MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuânChương 12

Gặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuân

Chương 12

1,409 từ · ~8 phút đọc

Nói đoạn, Trường Ngọc liền lập tức đi ra ngoài, căn bản không dám liếc thêm Hồ Tư Tùng cái nào.

Tình tiết gã kia theo mình vào WC chòng ghẹo cũng không xuất hiện, khi màn đêm buông xuống, cuối cùng Trường Ngọc cũng có thể yên ổn về tới nhà.

Vừa chui vào phòng là cô lập tức cởi quần áo và nội y ra ngay, thay chiếc váy hai dây thoải mái dễ chịu, nằm nhoài trên giường chẳng muốn động cựa gì nữa.

“Ding dong…” Di động vang lên chuông báo.

Cô ôm gối ôm trong lòng, nhắm một bên mắt, mắt còn lại ti hí. Cô cầm di động, bật màn hình lên.

[ Crush: Về đến nhà chưa? ]

Trường Ngọc:……

Cô cũng chẳng muốn rep lại. Mới nãy Hồ Tư Tùng vừa đòi add WeChat của cô. Trước mặt bao nhiêu người thế không cho thì cũng ngại, nhưng cho số rồi cô lại hối hận. Có điều chẳng còn cách nào cả, cô chỉ đành gắng hết sức không rep lại, để gã ta biết khó mà lui.

Rõ ràng chỉ đi đón khách, ăn bữa cơm mà lại mệt như thể đi đánh trận, Trường Ngọc cuộn tròn người lại, chôn cả người trong chăn.

Hai ngày nay chưa gặp mộng xuân lần nào, Trường Ngọc còn tưởng chắc khỏi rồi, ai ngờ vừa vào mộng cô lại thấy mình nằm trong lòng một người.

Chàng trai đang ngửi quanh cổ cô, mái tóc xù xù của anh làm Trường Ngọc thấy ngứa. Cô đang định tránh ra, chàng trai lại lấy tay giữ gáy cô lại.

“Trên người cậu có mùi của thằng khác.” Bỗng dưng bên tai lại vang lên lời này, Trường Ngọc ngẩn ra.

Sao trong “giấc mơ ướt” mà Cố Tranh còn ghen được nhỉ?

Cô còn chưa suy nghĩ cẩn thận, cổ đã ướt rượt.

“Á!” Cô mở to hai mắt.

Chàng trai mút thật mạnh vào cần cổ trắng bóng, đôi môi vừa mút vừa cắn. Đầu lưỡi thô ráp liếm láp vân da tinh tế, mãi đến khi tạo thành một nốt đỏ mới chuyển qua chỗ khác.

Đầu ngón tay thon dài đẩy dây áo trên vai cô ra, nửa bầu ngực lập tức bật ra ngoài.

Chàng trai cũng chẳng để ý đến nó, cứ để cho nó rung rinh hai cái ngoài không khí, lộ ra màu đỏ đầy ám muội.

Mãi đến khi liếm tới đầu vai mượt mà, anh mới dừng lại.

Anh xoay gương mặt đê mê của cô gái sang. Nhìn vào mắt Trường Ngọc là anh biết cô động tình rồi.

Cái miệng nhỏ khẽ hé, cô thở hổn hển từng hơi một, Cố Tranh có thể thấy chiếc lưỡi nhỏ hồng phấn ở trong ấy.

Ngón trỏ đè lên đôi môi đỏ mọng rồi đưa vào, khiêu khích chiếc lưỡi trơn nhẵn kia, quấy một hồ nước xuân, đâm ra đâm vào như động tác giao hợp.

“Ưm… Ha a…”

Trường Ngọc đón ý nói hùa hé môi ra, đầu lưỡi nhỏ không thầy vẫn hiểu liếm vòng quanh ngón tay, mút vào như mút cậu nhỏ vậy, liếm ướt đẫm cả ngón trỏ. Cơ thể dán tới gần theo hơi thở của chàng trai, đến tận khi đôi gò bồng đảo cọ lên vòm ngực lành lạnh của người đàn ông.

“A…” Trường Ngọc vuốt ve hai chân, thi thoảng lại cọ vào chân chàng trai, làm lửa dục bừng lên.

“Muốn… Ưm…”

Chàng trai chỉ cảm thấy cả người bốc cháy. Rèm bị kéo sang một bên, ánh trăng sáng tỏ bọc lấy cô gái trước mắt, vừa thuần khiết lại quyến rũ.

Anh nhịn không nổi, bèn lấy ngón tay ra khỏi miệng cô, ngón tay kéo theo một sợi chỉ bạc óng ánh. Anh cũng chẳng ghét bỏ, đưa lên môi mình hôn lấy. Một bàn tay khác đặt lên chú thỏ ngọc, xoa nắn bầu ngực, Trường Ngọc tức khắc nhũn người ngã vào lòng anh, mặc anh xoa nắn.

Đôi môi mỏng mím thành một đường sắc bén, hai mắt đen như đáy cốc u tối lạnh lẽo, nhìn đăm đăm vào vẻ mặt người con gái.

Quần áo đã vén tới bên hông, quần lót cũng đã lộ ra trong lúc vuốt ve, có thể thấy rõ ràng nơi ấy đã ướt một khoảng, loáng thoáng thấy màu đen.

