“A!”
Trường Ngọc đột nhiên bừng tỉnh, cô ngồi thẳng người dậy. Nhưng cô còn chưa kịp ngồi dậy, mới nhấc được cái cổ mảnh khảnh, đã lại ngã xuống giường.
Chẳng hiểu sao, cơ thể cô nhũn ra đến mức kỳ cục, nửa người dưới vừa đau vừa xót như thể bị đâm chọc vạn lần, những thớ cơ giữa hai chân run rẩy không ngừng. Cô thậm chí có thể cảm nhận được mỗi lần run lên, miệng huyệt phun ra dâm thủy liên miên—— cô không chỉ “ra nước” ở trong mơ, mà ngoài đời cũng thế!
Áo quần cô xộc xệch vì tư thế ngủ không tốt, áo bị kéo xuống một bên, lộ ra chiếc áo lót màu trắng. Nửa bầu ngực lõa lồ phập phồng mãnh liệt ngoài không khí, cử động lên xuống.
Cô miễn cưỡng cử động nửa người trên, xốc váy mình lên, thấy quần lót đã ướt một mảng lớn. Bỗng dưng cô lại đỏ mặt, cởi quần lót ra như bỏ một củ khoai lang nóng bỏng tay vậy
Trong quá trình ấy, thấy ga giường dưới mông mình ướt cả mảng lớn, cô thẹn thùng mím môi xuống giường định đi tắm một cái. Ai ngờ vừa giẫm chân xuống đất, người cô đã hoàn toàn không có sức lực ngã ụp xuống.
Nhưng chẳng hiểu sao, đúng ra cô phải ngã đập đầu xuống đất rồi, nhưng một trận gió nhẹ thổi qua, người trên của cô được đỡ lấy, ít nhất cũng không đập đầu xuống nền nhà lạnh băng, có điều nửa dưới vẫn ngã khuỵu.
Động hoa ướt nóng đụng phải sàn nhà lạnh băng, động hoa co rút, phun ra một lượng lớn dâm thủy.
“Á!” Trường Ngọc lí nhí rên rỉ.
Trong nháy mắt cô lại cảm thấy khoái cảm như ở trong mơ.
Mép giường đặt một tấm gương, vị trí ngã của cô ở ngay trước gương, nửa người dưới vừa hay đối diện với gương. Cô vừa chống người dậy là nhìn thấy ngay nơi riêng tư mình chưa từng thấy trước kia. Giữa khu rừng đen có một hạt trai hồng ẩn giấu. Hai chân dạng ra, cô thậm chí có thể thấy cửa động hoa còn phun mật dịch đang run nhè nhẹ. Chạm phải ánh mắt cô, dòng nước lại rỉ ra.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Trường Ngọc ngồi dậy, đưa tay lần mò tới miệng huyệt, rờ hai môi thịt trong ấy. Một dòng điện chạy thẳng từ mép thịt tới ngón tay, Trường Ngọc thở hổn hển, khóe mắt trào ra nước mắt sinh lý.
“Ha, a!”
Giọng cô run rẩy, ngón tay lại càng kiên định thăm dò vào chỗ sâu hơn.
Lần tới một hạt trân châu bí ẩn, nhớ lại lúc Cố Tranh xoa chỗ ấy ở cảnh trong mơ, cô liền thấy vô cùng khao khát, tò mò dùng ngón tay nắm lấy nó. Tròn tròn, trơn nhẵn. Vừa sờ tới đây, nửa người Trường Ngọc đã mềm nhũn, cô nằm ra sàn.
Ngón tay mảnh khảnh nhéo hạt châu nhỏ vô thức đảo quanh, thi thoảng lại ấn vào đấy. Một làn gió thổi tới, kích thích cửa động hoa đang lộ ra ngoài, khiến mép thịt trong mấp máy mãnh liệt hơn.
Ngón tay lần xuống, không cẩn thận trượt vào nơi chưa từng khai phá bao giờ, lập tức ướt đẫm cả.
“A!”
Mới chỉ một ngón tay mà đã mẫn cảm quá sức chịu đựng, Trường Ngọc vội vàng bỏ tay ra. Trong mắt cô bỗng thoáng qua nét nghi hoặc, trong lòng vừa thẹn lại vừa khô khốc. Nghĩ tới khoái cảm trong mơ, cô nóng lòng muốn thử, nhưng hành vi này lại đi ngược lại cách cô được giáo dục trước đây.
Hàm răng cắn vào đôi môi đỏ, sự đấu tranh trong mắt hết sức rõ ràng. Bỗng một cơn gió thổi qua, đưa tay cô chạm vào miệng huyệt.
Không chỉ ngón tay, mà cả động hoa cũng vô cùng ngứa ngáy. Cô còn chưa kịp kinh ngạc, dục vọng đã xâm lấn ý thức, kèm theo cả sự bất chấp, ngón tay thọc vào trong.
Lúc Cố Tranh đút ngón tay vào trong mơ khác hẳn với khi mình tự cho tay vào. Ngón tay cô mảnh khảnh hơn, mềm mại hơn. Lối nhỏ chưa ai vào siết chặt lại, cắn lấy ngón tay khiến cô sung sướng hét lên.
Trường Ngọc học theo thọc ngón tay vào, mới được nửa ngón mà người đã nhũn cả ra, nhưng dục vọng lại thôi thúc cô nhét vào sâu hơn. Động nhỏ càng trào ra nhiều dịch, nhỏ tí tách trên sàn nhà, cái miệng nhỏ tham lam phát ra những âm thanh đói khát.
“Phụt phụt phụt.”
