Nghỉ hè, thời tiết nóng bức, rất nhiều người sinh bệnh. Hôm nay bệnh viện cũng kín người hết chỗ, Trường Ngọc nghĩ đến chuyện phải nói cho người khác nghe ảo tưởng của mình, khuôn mặt nhỏ liền đỏ bừng. Cũng may đăng ký chỉ cần tự điền ở máy, không bị ai trông thấy.
Cô đi khám ở khoa phụ khoa. Lúc đến sảnh chờ thì cô phát hiện đang khám tới số 43, tay cô thì cầm số 56, nên còn xa mới đến lượt.
Bên cạnh có một chị dắt theo con nhỏ, ồn ào nhốn nháo, còn rất hay cọ qua chân cô đấu đá với nhau. Cô mím môi, đeo tai nghe cúi đầu chơi di động.
Sau khi nhận được tin của cô, Hồ Tư Tùng nhắn lại một câu không sao rồi không hồi âm nữa. Cô tự nhận là mình đã cự tuyệt anh ta, Hồ Tư Tùng chắc hẳn đã biết khó mà lui, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Không bị gã quấy nhiễu, cô miễn cưỡng vực tinh thần chơi game di động. Giữa tiếng ca du dương bỗng có tiếng loa gọi số của mình.
Cô ngẩng đầu thì thấy, đến số 56 rồi, bèn đi vào.
Đẩy cửa ra, chiếc áo blouse trắng bèn đập vào mắt, chiếc bút trên đầu ngón tay nữ bác sĩ chuyển động. Trường Ngọc nhẹ nhàng thở ra, cũng may bác sĩ là con gái.
Tâm trạng xấu hổ cũng thả lỏng chút đỉnh, cô thành thật đi đến đối diện bác sĩ, câu nệ ngồi xuống.
“Bác sĩ.”
Nữ bác sĩ ngước mắt lên, “Không khoẻ ở đâu à?”
Ngón tay Trường Ngọc xoắn lại, cô khẽ cúi đầu. Đôi môi đỏ phùng lên, nhưng lại thẹn thùng nói không nên lời.
Bác sĩ thấy cô như vậy thì kêu cô thả lỏng, an ủi cô: “Không sao, đừng cuống, cô cháu mình đều là phụ nữ cả, không cần thẹn thùng. Cô là bác sĩ, có gì thì nói đó, như vậy mới có thể biết bệnh tình của cháu được.”
“… Dạ.”
Trường Ngọc cắn cắn môi dưới, tạm dừng một lát mới gom dũng khí nói: “Cháu, cháu hình như mắc chứng ảo tưởng ạ…”
“Hử?” Trường Ngọc nói rất bé, bác sĩ không nghe rõ.
Trường Ngọc đành nói lại lần nữa. Một khi đã mở miệng, cảm giác thẹn thùng cũng ít đi rất nhiều, giọng cô dần lớn hơn một chút, đọc từng chữ vừa rõ ràng vừa thong thả.
“Trước kia cháu rất ít khi mơ ướt, nhiều lắm là một hai lần thôi ạ. Nhưng một tháng gần đây cháu bắt đầu thường xuyên gặp mộng xuân, ban đầu chỉ một tuần một lần, dạo này… gần như đêm nào cũng mơ ạ.”
Bác sĩ cau mày im lặng một hồi, chắp tay nhìn vẻ bối rối của Trường Ngọc.
“Cháu từng sinh hoạt tình dục chưa?”
Trường Ngọc lắc đầu, “Chưa ạ.” Nói xong cô bỗng nhiên nhớ ra mình từng tự an ủi một lần, cũng không biết có tính không.
“Thế này đi, cháu nằm lên cái bàn kia, cô kiểm tra thử cho cháu xem thế nào nhé.” Bác sĩ đứng lên nói.
Trường Ngọc không rõ nguyên do, đi tới chiếc bàn, chớp mắt nhìn bác sĩ.
Bác sĩ đang đeo bao tay cao su, thấy cô cứ ngây ngô không biết phải làm sao như thế thì phì cười.
“Cháu cởi quần ra đã đi, quần lót cũng phải cởi.”
“Ặc!”
Mặt Trường Ngọc đỏ lựng lên ngay, trong lòng không muốn, nhưng cô cũng biết cần phải nghe lời bác sĩ. Cái tay để trên cúc của cô run rẩy, ngày thường cởi ra rất mau, hôm nay lại mất rất nhiều thời gian mới cởi được.
Hôm nay cô mặc quần lót ren màu đen, chiếc quần con đã lộ ra ngoài. Nếu đã cởi, thì dứt khoát cởi sạch hết trong một hơi, sau đó cô nằm thẳng lên giường.