Anh nhẫn nhịn, banh chân cô ra, để cô ngồi ngay trên eo mình, ngón tay để bên mép quần trong. Con cự long trong quần dường như sắp chọc thẳng vào quần lót cô, nhưng biểu cảm trên mặt anh lại bình tĩnh dị thường.

“Ngọc Nhi, ban ngày đã xảy ra chuyện gì? Nói cho tớ đi.”

Anh vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp môi cô, Trường Ngọc chỉ nghĩ tới chuyện để anh đi vào miệng cô, căn bản chẳng nghe rõ anh đang nói gì.

Nhưng chàng trai lại cố tình không làm thế, cô gần như sắp bật khóc tới nơi.

“Cho tớ đi mà… Cố Tranh.”

Hai cánh tay ngó sen đáp trên vai chàng trai, một đôi mắt vô cùng đáng thương đang nhìn anh. Đối diện với đôi mắt ướt dầm dề ấy, Cố Tranh thở hổn hà hổn hển, nhắm mắt lại một lát rồi mới mở ra lần nữa.

“Cậu muốn gì nào?” Chàng trai hướng dẫn từng bước.

“Ưm…” Đầu óc hỗn độn của cô cố gắng sắp xếp ý nghĩ, một lát sau, cô bĩu môi hôn lên môi chàng trai: “Muốn hôn nè… Còn muốn ôm một cái.”

Cố Tranh gần như sắp bật cười vì lời nói của cô nhóc này, anh hôn lên trán cô rồi mở miệng như ý cô.

“Sao cậu lại đáng yêu thế nhỉ.” Lời cảm thán chìm trong nước bọt.

Ngón tay banh môi âm hộ của cô ra cách lớp quần lót. Quả là nơi ấy đã ướt đẫm như anh dự đoán, vô cùng lầy lội. Vừa chạm phải, huyệt trong đã ôm lấy ngón tay anh mút vào với sự nhiệt tình lớn nhất.

“Cô nhóc tham ăn.”

Cố Tranh cười khẽ, đầu lưỡi cẩn thận liếm từng tấc trong khoang miệng cô, ăn sạch sẽ nước miếng của cô. Một tay anh thủ sẵn ở eo cô, siết cô vào lòng mình.

Ngón tay lôi kéo hoa châu, lớp vải ma sát khiến Trường Ngọc sung sướng đến độ chảy ra dịch trong, dính ướt quần của chàng trai.

“Ha a… Ưm…”

Trường Ngọc nhắm mắt lại, thân đâm vào ngón tay anh, hận không thể đưa cả ngón tay vào trong động nhỏ. Nhưng ngón tay lại cố tình không theo ý cô, cứ ma sát ngoài miệng huyệt mãi mà chưa vào.

“Huhu… Tiến vào đi…”

Khóe mắt cô vương giọt lệ, đỏ au nhếch lên. Cố Tranh gần như không nhịn nổi, chỉ muốn đâm cậu nhỏ vào luôn, thúc cho dâm thủy của cô chảy ròng.

Nhưng vẫn chưa được, anh sợ Trường Ngọc sẽ nhận ra giấc mơ của cô có vấn đề. Anh không thể xác định được Trường Ngọc mà biết một hồn ma như mình làm những chuyện ấy với cô trong mơ thì có tức giận hay sợ hãi không.

Anh chẳng dám đánh cuộc chút nào, rốt cuộc trên cõi đời này chỉ còn mỗi Trường Ngọc nhớ mong anh.

Nghĩ vậy, anh lại ôm chặt cô gái nhỏ vào lòng hơn nữa.

Biên độ động tác tay bên dưới càng lúc càng lớn hơn, hạt châu bên trong bị xoa cho to ra, sưng đỏ cả lên, nhìn như một quả anh đào đáng yêu.

Trường Ngọc tan thành một vũng nước, yếu ớt ngẩng đầu, cần cổ trắng bóng cong thành một vòng cung duyên dáng. Tay cô tóm lấy bàn tay mạnh mẽ đang ôm lấy bầu ngực mình, cô mím môi, dục vọng đã sục sôi trong cơ thể.

“Muốn…”

“Muốn cái gì?”

Trường Ngọc lắc đầu, nói không nên lời.

“Thế thì… Tớ buông tay ra nhé.” Cố Tranh vừa nói sẽ buông tay, Trường Ngọc bèn mở mắt ra, ôm lấy cánh tay anh, nức nở cầu xin anh.

“Đừng mà!”

“Rốt cuộc muốn hay không nào?” Cố Tranh cười.

Trường Ngọc gật đầu thật mạnh.

Ngón tay lần theo mép thịt hé mở, vuốt ve nhẹ nhàng. Cố Tranh nhìn cô, “Cậu muốn gì nào?”

Trường Ngọc đỏ ửng cả mặt, “Muốn cậu bé của… Cố Tranh… đi vào… đâm tớ.”

Cố Tranh đột nhiên cứng đờ, cuối cùng rốt cuộc không nhịn nổi nữa. Anh kéo phăng quần lót của cô ra, hung hăng xỏ xuyên cơ thể đã bị trào ướt của cô.

[HẾT CHƯƠNG 12]