MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuânChương 7

Gặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuân

Chương 7

1,737 từ · ~9 phút đọc

Giây tiếp theo, cửa động hoa bị đẩy ra đầy ngang ngược, thứ dữ tợn kia thọc thẳng vào, nhét tràn đầy bên trong. Dâm thủy ứa ra một ít, vô cùng đáng thương, làm ướt rừng cây đen đặc. Lông tóc bị ướt cọ vào miệng huyệt, Trường Ngọc cảm thấy ngứa ngáy vô cùng.

Cô không nhịn nổi vặn vẹo cơ thể, muốn rời xa khỏi đám lông tóc. Nhưng cô lại quên mất dương vật còn đang nằm trong người mình, cô vừa dịch đi, Cố Tranh đã thẳng người dậy.

“A” Trường Ngọc kinh ngạc kêu lên.

Cố Tranh giữ chặt vòng eo cô, khuấy loạn tâm hoa đầy thô bạo, khóe mắt đỏ lên, “Cậu muốn đi đâu, hửm?”

“Á… Ha… Nhẹ chút thôi… Ưm ưm.”

Dương vật thúc vào rút ra, không hề chơi trò lúc sâu lúc nông, mà mỗi lần thúc vào đều lút cán, rút ra cả cây. Quy đầu điên cuồng chọc vào điểm G, dường như đã đói khát rất lâu rồi.

Tầng tầng lớp lớp thịt trong bao chặt lấy cậu nhỏ, lúc rút ra như có hàng vạn chiếc miệng nhỏ mút vào đường cong. Khe sâu chẳng hề buông tha chút nào, tham lam nuốt lấy chất dịch chảy ra từ lỗ niệu.

Bầu ngực sữa nhảy tới nhảy lui, đong đưa trước mắt Cố Tranh, anh cúi người ngậm lấy một bên, bên còn lại thì săn sóc bằng tay.

Miệng lớn ngậm vào bầu ngực, ngực sữa trắng ngần đập vào mắt anh, tinh tế trơn nhẵn như muốn tan ra trong miệng anh. Hai mắt anh đỏ ngầu, cắn một miếng lên ấy, rồi lại thương tiếc quét lưỡi vòng qua nhũ hoa hồng phấn. Chiếc lưỡi thô ráp bao trọn lấy gò bồng đảo, đầu lưỡi cuốn lên đảo quanh điểm hồng, kích thích cho thân thể Trường Ngọc run lên.

Một cái tay khác bao bọc lấy toàn bộ bầu ngực kia, vuốt ve thành các kiểu hình dạng, Trường Ngọc sung sướng đến độ càng rên rỉ lớn tiếng hơn.

Cố Tranh cơ hồ muốn nổi điên, cơ thể Trường Ngọc quá mức đẹp đẽ, khiến anh không nhịn được chỉ muốn nhịp chết cô.

Trường Ngọc làm sao không cảm nhận được cảm xúc của anh, ba điểm mẫn cảm trên người đều bị chàng trai giữ chặt. Đặc biệt là huyệt nhỏ, có mấy lần còn đụng phải cửa tử cung, cô không biết ngoài đời thật bị đâm vào cửa tử cung thì có sung sướng không, cô chỉ biết bây giờ cô sung sướng muốn chết, chẳng hề đau đớn chút nào, chỗ giao hòa còn thấy tê tê ngứa ngứa. Cô muốn anh đâm thẳng vào trong tử cung, rót đầy tinh dịch vào đấy.

Nghĩ vậy, thân dưới cô kẹp chặt, phần thịt trong phối hợp với suy nghĩ của cô quấn lấy cậu nhỏ của chàng trai, bầu ngực ưỡn lên dí thẳng vào miệng chàng trai.

Cơ thể Cố Tranh cứng đờ, khoái cảm càn quấy dường như sắp bao phủ ý thức của anh, suýt thì anh thất thủ, bắn thẳng vào bên trong.

Bắn sớm thế thì còn gì là tôn nghiêm của đàn ông nữa, nghĩ vậy, thân dưới của anh càng nhịp ác hơn. Quy đầu mở lối vào tử cung, đâm thẳng vào trong ấy, thân gậy thô to cọ xát vào điểm G, da đầu Trường Ngọc tê dại cả đi, cô lên đỉnh.

