MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuânChương 14

Gặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuân

Chương 14

1,069 từ · ~6 phút đọc

Lúc Trường Ngọc tỉnh lại thì chăn đã rớt trên mặt đất, chiếc váy hai dây trên người bị đẩy lên tới tận cổ vì tư thế ngủ sai. Bộ ngực đầy và cả chiếc quần lót ren màu hồng đều lộ rõ trong không khí. Cô đang nằm sấp, bầu ngực sữa bị ép tới mức khó thở.

Đôi chân thon dài khẽ mở ra, run rẩy nhẹ nhàng, chiếc quần lót giữa hai chân cũng ướt đến mức ngượng ngùng, có thể loáng thoáng thấy được lớp lông đen. Mỗi một lần run rẩy, quần lót lại ướt thêm một chút.

Tư thế này…

Giống hệt như tư thế hoan ái trong giấc mơ của cô.

Cô đỏ mặt, vùi mặt mình vào chiếc gối mềm mại.

Sao cứ mộng xuân mãi không ngừng vậy nhỉ, hay là cô bị chứng ảo tưởng? Mơ ướt thì không sao, nhưng mơ ướt thường xuyên thì…

Hàm răng cắn cắn vào môi dưới, cô cảm thấy chắc phải lên bệnh viện xem sao thôi. Cô hạ quyết tâm, rời khỏi giường.

Phần giữa hai chân đã lầy lội ướt át, hai cánh tay cô chống cơ thể, đôi chân vẫn còn run rẩy. Cô đứng thẳng dậy, chậm rãi dựa tường bước đi, dâm thủy uốn lượn chảy xuống đôi chân trơn bóng.

Lúc vào tới phòng tắm xả nước nóng rồi trèo vào được bồn tắm, cô đã gần như kiệt sức.

Cô gội sạch mái tóc ướt dầm dề rồi đi tới trước bàn trang điểm.

“Ding dong…”

Di động vang lên một tiếng.

Cô kinh ngạc nhìn qua, mũi chân vừa chuyển, cô nhấc chân đi sang cầm di động lên. Giây sau cô lại hận chẳng thà đừng nhìn còn hơn.

[ Crush: Chào buổi sáng ]

Cô bóp mũi, chán ghét ném di động xuống. Cô bắt đầu hơi hối hận vì đã add Hồ Tư Tùng.

Sau đấy di động còn vang lên mấy tiếng nữa, cô chẳng thèm để ý, quay đầu lựa quần áo chuẩn bị đi bệnh viện.

Lúc cô cầm di động lên, thì ngạc nhiên thấy tin nhắn của gã ta.

[ crush: Tối hôm qua em ngủ ngon không? ]

[ crush: Nói nữa thì hơi ngượng, nhưng anh có thể nhờ em việc này được không? Anh rời thành phố này lâu lắm rồi, gần như không nhớ được phố xá gì nữa… Em có thể dắt anh đi cho quen đường không? ]

Trường Ngọc mím môi, từ chối.

Hồ Tư Tùng dựa nghiêng trên sô pha, cặp kính gọng vàng đã được tháo xuống, để lộ con ngươi tối tăm vô tình. Di động để trên bàn trà, trên bàn trà còn có mấy bức ảnh lộn xộn.

Người trong ảnh chụp mắt ngọc mày ngài, khi hoạt bát lúc quyến rũ, nhưng đều có cùng một gương mặt.

Tấm ảnh đẹp nhất trong số đó đang bị gã trai siết trong tay. Chiếc áo tắm dài mở rộng, vòm ngực màu mật và sáu múi cơ bụng lộ ra. Một giọt nước uốn lượn theo đường nhân ngư rơi vào rừng cây màu đen. Hung khí của gã trai có màu đỏ tím, dương vật thô dài nảy lên trong lòng bàn tay gã. Gã vuốt ve thân gậy, thi thoảng lại chà xát hai viên bi phía dưới.

qt811-e1515578322461

(Đường nhân ngư)

Trên ảnh, cô gái mặc áo tắm màu trắng, cười tươi rạng rỡ với máy ảnh. Bầu ngực sữa bị bao lấy, chỉ lộ ra khuôn ngực trắng tròn, phần rốn ở dưới ba thước cũng có vẻ đáng yêu. Quần đùi có lẽ không đúng cỡ, nên có thể thấy lờ mờ được nếp thịt trong. Gã hận không thể thọc cậu nhỏ trong tay vào đấy, nhấp điên đảo cô gái kia.

Vừa vuốt ve một cái, Hồ Tư Tùng vội vàng bắn ra, tinh dịch đặc sệt bắn lên bức ảnh, khuôn mặt và bầu ngực của cô gái dính đầy chất dịch nhớp nháp.

Hồ Tư Tùng liếm liếm môi, lâu lắm rồi gã không tự tuốt kiếm cho mình. Từ lúc trưởng thành, gã đã chẳng bao giờ thiếu đàn bà. Chỉ cần một ánh mắt của gã, là những con đàn bà đó sẽ bò xổm trước chân gã khẩu giao cho gã, đâm thọc vào cái miệng nhỏ phía trên của các ả còn được.

Gã tiện tay lấy giấy ăn lau đi tinh dịch trên tấm ảnh, lộ ra gương mặt của Trường Ngọc.

Đôi mắt lại sắc lẻm, gã sờ sờ ảnh chụp, đang định làm thêm nháy nữa thì di động vẫn bặt tăm bỗng vang lên tiếng động.

Gã cực kì tiếc nuối buông tấm ảnh, lấy di động sang. Rốt cuộc đầu kia cũng không định giả chết nữa.

[ Ngọc Ngọc Ngọc Nhi nè: Xin lỗi, hôm nay em có việc, chỉ sợ không đi cùng anh được. ]

Ngón tay Hồ Tư Tùng hoa lên, gửi mấy chữ sang.

[ crush: Không hề gì. ]

Gã chẳng hề ngạc nhiên chút nào khi Trường Ngọc từ chối gã. Chỉ cần gã thích, thì gã có thể ngụy trang thành bất kì kiểu nào hợp gu của cô, tiếp cận đến gần cô. Nhưng gã chờ không nổi, thân thể cô đẹp đẽ như thế, gã chẳng muốn lãng phí thời gian dài dòng yêu đương vớ vẩn với cô. Gã chỉ muốn cầm tù cô trên giường gã, nhìn cô chảy dâm thủy, dẩu mông để lộ động hoa đỏ bừng, để gã không chỉ được chơi động hoa mà còn có thể đâm cả vào “cửa sau”.

Nghĩ vậy, gã chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô, hận không thể lập tức mang người về.

Nhưng có người lại không cho gã cơ hội này, vì Dì Hồ đã gọi gã xuống nhà.

Hồ Tư Tùng im lặng một lúc mới chậm rãi thay quần áo, thu dọn hết đống ảnh, kẹp vào một quyển sách ở góc giá sách.

Những tấm ảnh kia là do gã tiêu tiền cho kẻ khác tìm kiếm suốt đêm, không thể làm mất được.

Nhét lại sách về giá, bảo đảm không có ai phát hiện ra, gã mới đi ra ngoài, khóa cửa lại.

Trong căn phòng yên tĩnh, quyển sách kia bay lên một cách kì bí, ảnh chụp rơi ra ngoài, bay lượn trong không trung. Từng tấm một bị thiêu rụi sạch sẽ, đến tận khi tấm cuối cùng đã bị đốt hết, cuốn sách mới trở về vị trí của mình.

[HẾT CHƯƠNG 14]