Họ vẫy một chiếc taxi rồi về thẳng khách sạn, chiếc xe nhỏ vừa hay ngồi đủ bốn người. Vốn Trường Ngọc tính ngồi phía trước, nhưng Dì Hồ quá mức nhiệt tình, cô đành ngồi theo dì vào ghế sau.
Hồ Tư Tùng cũng chui vào theo, Chú Hồ đành ngồi vào hàng ghế trước.
Thế là biến thành cục diện Dì Hồ, Trường Ngọc, Hồ Tư Tùng ngồi thành một hàng.
Hồ Tư Tùng vừa tới gần, hơi thở ấm áp đã ập vào trước mặt, tiếng thở dốc như ngay sát tai cô, Trường Ngọc không nhịn được nhích lại gần Dì Hồ thêm. Mỗi tội chỗ ngồi trông thì to, nhưng đừng thấy người gã cao gầy mà tưởng nhỏ, gã vẫn chiếm rất nhiều chỗ. Đôi chân dài vừa chuyển là ngồi chật ních cả nửa hàng ghế, chẳng để lại chút khe hở nào.
Trường Ngọc không khỏi ổn định tinh thần tập trung cao độ, cũng may gã ta không có động tĩnh gì. Lát sau cô trộm thở phào nhẹ nhõm một hơi, xìu vai cảm thấy chắc mình hơi chuyện bé xé ra to, mọi người đều lớn cả rồi, sẽ không làm mấy chuyện nhảm nhí ấy nữa đâu.
Nghĩ vậy, nụ cười lại nở trên môi cô, càng thêm xán lạn động lòng người.
Hồ Tư Tùng híp mắt, rũ hàng mi che đi sự quái dị trong ánh mắt. Ngồi lại gần, gã có thể thấy cần cổ trắng nõn của cô rõ ràng hơn, và cả những mạch máu màu xanh lục trong suốt tinh tế. Cổ áo của cô chẳng cao chẳng thấp, vừa đúng tầm cho gã hạ mắt ngắm quả đồi trắng sữa, rãnh sâu duyên dáng uốn lượn. Chiếc váy bó cùng lắm chỉ che được nửa đùi, khiến gã hận không thể lần ngón tay vào giữa hai chân cô.
Sẽ sờ tới chiếc quần lót ướt đẫm chăng, hay là không mặc gì?
Mà kể cả không ướt cũng chẳng sao, gã có thể thúc cho cô ta phun nước ra, khiến cả chiếc xe này tràn đầy dâm thủy của cô.
Mới ngẫm nghĩ như vậy, gã đã cứng rồi, gã không khỏi thở dốc một tiếng. Tiếng thở này bị giọng nói náo nhiệt che khuất, nhưng lại không trốn khỏi lỗ tai nhanh nhạy của Trường Ngọc.
Cô “mơ ướt” nhiều thế mà còn không biết đây là tiếng gì sao?!
Hồ Tư Tùng chính là đồ biến thái!!! Đang chỗ công cộng mà còn động dục được!!!
Trường Ngọc bất an kéo tay Dì Hồ.
“Sao đấy, Ngọc Nhi?” Dì Hồ khó hiểu hỏi cô.
“Không, không sao ạ, chỉ là con bỗng thấy hơi say xe thôi.”
Dì Hồ tính đổi chỗ với cô, dù gì ngồi gần cửa sổ sẽ thoải mái hơn một chút. Nhưng giờ đường đang đông xe quá, không thể lỗ mãng xuống xe đổi chỗ được. Trường Ngọc hiển nhiên cũng nghĩ đến chuyện này, cô xua tay nói cô sẽ nhịn thêm một chút, chốc nữa là tới nơi thôi.
Hồ Tư Tùng vẫn im lặng cả quãng đường bỗng nhiên lại mở miệng, “Để anh đổi vị trí với em.”
Trường Ngọc làm sao lại chịu, đổi chỗ với anh ta thì chẳng hóa bị kẹp giữa anh ta với cửa xe à, cô không muốn đâu!
Cô vội vàng xua tay, “Không cần không cần, cảm ơn, em đợi thêm lát nữa, xíu nữa thôi là tới khách sạn rồi mà.”
Ai ngờ bác tài lại lật chiêu bài của cô, “Cô bé à, chưa tới khách sạn ngay được đâu, ít nhất phải nửa tiếng nữa.”
Trường Ngọc:…
Hồ Tư Tùng cười khẽ một tiếng, mặt Trường Ngọc đỏ lên.
Lúc này Dì Hồ càng muốn khuyên cô đổi chỗ ngồi, Trường Ngọc cố chấp lắc đầu, nhưng Hồ Tư Tùng lại chặn họng cô bằng cớ người cô thấy không thoải mái.
Mấy người khuyên cô liền, cô hết cách, chối nữa thì cũng kì.
