MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGần Nhau Một ĐờiChương 10: An sợ hãi vì cảm giác quen thuộc của tình yêu

Gần Nhau Một Đời

Chương 10: An sợ hãi vì cảm giác quen thuộc của tình yêu

919 từ · ~5 phút đọc

Đêm hôm ấy, sau khi nhắn tin cho Minh, An đặt điện thoại xuống nhưng không ngủ được. Cô nằm nghiêng, mắt mở to nhìn trần nhà tối om, tim đập nhanh một nhịp mà chính cô cũng không hiểu vì sao. Không phải vì lời chúc “ngủ ngon” của Minh, mà vì… cảm giác thân thuộc đang len lỏi giữa họ. Cảm giác ấy vừa ấm áp, vừa khiến cô hoảng sợ.

“Không được… mình không thể để chuyện này lặp lại,” An tự nhủ.

Cô siết chặt tấm chăn, hít một hơi thật sâu, cố đè nén thứ cảm xúc đang dâng lên như một cơn sóng cũ.

Sáng hôm sau, An đến công ty sớm hơn mọi ngày—một điều hiếm khi xảy ra. Cô muốn tránh việc vô tình gặp Minh ở thang máy hay trước cửa tòa nhà. Nhưng trớ trêu thay, người mà cô đang cố tránh lại đứng ngay trước quầy lễ tân.

Minh quay lại và mỉm cười ngay khi thấy cô.

“An đến sớm vậy? Anh tưởng hôm nay mình sẽ là người đầu tiên.”

An khựng lại một giây, cố gắng giữ vẻ bình thản. “Em có vài việc muốn làm trước giờ làm ạ.”

“Em ổn không?” Minh hỏi, giọng nhẹ mà đầy quan tâm.

Cô gật đầu thật nhanh. “Dạ, bình thường ạ.”

Nhưng Minh thấy rõ cô đang né tránh ánh mắt của anh.

Trong suốt buổi sáng, An làm việc một cách máy móc. Mỗi khi Minh đi ngang qua bàn, cô vô thức quay mặt vào màn hình. Minh thấy rõ điều đó, nhưng anh không chắc mình nên làm gì.

Đến giờ nghỉ trưa, Minh mang tài liệu đến bàn của An.

“An, lát nữa em có thời gian không? Anh muốn bàn thêm về phần báo cáo—”

“Em tự sửa được ạ,” An ngắt lời quá nhanh. “Không cần anh hỗ trợ đâu.”

Giọng cô hơi căng. Minh hơi sững lại.

“Anh chỉ muốn giúp…”

“Em biết mà,” An nói nhỏ lại, nhưng ánh mắt vẫn lảng tránh. “Chỉ là… hôm nay em hơi mệt.”

Câu “hơi mệt” nghe giống như cái cớ hơn là sự thật.

Đầu giờ chiều, An ra ban công để lấy lại bình tĩnh. Cô dựa vào lan can, nhìn xuống khoảng sân rộng phía dưới. Bầu trời trong xanh đến mức khiến người ta dễ quên mọi thứ—trừ những nỗi đau cũ.

Không phải An chưa từng yêu.

Cô đã yêu, và đã bị tổn thương đến mức gần như mất niềm tin.

Mỗi lần cô thấy trái tim mình rung động, ký ức đó lại trồi lên như một cái bóng đen kéo cô trở lại.

Minh tốt quá. Tử tế quá. Quan tâm quá. Tất cả đều quá quen thuộc…

Và chính sự quen thuộc đó khiến cô sợ.

“Sao mình lại như vậy chứ…” An tự trách.

Minh bước ra ban công ngay lúc An đang mải suy nghĩ. Anh không cố tình theo cô, nhưng khi nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé của An, anh hiểu rằng mình không thể đứng yên.

“An?” Minh gọi nhẹ.

Cô giật mình xoay lại. “Dạ? Anh ra đây khi nào vậy?”

“Vừa lúc nãy.” Minh tiến lại gần, nhưng vẫn giữ khoảng cách đủ để cô không cảm thấy bị áp lực. “Em có chuyện gì không? Từ sáng đến giờ, em tránh anh.”

“Không có,” An đáp ngay, nhưng ánh mắt chao đi.

“An.” Giọng Minh dịu nhưng thật. “Nếu anh làm gì khiến em khó xử, em có thể nói. Anh không muốn em phải khó chịu vì anh.”

An cắn môi.

Câu nói của Minh lại khiến cô mềm lòng hơn, và đó chính xác là điều cô đang sợ nhất.

Một lúc lâu, cô mới nói khẽ:

“Anh Minh… em không muốn ai tốt với em quá mức đâu.”

“Tại sao?”

“Vì…” An cúi mặt, ngón tay siết chặt lấy nhau. “Em sợ mình sẽ quen với sự quan tâm đó. Rồi một ngày… lại mất nó.”

Minh im lặng. Không phải vì không hiểu, mà vì hiểu quá rõ.

“An,” anh nhẹ nhàng gọi. “Anh không biết em đã trải qua chuyện gì. Nhưng em không cần tự đẩy mình ra xa như vậy.”

An lắc đầu. “Không phải đâu… chỉ là em không muốn anh nghĩ em… mong chờ điều gì.”

“Còn em?” Minh nhìn thẳng vào mắt cô. “Em có mong chờ không?”

An lúng túng. Gió thổi nhẹ làm mái tóc cô rung lên như đang run.

“…Em không biết.”

Minh bật cười rất nhẹ, không phải chế giễu, mà vì sự thành thật đáng yêu đến mức đau lòng.

“Anh không muốn ép em. Nhưng An này… em không cần sợ tình cảm của mình đâu. Cảm giác của em… dù là gì, nó cũng không khiến anh rời đi.”

An mở mắt nhìn anh, ngạc nhiên hoàn toàn.

Minh tiếp lời, giọng trầm ấm mà chân thành:

“Anh ở đây. Nếu em chưa sẵn sàng, anh có thể đợi. Nhưng đừng tránh anh… vì điều đó làm anh buồn hơn em nghĩ.”

An chớp mắt, và bỗng nhiên cô cảm thấy ngực mình nhói lên một cách dịu dàng. Câu nói cuối của Minh như một sợi dây kéo cô lại gần, dù cô đang cố lùi xa.

Cô không trả lời.

Chỉ cúi đầu, nhỏ giọng:

“…Em xin lỗi.”

Minh mỉm cười. “Không cần xin lỗi. Chỉ cần đừng biến mất là được.”

An khẽ gật đầu.

Trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ trong cô vẫn còn, nhưng đã bớt sắc nhọn.

Vì có một người đứng ngay cạnh.

Một người đủ dịu dàng để khiến cô muốn thử một lần nữa.

Và đó chính là điều khiến trái tim An rung lên—nhẹ thôi, nhưng đủ để chính cô cũng nhận ra.