MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuânChương 10

Gặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuân

Chương 10

959 từ · ~5 phút đọc

Trường Ngọc đợi một tiếng rưỡi ở sân bay, đang nhàm chán đến mức bắt đầu lội Weibo thì máy bay chở cả nhà Dì Hồ đã hạ cánh đúng hẹn. Tiếng phát thanh vang lên, nhắc nhở Trường Ngọc. Cô bèn nhét điện thoại về lại ví, đi tới cửa ra đón họ.

Vừa tới cửa ra, cô đã nghe thấy tiếng con gái thảng thốt. Trường Ngọc quay lại nhìn, hình như đã hiểu nguyên nhân tại sao cô gái cạnh mình lại kêu lên.

Có một người đàn ông đang bước tới từ đàng xa. Anh ta mặc bộ đồ Âu, vóc dáng thon dài như cây ngọc đón gió, mái tóc ngắn hất ngược, chải thành kiểu ra sau đầu. Anh ta đeo một cặp kính gọng vàng, đầy vẻ tri thức. Tay trái anh ta kéo một chiếc vali, tay phải thì khoác khuỷu tay một người phụ nữ trung niên, môi vương nụ cười.

Cạnh người phụ nữ là một người đàn ông trung tuổi.

Trường Ngọc nghe thấy tiếng các cô gái bàn tán.

“A a a anh kia đẹp trai quá, đi cạnh ảnh là bố mẹ ảnh đó à? Trông đúng kiểu dòng dõi thư hương ghê, bên ngoài đẹp trai bên trong nhiều tiền, nhìn là muốn gả liền!”

“Đúng vậy đúng vậy, không biết anh ấy đã có bạn gái chưa nhỉ, nhìn mà chỉ muốn đi lên xin số thôi.”

Các cô gái ríu rít nói chuyện, Trường Ngọc lại tiến lên một bước, bởi vì cô đã nhận ra Dì Hồ và Chú Hồ. Tuy rằng lâu rồi không gặp, nhưng hai người giữ gìn rất tốt, không nhìn kĩ thì không thể biết được tuổi của họ.

“Dì Hồ, Chú Hồ.”

Ba người ngừng lại, nhìn cô gái đang tiến tới từ trước mặt.

Trường Ngọc đã không còn vẻ tròn trĩnh lúc trẻ thơ nữa, đôi mắt cô linh động có thần, khi nhìn người khác chăm chú có thể thấy lấp lánh ánh sao.

Dì Hồ buông cánh tay Hồ Tư Tùng, bước nhanh trên đôi giày cao gót đến trước mặt Trường Ngọc.

“Ngọc Nhi đấy à?”

Trường Ngọc cầm tay Dì Hồ, cười nói: “Dì Hồ, con đây.”

Dì Hồ đánh giá cô trên dưới, cuối cùng rất là vừa lòng vỗ vỗ tay cô, “Bao nhiêu năm đã qua, Ngọc Nhi đã lớn thế này rồi, còn xinh xắn quá. Con gái trổ giò năm 18, càng lớn lại càng xinh.”

Nào có cô gái nào mà không thích được khen, Trường Ngọc đỏ mặt, có chút thẹn thùng: “Nào có ạ Dì Hồ.”

Dì Hồ nói một lúc lâu mới nhớ ra cái gì, nghiêng đầu nhìn Hồ Tư Tùng, “Đúng rồi, giới thiệu với con một chút, đây là Tư Tùng. Ngọc Nhi con còn nhớ không, lúc nhỏ con hay chơi với nó lắm.”

Trường Ngọc nhìn theo tay dì chỉ, liếc một cái là đụng phải đôi mắt hẹp dài của Hồ Tư Tùng. Cặp kính làm phai nhạt đi sự sắc bén trong ánh mắt kia. Tuy rằng Trường Ngọc chỉ thoáng thấy không thoải mái nhất thời, nhưng lúc nhìn lại thì thấy anh ta cười tươi roi rói, thân thiết hiền lành, khác hẳn với thời còn bé.

Trường Ngọc thả lỏng thở phào một hơi, gật gật đầu với Hồ Tư Tùng.

“Đương nhiên là con nhớ rồi ạ.” Chứ sao nữa, hình ảnh anh ta bắt nạt cô còn rõ rành rành trước mắt đây này.

Hồ Tư Tùng đẩy gọng kính xuống, gật đầu cười nhạt.

Vốn dĩ hành vi như thế rất không phải phép ở nhà họ Hồ, nhưng có lẽ bấy giờ Dì Hồ và Chú Hồ còn đang kích động nên cũng không phát hiện. Trường Ngọc đi đằng trước dẫn ba người họ, tán dóc vô cùng vui vẻ.

Còn Hồ Tư Tùng thì…

Gã rớt lại đằng sau, ánh mắt dán vào Trường Ngọc như chất dịch sền sệt nhả ra từ cái lưỡi có độc.

Trường Ngọc thật sự khiến gã ngạc nhiên. Ký ức thời thơ ấu đã rất mơ hồ, gã chỉ nhớ được con nhóc ngốc nghếch kia đần độn xếp gỗ, hai bím tóc nhỏ lúc lắc sau đầu nó. Gã không nhịn được kéo tóc nó mấy cái, ai dè nó lại khóc tướng lên.

Nhưng tới giờ, gã đã không còn trẻ con thế nữa. Có rất nhiều cách khiến cô ta phải khóc, như là cách trói buộc… mà gã luôn thích.

Ấn người nọ lên giường, xé toang quần áo cô ta, thọc hung khí vào hai cái miệng nhỏ của cô ta… Không, cái miệng trên cứ để lại đi. Giọng cô ta hay, rên trên giường nghe phê phải biết. Đâm nát miệng phía dưới, rồi cột cô ta vào giường. Cô ta chẳng thể đi đâu nổi, chỉ đành chờ gã tới mỗi ngày, trần trụi dạng chân ra, dâm đãng rên rỉ như một con chó cái. Trở thành bồn chứa tinh yêu thích của gã ta.

Đôi mắt dưới cặp kính đỏ ngầu, dục vọng trong quần dần dần thức tỉnh. Gã hơi hối hận vì đã không nhấp con tiếp viên hàng không trên máy bay kia thêm mấy lần, nhưng thôi, vẫn chịu đựng được, chỉ hơi hưng phấn tí thôi.

Gã nhếch môi, cười không một tiếng động.

Trường Ngọc đang cười nói với dì Hồ chú Hồ bỗng nhiên rùng mình một cái.

“Ngọc Nhi sao thế con?” Dì Hồ thấy cô dừng lại thì hỏi cô.

Trường Ngọc xua tay, “Không sao ạ không sao ạ.”

Cô đang vẫy tay thì bên trái có thêm một bóng hình, hơi thở nóng hổi phả qua người cô. Trường Ngọc quay sang nhìn, Hồ Tư Tùng cười rũ mắt.

Trường Ngọc cũng cười đáp lại theo bản năng.

[HẾT CHƯƠNG 10]