Bác sĩ chuẩn bị đồ đạc xong thì phát hiện vẻ mặt bi bi phẫn như lao đến chiến trường của Trường Ngọc, chị cười cười, trong lòng mềm nhũn. Rốt cuộc vẫn là một cô gái chưa có kinh nghiệm, chị tính chốc nữa sẽ ra tay nhẹ nhàng thôi.
Chị đặt chiếc khay sắt để dụng cụ lên giá cố định trên bàn, tầm mắt đối diện với rừng cây rậm rạp, gương mặt không mang chút sắc thái tình cảm nào.
Nơi riêng tư của Trường Ngọc rất xinh đẹp, dưới khu rừng màu đen là hoa môi ngọt ngào màu hồng nhạt, hạt châu nho nhỏ náu mình bên trong, bác sĩ có thể thấy được động hoa kín đáo và đóa hoa cúc nhỏ.
“Mở hai chân ra.”
“Mở rộng nữa ra.”
Ngón trỏ đeo găng cao su quệt chất bôi trơn, bác sĩ nói: “Cháu thả lỏng nhé, cô đi vào đây.”
Trường Ngọc mở to hai mắt, cô còn chưa kịp phản ứng, ngón tay lạnh băng đã duỗi vào.
“Ưm.”
Cô run rẩy người, thấy hơi khó chịu, ngón tay của người khác vẫn khác ngón tay mình, cô nghiêng đầu nhắm mắt không dám nhìn, nằm ngây như liệt.
Nhưng bác sĩ lại không tính cho qua nhanh như vậy, chẳng mấy mà một ngón tay biến thành ba ngón, rất khó di chuyển vào trong tiếp, chất bôi trơn cũng vô dụng.
Bác sĩ nhíu mày, “Cháu đã thích ai chưa?”
Bị hỏi đột nhiên khiến Trường Ngọc sửng sốt, trong đầu lại hiện ra gương mặt anh tuấn của Cố Tranh, cô hoang mang rối loạn lắc đầu.
“Không, không có ạ.”
Bác sĩ thấy cô lòng xuân phơi phới như thế thì làm sao mà không biết, “Cháu cứ tưởng tượng người cháu thích đẩy cháu vào tường, cúi đầu nhẹ nhàng hôn cháu, cọ xát môi cháu, hơi thở phả lên cổ cháu, lên tai cháu. Anh ấy hôn cháu dọc theo đường cong, hôn từ vành tai hôn xuống, liếm láp thật cẩn thận.”
Trường Ngọc đỏ mặt, cái miệng nhỏ thở dốc từng hơi.
Đôi môi mỏng di xuống từ vị trí xương quai xanh, anh dùng hàm răng kéo lớp áo trước ngực cô ra, lấy tay cởi áo ngực của cô. Đôi thỏ trắng vội vã nhảy ra, giây tiếp theo, chúng lọt vào lòng bàn tay nóng cháy và khoang miệng ấm áp của chàng trai.
Bàn tay to niết xoa bầu ngực sữa của cô, đầu lưỡi khiêu khích nhũ hoa của cô, cắn một miếng là phải an ủi liếm láp hai lần, vòng quanh quả mâm xôi đỏ mọng mấy lượt mới há miệng ngậm lấy gò bồng đảo.
Ba ngón tay trong động nhỏ dần đẩy nhanh tốc độ, ba nơi nhạy cảm đều bị giữ chặt lấy, cô khó chịu ưm ra tiếng, thở càng gấp hơn, cuối cùng phun ra.
Động hoa phun ra một dòng mật hoa lớn, bác sĩ nhanh chóng lấy ngón tay ra, chất dịch không còn gì ngăn cản, chảy tí tách trên bàn, một ít vẫn còn đang phun ra.
“Công năng của bộ phận sinh dục hoàn hảo, lát nữa cháu xuống lầu chụp phim thử rồi mang lên cô xem lại nhé.”
Lời của bác sĩ khiến Trường Ngọc còn đang đắm chìm trong dư vị cực khoái suýt thì nổ tung, cô lại còn lên đỉnh trước mặt người khác, còn ra vì ngón tay của người khác nữa!!!
Chuyện này sao chỉ đỏ mặt không thôi được, phải là muốn tìm kẽ đất mà chui xuống, cả đời không trèo ra nữa.
Chờ bác sĩ quay lưng đi, cô vội nhảy xuống khỏi bàn, mặc quần vào, nhận đơn yêu cầu của bác sĩ, rồi chạy trối chết chẳng dám quay đầu.
[HẾT CHƯƠNG 15]