MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGần Nhau Một ĐờiChương 9: Minh nhận ra mình thích An

Gần Nhau Một Đời

Chương 9: Minh nhận ra mình thích An

794 từ · ~4 phút đọc

Minh tự nhủ rằng tất cả chỉ là sự quan tâm bình thường giữa hai người bạn mới quen. Một chút tò mò, một chút thiện cảm – hầu như ai gặp An cũng sẽ cảm thấy vậy. Nhưng tối hôm đó, khi nằm dài trên chiếc sofa cũ kỹ, anh phát hiện ra mình đang cười mà chẳng hiểu vì sao. Trong đầu anh cứ lặp đi lặp lại hình ảnh An lúc mỉm cười, lúc đỏ mặt, lúc im lặng nhìn xuống đôi giày như đứa trẻ bị bắt quả tang.

“Không ổn rồi,” Minh thì thầm, tay đặt lên ngực. Trái tim anh đập nhanh hơn mức bình thường chỉ vì… nghĩ đến cô.

Sáng hôm sau, Minh đến công ty sớm hơn thường lệ. Anh mang theo hai ly cà phê – một cho mình và một… không biết cho ai. Đứng trước thang máy, anh nhìn ly thứ hai rồi tự hỏi: Nếu đưa cho An, liệu có bị hiểu lầm không? Nếu không đưa, liệu mình có tiếc không?

Cánh cửa thang máy mở ra, và An xuất hiện như một câu trả lời định mệnh. Cô mặc một chiếc váy đơn giản màu beige, tóc buộc gọn, đôi mắt còn hơi ngái ngủ nhưng vẫn đẹp một cách nhẹ nhàng.

“Anh Minh… chào buổi sáng,” An cười ngại ngùng.

Minh mất nửa giây để nhớ phải phản ứng lại. “À… ờ… chào An. Em uống cà phê không? Anh… tiện mua hai ly.”

An nhìn ly cà phê rồi nhìn Minh, hai má cô hơi hồng lên. “Em… cảm ơn. Trùng hợp vậy ạ.”

Không đâu. Anh cố tình đấy, Minh nghĩ thầm, nhưng tất nhiên không dám nói ra.

Hai người bước vào thang máy. Không gian nhỏ bé càng khiến không khí trở nên kỳ lạ. An khẽ hít một hơi. “Cà phê này thơm quá… là vị em thích.”

Minh bất giác mỉm cười. “Anh nhớ mà.”

An chớp mắt. “Anh nhớ từ lúc nào vậy?”

Minh giật mình vì lỡ lời. “À… hôm trước em uống loại này. Anh… vô tình để ý thôi.”

An cụp mắt xuống, không nói gì nữa, nhưng khóe môi khẽ cong lên. Minh nhìn thấy điều đó và tim anh lại đập mạnh hơn.

Chiều hôm đó, Minh đứng cạnh bàn làm việc của An để bàn về một dự án nhỏ. Nhưng trong lúc An đang giải thích, anh chợt nhận ra mình chẳng nghe được chữ nào. Mọi sự tập trung của anh dồn hết vào giọng nói dịu nhẹ của cô, đôi lông mày khẽ nhíu lại khi đang cố gắng phân tích vấn đề, và cả thói quen vô thức cắn môi mỗi khi suy nghĩ.

“Anh Minh… anh có nghe em nói không ạ?” An ngước lên, đôi mắt mở to đầy nghi ngờ.

“Có! Có, tất nhiên,” Minh hoảng hốt đáp lại. “Anh… chỉ đang suy nghĩ.”

“Vậy anh nghĩ sao ạ?”

“Ờ… nghĩ là… em giải thích rất rõ ràng.”

An bật cười, nụ cười trong trẻo khiến Minh muốn quay mặt đi để khỏi bị nhìn thấy mình bối rối.

“Anh Minh hôm nay kỳ lạ quá,” cô nói nhẹ nhưng đủ để Minh nghe thấy.

Minh muốn phản bác, nhưng rồi nhận ra cô nói đúng. Anh thật sự kỳ lạ. Tâm trí anh như bị An kéo đi mất một phần mà không hề xin phép.

Tối đến, khi về nhà, Minh mở điện thoại ra rồi lại khóa màn hình. Mở rồi khóa. Anh do dự trước một hành động nhỏ: nhắn tin.

Cuối cùng, anh đánh liều:

Minh: “Hôm nay em làm tốt lắm. Cố lên nhé.”

Anh đặt điện thoại xuống bàn, nhưng chỉ ba giây sau đã vội cầm lên để kiểm tra.

Một phút. Hai phút. Bốn phút.

An: “Cảm ơn anh. Nhờ anh giúp đó ạ.”

Minh bất giác cười. Một tin nhắn đơn giản thôi mà anh cảm thấy vui kỳ lạ như thể vừa được tặng một món quà nhỏ.

Không kiềm được, anh nhắn thêm:

Minh: “Em về đến nhà chưa? Trời tối rồi.”

Một lúc sau, An trả lời:

An: “Rồi ạ. Em về được 15 phút rồi. Anh cũng về chưa?”

Anh nhìn dòng chữ đó rất lâu. Cô đã hỏi lại. Cô để ý. Tim anh chậm một nhịp.

Minh: “Anh về rồi. Em nghỉ sớm nhé.”

An: “Vâng… anh cũng vậy.”

Đêm ấy, Minh nằm trằn trọc. Không phải vì lo lắng, mà vì một nhận thức mới mẻ vừa hé mở như chiếc lá nảy mầm.

Anh thích An. Thật sự thích.

Không phải cảm giác thoáng qua hay thiện cảm nhất thời.

Mà là sự rung động rõ ràng, mạnh mẽ, dễ sợ và… dễ chịu.

“Chết rồi,” Minh bật cười trong bóng tối. “Mình thích cô ấy mất rồi.”

Và anh biết – từ khoảnh khắc này trở đi – mọi thứ giữa họ sẽ không còn giống như trước nữa.