Tắm rửa xong, Trường Ngọc chậm chạp ra khỏi buồng vệ sinh. Đoạn, cô cuộn hết ga giường lại, đi lau sàn.
Lúc nhìn thấy vũng nước trên sàn, mặt Trường Ngọc đỏ như muốn chảy máu tới nơi, cô vội vã dời mắt đi lau sàn sạch sẽ.
Bấy giờ cũng khuya rồi, khi cô xử lý xong đâu đấy xuống lầu thì bố mẹ cô đã ăn cơm xong. Hai người đang ngồi xem TV trong phòng khách. Thấy cô đi xuống, bà Trường bảo thức ăn của cô bà đã hâm ở trong nồi, cô tự đi lấy đi.
Trường Ngọc gật gật đầu, đi vào phòng bếp xới cơm, rồi bày thêm mấy món. Cô ăn thật chậm rãi. Có lẽ mới nãy tốn nhiều sức quá, nên cô ăn nhiều hơn bình thường.
Bà Trường thấy thế thì ngạc nhiên, “Trước kia bảo con ăn thêm thì con cứ đòi giảm béo này kia, giờ không phải ăn nhiều vậy thây? Đấy, ăn thế này là phải rồi, con gái phải ăn nhiều một chút, sắp gầy như cây sậy rồi kìa.”
Trường Ngọc cứng người, “Hôm nay con chưa ăn trưa nên ăn thêm chút ạ.” Cô cũng không nên vậy nữa, nghĩ tới vừa rồi… Cô liều mạng lắc lắc đầu.
Không!
Thấy cô ăn nghiêm túc, bà Trường bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, bèn nói với Trường Ngọc: “Đúng rồi, con còn nhớ dì Hồ không?”
Trường Ngọc khựng lại, ngước mắt nhìn mẹ cô, “Nhớ ạ.”
Bà Trường không nhìn vẻ mặt cô mà nói tiếp: “Mấy nữa dì Hồ sắp về nước, hai hôm nữa con đi đón họ nhé, rồi nhà mình mở tiệc rượu chúc mừng.”
Ông Trường chuyển mắt về phía Trường Ngọc, “3h chiều ngày kia họ xuống máy bay, con ra sân bay đón rồi đưa họ về đây luôn nhé. Bố đã bàn trước với chú Hồ của con rồi.”
Trường Ngọc rũ mi mắt, khụt khịt mũi, nhỏ giọng nói: “Vâng.”
Cơm nước xong cô bỏ bát đĩa vào bồn, đổ nước rửa bát lên bát đĩa. Trường Ngọc ngơ ngác đến mức thất thần. Nhà dì Hồ ra nước ngoài trước lúc Trường Ngọc lên 5. Chú và dì Hồ đối xử với cô rất tốt, hay cho cô ăn quà vặt nhập khẩu. Hồi đấy gia cảnh nhà cô chưa khá khẩm lắm, nên cô rất thích chạy sang nhà dì Hồ chơi.
Nhưng chuyện này không quan trọng, quan trọng là dì Hồ có một đứa con trai tên là Hồ Tư Tùng, bằng tuổi với cô. Từ nhỏ anh ta đã thích bắt nạt cô, hay nắm bím tóc bà Trường tết cho cô, còn ăn trộm đồ chơi của cô, nên cô không ưa anh ta.
Bây giờ nhà dì Hồ về, Hồ Tư Tùng chắc chắn cũng sẽ về theo. Ký ức hồi thơ bé đã mơ hồ, nhưng cảm xúc vẫn còn vẹn nguyên, cô chỉ có thể hy vọng Hồ Tư Tùng lớn rồi có thể hiểu chuyện hơn một chút.
Có lẽ do tâm sự chất chồng của Trường Ngọc, hoặc giả còn có nguyên nhân khác, cả đêm hôm đấy cô ngủ rất ngon. Tận tới đêm trước ngày cả nhà dì Hồ về nước, cô cũng ngủ rất yên ổn.
Lâu lắm rồi Trường Ngọc chưa được ngủ một giấc không mộng mị, cô ngủ tới sướng thì thôi, cứ nằm ì trên giường.
Nhưng bà Trường lại phá cửa đi vào, dựng Trường Ngọc dậy. Trường Ngọc mặc một chiếc áo dây viền ren, cô bị bà Trường túm dậy nên dây áo tuột khỏi vai, lộ ra nửa bầu ngực tròn trịa. Bà Trường lại không mảy may thương tiếc, bắt cô mau thay quần áo đi đón dì Hồ.
“Mẹ, giờ mới 11 giờ mà!” Trường Ngọc vùi đầu vào trong chăn không chịu dậy.
“Con sửa soạn trang điểm mà không cần thời gian à? Lỡ như kẹt xe giữa đường thì sao, mau dậy đi mau dậy ngay!”
Trường Ngọc bĩu môi, cuối cùng cũng khuất phục uy quyền của bà Trường. Cô xuống khỏi giường, vốn cô nghĩ mặc bừa bộ đồ là xong, nhưng bà Trường lại mở tủ quần áo của cô ra chọn cho cô một bộ đồ màu trắng.
Áo trong ngắn tay màu lục nhạt, váy ôm trọn lấy bờ mông cong vút, áo vest ngoài màu trắng, còn cả một đôi giày cao gót nữa.
Trường Ngọc trợn trắng mắt, “Mẹ, con đi đón khách mà! Có phải đi xem mắt đâu!”