Lên đỉnh khiến âm đạo siết dương vật chặt hơn, anh kêu lên một tiếng, vỗ mạnh lên mông Trường Ngọc, “Chặt thế làm gì, muốn kẹp cho tớ bắn ra à?”

“Huhuhu…”

Cơ thể đã lên cao trào mấy lần chịu không nổi kích thích. Vừa bị đánh mông một cái, dịch trong đã trào ra ngoài làm ướt lông tóc anh, từng sợi lông đều thấm đẫm dịch nhờn.

“Thôi mà… Tớ không chịu nổi nữa… A.”

Trường Ngọc lắc đầu cự tuyệt, tính cả lần vừa nãy thì cô đã lên đỉnh ba lần rồi, rốt cuộc cũng không chịu nổi. Cố Tranh thì biết thừa cảnh trong mơ làm gì có chuyện chịu không nổi, chỉ là cô nhóc này sướng quá hóa lười thôi.

Bàn tay to giữ chặt lấy cái tay đang nắm chặt ga giường của cô, để cô tự sờ lên phần bụng trắng nõn của mình, “Sờ thấy chưa?”

Ngón tay Trường Ngọc chọc tới một chỗ phình phình, hình như cậu nhỏ ở trong ấy cũng cảm nhận được mình bị sờ, càng đâm vào mạnh mẽ hơn. Cô vuốt dương vật đang đâm vào mình, tay vừa áp xuống, đầu kia lại nhếch lên. Trường Ngọc lại ấn của anh xuống, quy đầu lại trồi lên. Trong quá trình ấy, Trường Ngọc lại còn hơi có cảm giác như tự cô đang “làm” mình vậy.

Cố Tranh thấy cô chơi vui vẻ, đôi mắt chăm chú đỏ gay. Dương vật đâm vào rút ra cực nhanh, chất dịch trong chảy ra từ nơi giao hợp của Trường Ngọc cũng biến thành bọt trắng vì tốc độ nhanh. Hai tinh hoàn đập lên mông Trường Ngọc, vỗ cho mông cô đỏ cả lên. Cuối cùng anh bỗng kêu lên một tiếng rồi bắn ra.

Chất dịch lạnh lẽo nháy mắt rót đầy tử cung nhỏ của Trường Ngọc, nóng lạnh giao hòa kích thích cô, cô cũng lên đỉnh ngay lập tức.

Dương vật vừa xuất tinh cũng không rút ra ngay, mà nhịp ra vào nhẹ nhàng, cả tinh dịch và dâm thủy đều bị đẩy đưa rỉ ra ngoài.

Dương vật đã bắn nhưng lại chẳng mềm đi chút nào, Trường Ngọc hiểu ngay anh còn định tiếp tục, nhưng nãy giờ cô “ra” bốn lần rồi, chơi nữa thì cô chết mất!

“Huhuhu… Thôi thôi, Cố Tranh thôi đi mà.”

Bàn tay nhỏ hoàn toàn không còn sức lực, chỉ có thể bủn rủn yếu ớt đập nhẹ lên vòm ngực rắn chắc của anh.

Cố Tranh lại nói linh tinh, “Cố Tranh muốn nữa.”

Cậu nhỏ lại tăng nhịp, động hoa ướt đẫm phát ra những tiếng “Phụt phụt”. Ga trải giường bị thấm ướt, còn có giọt nước men theo đùi chảy xuống đầu ngón chân.

Trường Ngọc bị đâm tới mức ngây dại, chẳng thốt nổi câu nào nữa, chỉ cảm thấy cơ thể mình sắp hỏng mất thôi.

“A ha… Chậm lại đi…”

Tiếng thở dốc vang lên không dứt bên tai.

Bỗng nhiên có tiếng động vang lên ngoài cửa.

“A Tranh, mấy đứa làm gì đấy, sao ầm ĩ thế?”

Trường Ngọc nghe thấy vậy thì cứng người lại. Sao cô có thể quên được nhỉ, đây là nhà của Cố Tranh, hai cụ họ Cố còn ở nhà mà!

Trường Ngọc nhìn Cố Tranh ở trên người mình, trông Cố Tranh lại chẳng mảy may lo lắng, chỉ vùi đầu cần mẫn “cấy cày”.

Trong lòng Trường Ngọc vừa lo vừa cuống, lại hơi hơi tức, nhỡ bị phát hiện thì phải làm sao đây?! Cô nhéo nhũ hoa của Cố Tranh, tức giận lườm anh.

