ lâu, cô đã quen cách tự đứng vững một mình, tự chữa lành mọi vết thương trong im lặng. Cô không nghĩ mình cần ai. Không nghĩ ai có thể nhìn thấy những khoảng tối trong lòng mình.

Vậy mà Minh nhìn thấy.

Một tin nhắn đến:

“Ngủ đi, An. Khuya rồi. Anh vẫn online đến khi em ngủ.”

An khẽ cười, đặt điện thoại xuống.

Đêm ấy, lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô ngủ ngon.

Còn Minh, ở đầu bên kia màn hình, cũng nằm yên nhìn biểu tượng “An đã offline” mà môi khẽ cong. Anh không nói ra, nhưng trong lòng biết rất rõ – cô gái ấy đã bước vào thế giới của anh theo cách dịu dàng nhất.