Môi Trường Ngọc hơi tái đi, cô chậm rãi gật đầu thưa vâng.
Gã trai kia thật ra lại không nhanh không chậm, gã ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô lúc cô chậm rãi cong người, nhấc cô qua đùi gã.
Trường Ngọc cảm nhận được cái tay nóng rẫy trên eo mình, cô hận không thể đổi chỗ xong trong nháy mắt. Đáng tiếc trời không chiều lòng người, khi cô tách hai chân vượt qua chân gã, mới nhấc một chân qua thì xe xóc một cái, Trường Ngọc phản ứng không kịp, ngã ngửa về đằng sau.
Hồ Tư Tùng vội vàng ôm lấy cô.
Ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, đuôi tóc mềm mại cọ qua mặt gã, cọ ngứa ngáy trái tim gã. Bờ mông nhỏ bó trong chiếc váy cũng ngã vào lòng gã, động phải nơi đang cương cứng của gã. Suýt thì gã bắn ra, gã bèn rên lên một tiếng.
Môi gã trộm dán vào tai cô, đôi tai như châu tròn ngọc sáng của cô đỏ ửng, vô cùng đáng yêu. Giọng gã vừa nhẹ vừa rù quyến, “Nhào vào lòng anh à?”
Lòng Trường Ngọc căng chặt, cô kinh hoảng rời khỏi lòng gã, ngồi xuống chỗ cạnh cửa sổ.
“Ngọc Nhi, con có khỏe không?” Dì và chú quan tâm hỏi.
Trường Ngọc miễn cưỡng cười một cái, “Con không sao. Em xin lỗi ạ.” Câu sau đấy rõ ràng là nói với Hồ Tư Tùng, người kia mỉm cười lắc đầu.
“Không có gì.”
Đôi mắt Hồ Tư Tùng tối sầm, gã nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay, yết hầu dường như sắp không kìm tiếng rên rỉ lại được nữa.
Dưới lời cầu nguyện của Trường Ngọc, quãng đường sau đấy không còn xảy ra chuyện sai trái gì nữa Hai nhà rất mau đã gặp nhau, cùng lên lầu trên.
Chẳng biết vì sao, bà Trường lại xếp cô ngồi bên trái Hồ Tư Tùng. Hai bà chuyện trò vui vẻ, Trường Ngọc hơi mất tự nhiên, cô ngồi co quắp trên ghế.
“Vẫn chưa khỏe hẳn hả?”
Bên tai phải bỗng có giọng nói vọng sang, cô ngạc nhiên nghiêng đầu, đối diện với đôi mắt cười của gã trai. Gã trai chống cằm nghiêng đầu nhìn cô, đôi kính gọng vàng phản chiếu hình ảnh của cô.
Trường Ngọc bị gã nhìn thì thấy không thoải mái, cô cảm thấy ánh mắt gã ta lộ liễu và ái muội quá. Cô bèn lắc đầu.
“Khá hơn nhiều rồi, cảm ơn ạ.” Cô cố tỏ ra thật xa cách.
Hồ Tư Tùng hơi cúi đầu, mặt có vẻ hơi buồn, “Bao nhiêu năm thế rồi, em vẫn còn để ý chuyện ngày xưa anh làm với em ư?”
Trường Ngọc ngớ ra.
“Hồi đấy anh còn nhỏ chưa hiểu chuyện, thích ai thì hay trêu cợt người ấy. Nếu anh làm em bối rối thì anh xin lỗi em nhiều.”
“Không, không mà…”
“Thật ư, em không để ý chứ?” Ánh mắt Hồ Tư Tùng sáng lên, mi mắt cong cong.
Trường Ngọc mím môi. “… Vâng.”
Gã trai ôm chặt Trường Ngọc, hơi thở nóng cháy phả lên cổ cô, khiến cô rùng mình, giọng nói ái muội không thèm che giấu.
“Ngoan lắm.”
Lông tơ trên người Trường Ngọc dựng đứng cả lên.
Gã trai buông lỏng cô ra, môi vương nụ cười, “Cảm ơn.”
Trường Ngọc đứng bật dậy đánh “xoạch”, tiếng ghế di chuyển khiến mọi người nhìn sang.
Mọi người nhìn cô, cô quét mắt sang mấy vị trưởng bối, mặt mày tái nhợt, môi mím lại.
Ông Trường: “Ngọc Nhi con sao thế?”
Cô gượng cười, thế này cô phải nói sao đây, nói là con trai nhà Dì Hồ vừa về ngày đầu tiên đã sàm sỡ cô luôn, ngay trước mặt mọi người à?
Chưa nói tới chuyện cô bảo vậy mọi người sẽ không tin, nhưng kể cả có tin chăng nữa, thì về sau hai gia đình chơi với nhau thế nào được nữa.
“…Con đi toilet ạ.”
[HẾT CHƯƠNG 11]