MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGần Nhau Một ĐờiChương 7: Buổi hẹn đầu – nhẹ nhàng nhưng đầy hồi hộp

Gần Nhau Một Đời

Chương 7: Buổi hẹn đầu – nhẹ nhàng nhưng đầy hồi hộp

897 từ · ~5 phút đọc

Cuối tuần đến, trời trong xanh khác hẳn những ngày mưa kéo dài. An mở cửa sổ, đón luồng gió mát lùa vào, mang theo mùi nắng mới. Cô định dành cả ngày để nghỉ ngơi và viết dở vài đoạn truyện, nhưng khi vừa pha xong tách trà, điện thoại rung lên.

Là Minh.

“An rảnh không? Nếu được… anh muốn mời em đi dạo một chút.”

An nhìn dòng tin nhắn, tim hơi chậm lại một nhịp. Đáng lẽ cô nên từ chối. Sau cuộc trò chuyện ở quán cà phê hôm trước, cô biết rõ cái khoảng cách giữa họ đang mỏng dần, và điều đó khiến cô lo. Nhưng đồng thời… cô cũng muốn gặp anh.

Cô trả lời sau vài phút do dự:

“Em rảnh.”

Chỉ một từ, nhưng Minh đọc xong đã mỉm cười đến mức đồng nghiệp ngồi cạnh phải hỏi:

“Có chuyện vui gì mà cười giống người trúng thưởng vậy?”

Minh chỉ lắc đầu.

“Không có gì.”

Khi Minh đến trước nhà An, cô đã chờ sẵn bên chiếc cổng trắng. Anh bước xuống xe, không mang theo hoa hay quà, chỉ mang một nụ cười hiền mà An đã quen nhìn mỗi khi anh xuất hiện.

“Chào buổi sáng.”

“Chào anh.”

An mặc một chiếc váy dài màu be nhẹ, khoác bên ngoài cardigan mỏng. Tóc cô buộc thấp, vài sợi rơi xuống khung mặt khiến cô trông vừa dịu dàng vừa… mong manh. Minh nhìn giây lát rồi khẽ quay đi, như sợ mình nhìn lâu quá.

“Anh muốn đưa em đi đâu vậy?” — An hỏi.

“Chỗ này nhỏ thôi, nhưng anh nghĩ em sẽ thích.”

Giọng Minh có chút hồi hộp, dù anh cố giấu.

Điểm đến của họ là một khu vườn nhỏ nằm sau một quán cà phê yên tĩnh — nơi trồng rất nhiều loài hoa theo mùa. An bước vào, hơi ngạc nhiên.

“Đẹp quá…”

Cô khẽ nói, như tự thốt lên chứ không phải trả lời Minh.

Minh quan sát phản ứng đó, cảm thấy nhẹ nhõm.

“Anh đoán đúng rồi.”

Họ đi dạo giữa những luống hoa còn đọng sương. An nhìn những cành hoa lay động dưới gió, đôi mắt sáng lên một cách tự nhiên — thứ ánh sáng mà những ngày cô mệt mỏi, Minh không thấy được.

“Chỗ này anh phát hiện lúc đi tìm quán cà phê tránh mưa.” – Minh kể.

“Khi đó anh nghĩ… nếu có dịp, muốn dẫn ai đó đến.”

“Ai đó… là em?”

An hỏi, giọng nhỏ đến mức Minh suýt không nghe.

“Ừ.”

Minh trả lời không chút ngập ngừng.

An đỏ mặt quay đi, cố tập trung vào những đoá cẩm tú cầu đang nở đầy màu xanh nhạt. Cô không muốn Minh thấy đôi tai mình đang đỏ như thế nào.

Sau một vòng dạo, Minh hỏi:

“Em đói chưa? Anh đặt bàn ở góc sân sau. Ở đó yên tĩnh hơn.”

An gật nhẹ. Họ ngồi xuống chiếc bàn gỗ nhỏ dưới giàn dây leo. Ánh nắng rọi qua những tán lá tạo thành những khoảng sáng mềm trên mặt bàn.

Minh chủ động kéo ghế cho An, rồi hỏi:

“Em uống trà đào nhé? Lần trước thấy em gọi món đó.”

An bất ngờ:

“Anh nhớ sao?”

“Nhớ hết.”

Câu ấy thốt ra nhanh đến mức Minh cũng ngạc nhiên với chính mình.

Còn An thì chỉ biết cắn nhẹ môi dưới để che đi nụ cười nhỏ vừa kịp nở.

Trong lúc ăn, câu chuyện giữa họ trôi thật tự nhiên. Minh kể về ngày làm việc của anh, về việc đồng nghiệp thường đùa anh là người nghiêm túc quá mức. An nghe rồi bật cười:

“Em không nghĩ anh nghiêm túc quá đâu.”

“Vậy em nghĩ anh thế nào?”

“Điềm đạm. Ấm. Với em thì… hơi kiên nhẫn quá.”

Minh cười, ánh mắt dịu lại:

“Vì em đáng để anh kiên nhẫn.”

An khựng lại. Cô cúi xuống, giả vờ chỉnh lại chiếc ly để tránh ánh mắt ấy. Tim cô đập nhanh hơn bình thường, rõ ràng là như vậy.

Sau bữa trưa, họ ngồi im lặng một lúc. Không phải khoảng lặng khó chịu, mà là kiểu im lặng khiến người ta thấy bình yên. Minh nhìn bầu trời, rồi khẽ nói:

“Lâu lắm rồi anh mới có một ngày nhẹ như hôm nay.”

An quay sang, hơi bất ngờ.

“Thật sao?”

“Thật.”

Rồi anh nhìn An một chút, chậm rãi nói thêm:

“Vì đi cùng em.”

Có lẽ vì không chuẩn bị trước cho một câu như vậy nên An hơi bối rối. Cô không nói gì, chỉ khẽ cúi đầu. Nhưng Minh nhận ra vai cô hơi run, như thể tim cô đã lỡ một nhịp.

Anh đứng dậy.

“An đi dạo thêm nữa không? Ở đằng sau có một cây cầu gỗ nhỏ, đẹp lắm.”

Cô gật đầu.

Họ bước chậm trên chiếc cầu gỗ bắc qua hồ nước nhỏ. Nắng chiếu xuống mặt hồ lấp lánh.

Minh đi bên cạnh, khoảng cách không xa cũng không quá gần. Nhưng từng bước chân, trái tim anh lại tiến thêm một chút về phía cô.

“An.”

“Dạ?”

“Buổi hẹn hôm nay… anh muốn có lần thứ hai.”

An hơi sững.

Gió khiến tà váy cô khẽ lay động.

Minh chờ. Không thúc ép. Không vội.

An cúi xuống nhìn mặt hồ, giọng nhỏ như tiếng gió:

“Nếu em nói… em cũng muốn?”

Minh bật cười.

Một nụ cười thật. Ấm và sáng.

“Thì anh sẽ rất vui.”

Buổi hẹn đầu kết thúc bằng một khoảnh khắc dịu dàng như sương — không có cái nắm tay nào, không có điều gì vượt quá giới hạn.

Nhưng cả hai đều biết, một điều gì đó mới đã bắt đầu.