MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuânChương 13

Gặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuân

Chương 13

1,580 từ · ~8 phút đọc

“A!”

“Ưm!”

Dương vật đói khát đã lâu rốt cuộc thọc vào, tất cả dịch nước đều phun lên quy đầu, giống như lữ khách trên sa mạc cuối cùng cũng tìm được dòng suối ngọt lành.

Hung khí sắc bén bổ đôi động sâu cấm đoán, động nhỏ hai ngày chưa ai vào lại trở nên vô cùng khít khao. Nhưng cảnh trong mơ không có cảm giác đau, Trường Ngọc chỉ cảm thấy hôm nay cậu nhỏ lớn hơn hẳn, trướng hơn nhiều, chen đầy động nhỏ của cô.

Mông hẹp của chàng trai phát lực, những thớ cơ giữa hai chân căng chặt, dương vật dựng thẳng thúc sâu vào. Trường Ngọc ngồi cứng trên người anh, thân thể mềm mại đã nhũn hết cả đi, hai tay quàng lỏng lẻo lên vai anh, vòng một tròn mẩy bị vòm ngực rắn chắc chèn ép, quả mâm xôi cương cứng đưa lên đưa xuống, cọ xát với nhũ hoa màu nâu của Cố Tranh.

Cô sung sướng đến độ hét lên những tiếng yêu kiều.

“Ưm… ôi… Sướng quá…”

Cậu nhỏ quấy tầng tầng lớp lớp thịt ở vách trong, lần nào cũng thúc vào điểm G, kích thích cô co rút mạnh hơn nữa. Những nhịp ra vào khi khép khi mở, đâm thẳng vào chỗ sâu nhất trong hoa tâm, hết đợt khoái cảm này đến đợt khoái cảm khác không ngừng chồng chất từ nơi giao hợp ở phần eo, ùn ùn đẩy lên não bộ.

Một giây trước khi lên đỉnh, Cố Tranh bỗng nhiên ngừng lại, cậu nhỏ bất động trong đường nhỏ của cô.

Trường Ngọc sốt ruột mở mắt ra, cặp mông cong vút mây mẩy hơi giần giật, đôi môi đỏ mọng nước cọ xát nhẹ nhàng lên bờ môi mỏng của chàng trai. Hàm ý vô cùng rõ ràng.

Chàng trai bỗng nhiên đứng lên, rút cậu nhỏ ra, hơi thở của Trường Ngọc cứng lại, thít chặt cậu nhỏ không cho anh rời đi.

Dương vật đột nhiên bị siết lại, khoái cảm như sắp bao phủ ý thức của anh, nơi ấy chặt tới độ anh suýt bắn tinh. Anh thở hắt ra, hận không thể thúc mạnh vào lần nữa.

Nhưng trên thực tế chàng trai vẫn rút phăng cậu nhỏ ra, lôi ra một sợi chỉ bạc thật dài. Không còn dương vật lấp trong ấy, động hoa mở to cửa vào, hoa môi còn đương mấp máy nhè nhẹ, dâm thủy bên trong trào ra từng đợt, thấm óng ánh lên lông tóc.

“…Đừng mà…”

Trường Ngọc không có gì chống đỡ, người cô uể oải ngã lên giường, hai chân mở rộng, cảnh sắc ở giữa bị Cố Tranh thu hết vào đáy mắt.

Nhưng anh vẫn bế cô lên rất nhanh, Trường Ngọc còn chưa kịp vui vẻ bao lâu thì đã phát hiện mình bị anh bế tới trước gương.

Một suy nghĩ mơ hồ hiện lên trong đầu.

Như thể nghe thấu tiếng lòng cô, Cố Tranh xoay cô lại, để cô mở rộng hai chân đối mặt với gương.

Sau đó ngay trong tầm mắt cô, dương vật dính đầy dâm thủy hung hăng đi vào.

Tư thế này cũng chẳng xa lạ gì với cô, dầu gì mới hai hôm trước Cố Tranh từng làm vậy với cô mà. Nhưng biết là một chuyện, chứ nhìn thấy mình bị đâm chọt lại là một nhẽ khác.

Chàng trai sau lưng cười dịu dàng, cúi đầu thân mật liếm cắn tai cô, cậu nhỏ ở thân dưới lại tục tằng dữ tợn, hung ác thúc từng cú vào nơi ấy của cô.

Cô có thể nhìn rõ cơ thể nhỏ bé yêu kiều của mình trong gương, đến cả cái động kia cũng rất nhỏ, nhưng lại bị “cậu bé” xuyên một lỗ to. Tốc độ đẩy vào rút ra quá nhanh, khiến hoa môi bị ma sát đỏ bừng, lộ ra ngoài cực kì đáng thương, cả hoa châu cũng lọt vào tầm mắt cô.

Cố Tranh cắn tai cô, đầu lưỡi thô ráp đảo quanh vành tai, tiếng thở dốc khàn khàn ngay sát tai cô, rù quyến vô cùng.

“Ngọc Nhi, tự sờ mình đi.”

Trường Ngọc lắc đầu, Cố Tranh cũng không vội, dùng một bàn tay giữ chặt hai chân cô, tay còn lại thì đưa tay cô tới hoa môi của mình.

“Sờ thấy chưa, đây là chỗ làm cậu sướng này.”

Bàn tay to bao lấy tay cô, đẩy hoa môi ra, hạt hoa châu nằm trọn trong ngón tay cô.

Mềm mại, ẩm ướt.

Dòng điện nhỏ chạy thẳng lên não.

“A…”

“Ngoan, tự sờ bản thân đi, không sờ là cậu ngã đấy.” Cố Tranh nhẹ giọng cười, húc người lên một cái. Bởi vì có trọng lực, nên cơ thể cô ngồi thẳng lên dương vật, cả cây gậy dài đều bị nuốt trọn đầy tham lam, chẳng chừa ra tẹo nào.