“Ư ưm…”
“Ưm ưm.” Trường Ngọc dần dần cảm nhận được khoái cảm, rên rỉ ra tiếng. Cô nghiêng người nhìn ngón tay mình, ngón tay chưa đút tới gốc, lấp lánh ánh nước, dòng nước uốn lượn rỏ xuống cổ tay.
Dần dà cô lại đút thêm một ngón tay nữa vào. Hai ngón tay lấp kín động hoa, không thể cho thêm ngón thứ ba vào nữa. Cô vặn vẹo ngón tay, đâm vào rút ra thật nhanh. Nhưng dục vọng lại không nguôi ngoai chút nào, ngược lại càng thêm trống rỗng. Cô vừa khóc vừa đưa ra đưa vào, khao khát thứ gì đó.
“Ưm… Muốn… muốn quá…”
Cô mơ mơ màng màng lắc đầu, tóc che khuất đôi mắt cô, dục vọng hoàn toàn chiếm cứ đại não. Khuôn mặt nhỏ ửng đỏ, cái lưỡi nhỏ vô thức vươn ra khỏi cánh môi, run rẩy cuộn lên trong không khí, trông như đang hôn ai đó vậy.
Cái tay rảnh rỗi còn lại đẩy áo ngực ra, để lộ hai bầu ngực run run. Cô bóp ngực mình học theo cách vuốt ve của Cố Tranh, nhũ hoa hồng nhạt dần biến thành màu đỏ kiều diễm dưới những đầu ngón tay.
Cố Tranh “làm” động nhỏ của mình thế nào nhỉ?
Cô dùng ngón tay đào sâu vào vách trong, đảo quanh chỗ ấy, vô thức đi tìm mô nhỏ khiến mình lên tiên lên trời. Đáng tiếc ngón tay cô không đủ dài, tìm cách mấy cũng không tìm thấy.
Cô cuống đến độ sắp bật khóc.
“Cố Tranh… Giúp tớ.”
“Muốn… Ưm a… Vào trong tớ đi… Huhuhu.”
Vừa mở miệng, tiếng ngân nga đã không thể kìm nén được nữa, những âm thanh khiêu gợi phiêu đãng trong căn phòng trống.
Nhưng người mà cô gọi tên mãi mà không xuất hiện, cô chỉ có thể chơi đùa nửa vời bằng hai ngón tay mình, cuối cùng lên đỉnh đầy miễn cưỡng.
Còn thiếu chút gì đó.
Trường Ngọc bần thần nằm trên sàn nhà, thở hổn hển từng hơi. Ngón tay trong động nhỏ còn chưa rút ra, vách thịt trong tự động mút ngón tay vào. Nhũ hoa cũng đứng thẳng, đỏ thắm như mời gọi người ta tới hôn liếm.
Nghỉ ngơi hồi lâu Trường Ngọc mới hoàn toàn khôi phục ý thức, thấy người mình lộn xà lộn xộn, cô bụm mặt đi vào buồng vệ sinh, tắm rửa.
Cô đúng là vã quá rồi, còn mơ thấy mình làm tình với Cố Tranh, hay là cô đã trót thích Cố Tranh từ lúc còn bé rồi nhỉ? Không thì sao cứ để mặc cho cậu ấy sờ ngực mình như thế chứ? Dù không hiểu gì nhưng hồi đấy cũng còn bé bỏng nữa đâu, đã là một thiếu nữ dậy thì rồi, cũng ý thức được một chút mà…
Cô nghi hoặc nghĩ vậy.
Nhưng dù sao, những chuyện vừa rồi quá mức hoang đường. Sao cô có thể mơ thấy mình lên giường với Cố Tranh được nhỉ? Thế này là không kính trọng cậu ấy, cũng chẳng có tự tôn với bản thân.
Cô mím môi, vòi hoa sen xả dòng nước làm ướt gương mặt non nớt của cô, khiến cô hoàn toàn tỉnh táo lại.
Cô không biết tất cả những chuyện này đều bị một đôi mắt ở trong chỗ tối nhìn thấy cả, bóng đen mờ khẽ nhá lên.
Cố Tranh không ngờ Trường Ngọc lại đột nhiên rời khỏi cảnh trong mơ như thế. Trường Ngọc vừa thoát ra, anh cũng không thể ở trong mộng cảnh được nữa, chỉ có thể trú trong chiếc vòng cổ. Đáng lẽ anh hẳn phải ngủ say, nhưng bỗng dưng anh lại cảm giác được nguy hiểm, bèn gắng gượng tỉnh lại. Lúc ấy anh thấy hình ảnh Trường Ngọc té ngã. Cũng may bản thân anh vẫn còn chút năng lực, bèn điều khiển gió tới đỡ Trường Ngọc.
Anh còn chưa trở lại huyết ngọc thì đã nhìn thấy cảnh tượng động lòng người như vậy. Cô tự an ủi bản thân, cần cổ trắng bóng nâng lên, nhũ hoa hồng xinh, đôi thỏ ngọc mọng sữa, và cả động hoa khiến anh không kìm lòng nổi nữa.
Khi anh nghe thấy Trường Ngọc gọi tên mình, anh hận không thể hóa hình người ngay, siết cô vào lòng, thỏa mãn mọi nguyện vọng của cô.
Cố Tranh chỉ cảm thấy Trường Ngọc sinh ra có lẽ là để khắc mệnh của anh đây.
Còn thiếu gì đó.
Thiếu gì được nữa cơ chứ?
Thiếu một “cậu em” thúc vào, hung hăng xỏ xuyên qua cơ thể cô, nhịp tới mức cô không nói nổi nên lời nữa, chỉ có thể bị bắt phải nuốt hết tinh dịch vào, bắn đầy cả bụng, nhưng còn tham lam đòi thêm.
[HẾT CHƯƠNG 8]