MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGần Nhau Một ĐờiChương 6: Minh phát hiện An có một nỗi buồn sâu kín

Gần Nhau Một Đời

Chương 6: Minh phát hiện An có một nỗi buồn sâu kín

837 từ · ~5 phút đọc

Hai hôm sau, khi Minh đang ngồi trong quán cà phê quen gần công ty — nơi anh thường ghé để tìm chút yên lặng trước giờ làm — thì vô tình thấy An bước vào. Cô ôm tập bản thảo trong tay, dáng người nhỏ nhắn lẫn trong chiếc áo sơ mi trắng rộng và mái tóc buộc gọn. Cô trông vội vã, như thể đã chạy một đoạn dài.

Anh vẫy tay.

“An?”

Cô khựng lại một giây, rồi mỉm cười. Nụ cười ấy vẫn mềm, vẫn hiền, nhưng hôm nay có chút nhợt hơn thường ngày.

“Minh cũng ở đây à?”

“Ờ. Anh đến sớm một chút để trốn cái mớ email buổi sáng.” — Minh đùa.

An cười khẽ, rồi tiến đến bàn anh. Nhưng cách cô đặt tập bản thảo xuống hơi mạnh tay hơn bình thường, và khi kéo ghế ngồi, tay cô run một chút. Minh chú ý ngay.

“Em ổn không? Trông em hơi… mệt.”

An lắc đầu, cố tỏ ra thoải mái.

“Không sao đâu. Em chỉ… không ngủ được.”

Không ngủ được?

Minh thoáng nhớ lại đêm trước. Không có tin nhắn nào từ An. Không một câu chúc ngủ ngon. Anh cũng không muốn làm phiền, nghĩ cô bận. Nhưng bây giờ nhìn gương mặt cô — thâm quầng dưới mắt, môi tái nhợt — anh thấy không yên.

Anh gọi giúp cô một ly cacao nóng, đặt trước mặt cô.

“Uống chút cho ấm.”

An hơi sững, nhưng không từ chối. “Cảm ơn anh.”

Khi cô cúi xuống ladle muỗng khuấy nhẹ, Minh thấy bàn tay cô dừng đột ngột, mắt khựng lại như vừa nhìn thấy gì đó trong suy nghĩ. Anh nghiêng đầu.

“An này.”

“Dạ?”

“Có chuyện gì xảy ra không?”

Cô không trả lời ngay. Đôi mắt nhìn vào khoảng không trên mặt bàn, im lặng kéo dài. Minh chờ, không thúc ép. Anh học được rằng An giống như một lớp sương mỏng — càng cố chạm mạnh, càng dễ tan.

Một lúc lâu sau, An mới cất tiếng:

“Minh đừng lo. Chỉ là chuyện cũ thôi.”

“Chuyện cũ nhưng vẫn làm em mất ngủ?”

Cô mím môi. Một nỗi buồn âm ỉ thoáng hiện trong đáy mắt — nỗi buồn không ồn ào, không kịch tính, nhưng sâu tới mức khiến người đối diện cảm thấy nghẹn lại.

An đặt muỗng xuống.

“Có những chuyện… dù đã qua lâu rồi, nhưng mỗi khi nghĩ đến, vẫn đau như mới hôm qua.”

Minh im lặng. Anh không hỏi “chuyện gì vậy?”, không yêu cầu cô kể. Anh chỉ nhìn cô, đủ dịu dàng để cô hiểu rằng anh thực sự đang lắng nghe — dù cô có nói hay không.

An thở dài thật nhẹ, như thể để nỗi mệt mỏi thoát ra từng chút.

“Minh có bao giờ… sợ bắt đầu lại không?”

Anh trả lời ngay, không cần nghĩ:

“Có. Ai cũng sợ chứ. Nhất là sau khi đã từng đau.”

An ngước lên nhìn anh — ánh mắt ấy khiến tim Minh nghẹn lại. Trong khoảnh khắc nhỏ xíu ấy, anh nhận ra một điều: nỗi buồn của An không phải chuyện bình thường. Đó là vết thương đã kéo dài, hằn sâu, và cô vẫn đang sống cùng nó mỗi ngày.

Minh muốn nắm tay cô, muốn ôm cô, muốn nói rằng anh ở đây, nhưng anh biết chưa phải lúc.

Anh nói bằng giọng trầm nhẹ:

“Em không cần phải kể khi chưa sẵn sàng. Nhưng An này… đừng chịu đựng một mình.”

Cô nhắm mắt lại một giây.

“Em quen rồi, Minh. Một mình thì… dễ hơn.”

“Nhưng không phải lúc nào cũng đúng.”

Giọng Minh khẽ, nhưng chắc chắn.

“Có người muốn ở bên em lúc này.”

An nhìn thật sâu vào mắt anh. Một tia ấm áp thoáng lay động nhưng rồi rất nhanh, cô quay mặt đi — như sợ để lộ điều gì đó.

“Minh…”

Cô gọi tên anh khẽ đến mức gần như không nghe thấy.

“Đừng tốt với em quá.”

“Tại sao?”

“Vì em sợ.”

Một câu ngắn ngủi nhưng đủ sức bóp nghẹt không khí giữa hai người.

“Sợ điều gì?”

Lần này Minh hỏi, rất nhẹ, rất chậm.

An siết chặt tay.

“Sợ lại thích ai đó… rồi lại mất.”

Trái tim Minh chùng xuống.

Anh không biết chuyện gì đã xảy ra với cô — một người cũ, một tổn thương nào đó, hay một mất mát lớn. Nhưng anh biết một điều: nỗi sợ ấy thật, và nó khiến cô thu mình lại như một chú chim đã từng rơi từ quá cao.

Minh đưa tay lên, nhưng không chạm vào cô. Anh chỉ đặt tay lên bàn, gần bàn tay đang run của An.

“Anh không biết tương lai sẽ thế nào,” Minh nói khẽ.

“Nhưng nếu em sợ… thì cứ nắm lấy tay anh. Một chút thôi. Khi nào em muốn.”

An nhìn bàn tay anh — ấm, vững, và ở ngay đó — nhưng cô không chạm vào.

Cô chỉ nhẹ nhàng rút tay lại và mỉm cười rất nhỏ:

“Để khi khác… được không?”

Minh gật.

“Ừ. Khi nào em sẵn sàng.”

Nhưng trong lòng anh, một quyết định lặng lẽ hình thành:

Dù quá khứ của An là gì, anh cũng muốn trở thành người khiến cô thôi phải một mình.