“Ấy ——”

Cố Tranh thở hắt ra vì kinh ngạc, mắt sầm sì đi. Hiện tại năng lực của anh có hạn, cảnh trong mơ hoàn toàn do Trường Ngọc khống chế. Không muốn làm nữa nên biến ra giọng nói kia để ép anh dừng lại đúng không?

Dừng lại là không thể nào, cả đời này cũng không dừng lại được đâu. Chỉ bắn một lần cũng không thể nốt, chỉ có làm tình với Trường Ngọc anh mới có thể duy trì hình dạng con người thôi.

Khóe miệng anh bỗng gợn ý cười, anh bế bổng Trường Ngọc lên, đi xuống giường, đi từng bước một đến chỗ cửa.

Trong lúc ấy cậu nhỏ của anh cũng không dừng lại, thúc cho miệng huyệt mở ra đóng vào. Đôi tay Trường Ngọc ôm lấy cổ anh, hai chân cuốn chặt lấy eo Cố Tranh, chỉ sợ mình ngã xuống. Bởi vì cả người đều ở trên không, nên lúc đâm còn kèm theo trọng lực. Cả dương vật đều chôn trong âm đạo, sâu như chưa bao giờ được sâu, hai tinh hoàn cũng gần như nhét cả vào trong. Dâm thủy rỉ xuống tinh hoàn, rơi từng giọt trên thảm.

Bị đâm sâu thế này khiến Trường Ngọc muốn bật thét lên. Nhưng cô nhớ rõ bà Cố vẫn còn đứng ngoài cửa, cô chỉ đành cắn đôi môi đỏ, ngước mắt trông mong nhìn chàng trai.

Ngay cả tiếng rên rỉ cũng trở nên cẩn thận lạ thường.

“Hừ hừ… A… Nhẹ chút thôi…”

Chàng trai lại chẳng cảm kích chút nào, chậm rãi dạo bước đến trước ván cửa, sau đó đột nhiên xoay cô gái trước mặt anh lại.

Ở tư thế này, Trường Ngọc mở hai chân đối mặt với cửa, chỉ cần cửa mở ra là người khác sẽ thấy cô ngay!

Trường Ngọc sắp điên mất, cô véo mạnh lên cánh tay chàng trai, ép anh buông cô xuống. Nhưng Cố Tranh vừa nhịp vào huyệt nhỏ của cô, còn vừa có tâm tình nói chuyện với mẹ mình.

“Mẹ ơi, không có việc gì ạ. Nãy chân Ngọc Nhi bị trẹo, con tự mát xa cho bạn ấy.”

Nói đoạn, anh thúc mạnh dương vật vào hoa tâm hai lần, cúi đầu cắn lên cái tai ửng đỏ của Trường Ngọc, thấp giọng nói: “Đúng không nhỉ Ngọc Nhi, tớ đang mát xa cho cậu bằng cậu nhỏ của tớ này.”

Trường Ngọc cắn môi dưới, hốc mắt đỏ au như sắp khóc tới nơi, kích thích quá rồi.

Bà Cố lo lắng, “Ngọc Nhi con có đau không, dì có thuốc mỡ này con có muốn dùng không?” Dứt lời, bà xoay nắm cửa.

Trường Ngọc tưởng bà sắp vào, cô cuống hết cả lên. Huyệt nhỏ xoắn chặt siết lấy cậu nhỏ, khiến Cố Tranh không thể động đậy.

“Ưm.”

Mặt Cố Tranh hơi vặn vẹo, giọng nói thô ráp của anh gằn ra, “Ngọc Nhi mẹ tớ đang hỏi cậu kìa? Có muốn bôi thuốc mỡ không?”

Trường Ngọc liều mạng lắc đầu, mở miệng: “Huhuhu… Tớ không cần đâu… Thôi.”

“A!”

Vừa mở miệng, tiếng rên rỉ đã không kìm được nữa. Cô bị kích thích bởi cuộc mây mưa vụng trộm, dòng nhiệt nóng bỏng trào tới như bão táp. Cô lên cao trào, dâm thủy không rỉ ra nữa mà bắn thẳng lên cửa, lên tấm thảm.

Cố Tranh bị kích thích đến mức da đầu tê dại, cũng bắn ra theo.

[HẾT CHƯƠNG 7]