“Ối!”

Bị đâm thẳng vào cửa tử cung, ngón tay đang vuốt hoa châu run lên, dục vọng tăng vọt. Trường Ngọc khoan khoái, bèn vuốt ve hạt châu nhẹ nhàng, thi thoảng lại day ấn hạt châu.

Đôi lúc cô sơ ý chạm phải cậu nhỏ lành lạnh, vừa rờ vào bàn tay đã dính đầy dâm thủy của mình và tinh dịch của chàng trai.

Một cái tay khác cũng không thỏa mãn mà tự động đặt lên bầu ngực sữa, bàn tay nho nhỏ vờn trên gò bồng đảo đẫy đà một tay không thể ôm trọn. Tay cô ấn vào, nhũ hoa đỏ thắm bị kẹp giữa kẽ ngón tay, cứng như hạt đậu.

Nhưng cô lại tham lam muốn bóp hết vào, khiến ngực nảy lên từng hồi.

“A… Ha… Ưm.”

Trường Ngọc không khỏi ngửa đầu ra sau, để Cố Tranh tiện nghiêng đầu hôn cô. Anh vươn lưỡi cạy mở cánh môi cô, câu cái lưỡi hồng phấn của cô ra, dây dưa trong không khí.

Nước miếng không khống chế được rỉ xuống từ khóe miệng, cô đê mê rờ nhũ hoa của mình tự vuốt ve.

Đôi mắt đỏ au của Cố Tranh đã nhìn thấy tất cả, kể từ khoảnh khắc thấy cô tự an ủi, anh đã muốn làm thế. Anh chôn trong người cô, cảm nhận lối nhỏ co rút theo quy luật. Biết cô sắp đạt cực khoái, cậu nhỏ của anh cũng mạnh bạo đâm vào rút ra nhanh hơn. Cuối cùng, khi cô co rút lại trong cơn cực khoái, anh cũng cắn vào cổ cô rồi bắn ra.

“Ấy… A a a!”

Trường Ngọc thét chói tai, hai tay vô lực rũ xuống, rốt cuộc cũng chẳng còn sức mà giận nữa.

Ánh mắt cô mông lung, nhìn thấy khoảnh khắc mình lên đỉnh trong gương, kiều diễm dụ hoặc, ánh mắt quyến rũ hút người. Thân thể nhuộm một tầng hồng nhạt kiêu sa, đẹp không bút nào tả nổi.

Trường Ngọc ngắm đến ngây dại.

Cố Tranh bắn xong cũng không rút ra quá nhanh, anh nhẹ nhàng di chuyển trong đầm lầy hỗn độn nước trong và tinh dịch.

Đập vào mắt anh là dấu răng đỏ thắm do anh cắn, anh xót thương vươn lưỡi ra liếm, như một chú cún con liếm láp miệng vết thương. Nhưng Trường Ngọc vừa “ra” một lần đang vô cùng mẫn cảm, anh chỉ mới chạm khẽ mà cả người cô đã run rẩy, động hoa không ngừng phun ra mật dịch.

“Thôi mà… Tớ không nổi nữa rồi… Huhuhu.”

Trường Ngọc lắc đầu, tóc ướt đẫm dính sát lên má, mang vẻ đẹp khiến người ta muốn chà đạp. Trong nhất thời, Cố Tranh suýt thì không khống chế được muốn nhịp hỏng người cô ngay.

Anh lại bế cô về lại trên giường, nâng mông cô lên, đi vào từ phía sau. Phần eo và mông phát lực, kích thích đón đưa, mỗi một cú thúc đều sâu tới tử cung, cọ xát vào thành tử cung.

Dường như mỗi một lần đâm Trường Ngọc đều sắp bay ra ngoài, nhưng giây tiếp theo lại được kéo trở về. Bàn tay to giam cầm eo nhỏ, bóp chặt để lại mấy dấu tay xanh tím.

“Bạch bạch bạch!”

“Phụt phụt phụt!”

Cặp mông bị tinh hoàn đập vào vang lên tiếng, dâm thủy cũng phát ra những âm thanh khiêu gợi qua mỗi lần đâm. Trường Ngọc nhắm hai mắt lắc lư, hai tay vô lực chống lên chăn, đôi gò bồng đảo lắc tới lắc lui. Rõ ràng sắp không chịu nổi tới nơi, nhưng cặp mông nhỏ lại hùa theo những đợt đưa đẩy của cậu nhỏ, cong vút thật yêu kiều.

Khoái cảm chồng chất lên thành một độ cao không thể tưởng tượng nổi, Trường Ngọc hoàn toàn đắm chìm trong biển tình, không còn sức lực gì để mặc anh đưa cô lên đỉnh.

Giữa lúc đầu óc mơ hồ, một giọng nói khàn khàn lại vang lên.

“Ngọc Nhi.”

“Ừm…”

“Nói cho tớ biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”

“A… Ôi!” Cô hoàn toàn không ý thức được mình đang bị dò hỏi, toàn thân đều bị chàng trai chi phối, cô vô thức trả lời câu hỏi của anh, “Ưm… Có biến thái… A… Hồ Tư Tùng… Ghét lắm… Ối ôi… Chậm lại đi…”

Cố Tranh rũ mắt, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên ý lạnh, anh hung hăng xỏ xuyên một cái, đưa cô lên đỉnh.

“A!”

Trường Ngọc ngã lên giường, tay túm chặt đến ga giường, ngất đi sau trận hoan ái.

Cố Tranh dịu dàng vuốt mái tóc ướt đẫm của cô, nét lạnh lùng trong mắt anh khiến người ta phải run rẩy.

[HẾT CHƯƠNG 13]