Bà Trường ném quần áo lên người cô, “Bao nhiêu năm con chưa gặp dì Hồ rồi, gặp người lớn phải ăn mặc chỉn chu vào chứ? Bộ này trông vừa trẻ lại vừa nhã nhặn này.”
“Bắt con mặc thì cứ mặc đi, lèo nhèo gì lắm thế!”
Trường Ngọc chùng vai xuống, đành phải ngoan ngoãn mặc vào.
Nói thật, mắt nhìn của bà Trường vẫn không tồi. Áo ngắn tay bao lấy bầu ngực đầy đặn, chiếc váy ôm khiến phần mông vừa cong vừa tròn. Đôi chân dài thẳng tắp, hướng lên trên là nơi bí ẩn sâu kín kia, nhưng chiếc vest khoác ngoài lại làm bộ đồ trở nên đứng đắn.
Bên này còn đang mặc quần áo, ở bên kia, trên chiếc máy bay, một gã trai ôm cô tiếp viên lẻn vào trong WC.
Gã trai đeo kính gọng vàng, có vẻ lịch sự văn nhã, nhưng vật lớn bên dưới thì vừa dữ tợn vừa mạnh bạo, điên cuồng thúc vào người phụ nữ phía trước. Chiếc váy của cô tiếp viên hàng không bị vén lên tận hông, áo ngực cũng bị đẩy lên, lộ ra hai bầu ngực sữa rất lớn, bị đâm cho đập “bộp bộp” lên ván cửa.
“A… Chậm thôi… Sâu quá…”
Gã trai ấn cô tiếp viên hàng không lên ván cửa, chẳng thèm để ý tiếng động có vời người khác tới không. Dương vật thúc cho nơi kia rỉ nước ròng ròng, hai chân cô ta không thể khép lại được, chỉ có thể yếu ớt rên rỉ.
“Sướng không?” Gã trai hỏi cô ta.
Giọng nói của cô tiếp viên hàng không trở nên đứt quãng qua mỗi nhịp thúc, nước miếng chảy ròng xuống khóe miệng, “Sướng quá… Hàng của anh khủng quá, sướng quá…”
“A… Đâm hỏng em bây giờ… Nhẹ chút thôi…”
“Nhưng tôi cứ muốn đâm hỏng em đấy, cưng dâm đãng ạ.” Gã trai túm một chân cô ta nhấc lên, nhằm thẳng vào hoa tâm của cô ta, tinh hoàn đập lên mông, phát ra tiếng “Bạch bạch bạch”.
“A… Đâm hỏng chỗ ấy của đứa dâm đãng này đi nào… A… Anh hàng khủng thúc chết em đi!”
Gã trai điên cuồng lao vào mấy trăm lần rồi mới rốt cuộc bắn ra.
Gã chôn trong huyệt, cảm giác bên trong co rút lại. Một lát sau gã mới rút ra, không gian chật hẹp vang lên tiếng “Xoạt” sắc lẻm.
Gã trai bình tĩnh nhét cậu nhỏ vào lại trong quần, kéo khóa lên, nhìn cô gái thất thần ngã trên mặt đất, trở gót định bỏ đi.
Cô tiếp viên hàng không kéo ống quần gã ta, gã trai quay đầu lại.
“Cho em xin cách liên hệ với anh, lần tới chúng mình…” Cô ta không nói hết lời, nhưng hai người họ đều hiểu.
Đôi mắt sau cặp kính lạnh lùng nhìn cô ta, nhá lên một tia sáng. Không khí nhất thời hơi ngưng tụ lại. Đợi mãi một lúc lâu, cô tiếp viên hàng không mới xấu hổ rụt tay lại, biết rõ chắc chắn không thể rồi.
Gã trai mở cửa, ném lại một câu, “Lát nữa cô hẵng ra ngoài.”
Gã mới đi được hai bước đã đụng phải một người phụ nữ trung niên.
Mặt gã trai nở một nụ cười phong độ tri thức, “Mẹ.”
“Ô, Tư Tùng, nãy con đi đâu thế?” Người phụ nữ hỏi gã, “Mẹ đang tính tìm con đây.”
Gã trai khoác khuỷu tay bà, cười nói: “Nãy con vào WC, hình như con ăn phải đồ ôi.”
“Cái gì? Có sao không con? Con muốn uống thuốc không?” Người phụ nữ nghe thế thì quan tâm nhìn gã ta.
“Không sao ạ, nghỉ ngơi một lúc là được rồi,” gã trai nói sang chuyện khác, “Đúng rồi, mẹ tìm con có chuyện gì ạ?”
“À, cũng không có việc gì, mẹ chỉ muốn nói với con, chốc nữa xuống sân bay, Ngọc Nhi sẽ tới đón nhà mình. Ngọc Nhi ấy, con còn nhớ không? Con bé hay chơi chung với con hồi con còn bé, cái đứa xinh xinh đáng yêu ấy.” Người phụ nữ vừa nhắc chuyện là luyên thuyên không ngừng, khen Trường Ngọc cả đống.
Gã trai nhớ tới cô nhóc tròn như bánh bao trong kí ức, mắt thoáng lộ ý cười, “Nhớ ạ.”
“Nhớ là tốt rồi. Giờ người ta cũng lớn rồi, con đừng bắt nạt nó nữa. Nghe nói giờ con bé xinh lắm. Ta nói, hồi xưa con bé đã dễ thương sẵn, lại hiểu chuyện…”
Gã trai cũng mặc cho người phụ nữ lải nhải, cứ nghe bà nói mãi, nhưng ánh mắt dần dần tối đi.
Ngọc Nhi —— à.
﹉﹉
[HẾT CHƯƠNG 9]