Trường Ngọc được đặt nhẹ nhàng lên chiếc giường lớn, đôi môi lúc khép lúc mở, phả ra hương thơm mê người, ánh mắt mê ly nhìn chằm chằm vào chàng trai trên người mình.
Cô nhìn chiếc cằm cương nghị của chàng trai, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng, còn cả đôi mắt sâu thẳm đang nhìn mình chăm chú. Anh dùng tay kéo góc áo không nhanh không chậm, cởi bỏ chiếc áo ở thân trên. Trường Ngọc liếc mắt một cái là thấy ngay tám múi cơ bụng và chiếc eo thon hình tam giác ngược của anh. Những đường cong như dao khắc khiến cô rung động tâm thần, hận không thể giơ tay lên chạm vào.
Trên thực tế, cô cũng làm như vậy. Bàn tay ngọc thon dài xoa lên cơ bụng màu chocolate của anh. Cảm giác trong tay không nóng như cô tưởng mà lạnh lẽo, cứng rắn. Những múi cơ dữ tợn mạnh mẽ phối hợp cùng ánh mắt nóng cháy của anh, cực kì nồng nhiệt. Hơi thở của Trường Ngọc cứng lại, cô ngượng ngùng nâng hai chân, cảm giác có một đồ vật trơn trượt nhảy ra giữa hai chân mình.
Đối mặt với ánh mắt trắng trợn của cô, Cố Tranh nheo mắt lại, nhưng cũng không vội. Thậm chí anh còn có hứng thú trêu đùa cô, anh đặt tay cô lên đai lưng mình, ý bảo cô cởi nó ra.
Chỗ cô đặt tay chỉ cách “cậu nhỏ” một xíu, thậm chí chỉ cần động tác của Trường Ngọc không cẩn thận một chút là động phải quy đầu đang ngẩng cao của anh. Khuôn mặt nhỏ của Trường Ngọc đỏ bừng. Cố Tranh ngồi dậy, tạo một khoảng cách với Trường Ngọc. Anh dừng ở một chỗ vừa hay có thể nhìn thấy cô đỏ mặt kéo đai lưng anh ra từng chút một.
“Lách cách.”
Mấu thắt được cởi bỏ, Trường Ngọc rút dây lưng bằng da ra từng chút một, để lộ chiếc quần lót màu xám của chàng trai.
Cô ngước mắt nhìn Cố Tranh, chạm vào ánh mắt của chàng trai.
Cố Tranh thẳng lưng, mang ý đồ xấu chọc cậu nhỏ vào lòng bàn tay cô, lỗ nhỏ chảy ra mấy giọt dịch sền sệt. Trường Ngọc chỉ cảm thấy lòng bàn tay ngứa ngáy, cô nghiến răng kéo thẳng chiếc quần lót xuống.
Cậu nhỏ bật ra cực nhanh, chào hỏi với Trường Ngọc.
Trường Ngọc lại chẳng thấy cảm kích chút nào, cô kéo quần anh tới được chỗ đầu gối thì bất động. Cô yếu ớt ôm lấy cổ Cố Tranh, cất giọng mềm mại thanh thoát làm nũng với anh.
“Cố Tranh, tớ…”
Cố Tranh cũng ôm lấy thân thể mềm mại. Nỗi khao khát của cô gái dưới người anh đã mơ hồ, biểu hiện ở việc quần áo ở thân trên đã hoàn toàn biến mất. Nhưng có lẽ cô còn hơi thẹn thùng, nên váy và quần lót thì vẫn chỉnh tề. Chỉ là khi anh đưa tay sờ xuống thì quần lót đã ướt một mảnh.
Lúc anh duỗi tay xuống, Trường Ngọc vặn vẹo thân dưới dán vào tay anh, hận không thể để anh thăm thú luôn bên trong, chơi đùa cô thỏa thích, nhưng chút xấu hổ còn sót lại không cho phép cô làm thế.
Con ngươi hẹp dài của Cố Tranh khẽ nheo lại, vuốt ve phần ẩm ướt kia cách lớp quần lót, thi thoảng lại xoa nắn hạt châu nhỏ ẩn giấu giữa hai môi mềm xuyên qua lớp vải.
“A… Ha… Sướng quá.”
Hai mắt Trường Ngọc mê ly đi, đôi mắt mông lung tràn đầy hương vị tình dục, cả người hoàn toàn chìm đắm trong khoái cảm mà ngón tay của Cố Tranh mang lại cho cô. Đôi môi xinh lúc khép lúc mở, phát ra tiếng rên rỉ không kiềm chế được, tựa như móng vuốt mèo con cào vào tim Cố Tranh.
Cậu nhỏ ở thân dưới của Cố Tranh không nhịn được lại to lên mấy phần. Nhưng anh muốn để Trường Ngọc sung sướng thoải mái. Tuy rằng trong mơ không có cảm giác đau, nhưng khoái cảm là thứ duy nhất mà anh có thể cho Trường Ngọc.
Nghĩ vậy, nét buồn bã thoáng hiện trong đôi mắt anh, nhưng rất nhanh đã không thấy tăm hơi đâu.
Trường Ngọc hoàn toàn đắm chìm trong biển ái tình, không phát hiện ra.
Ngón tay vuốt ve trên dưới môi âm hộ, chất vải bông co kéo phần môi trong, hai loại khoái cảm không ngừng đánh sâu vào thần kinh cô. Cô vừa sung sướng tột đỉnh, vừa cảm thấy một khao khát nữa dâng lên, rất muốn được lấp đầy cơ thể bằng vật gì đó.
Những ngón tay không ngừng thăm dò bên dưới, đột nhiên có một ngón tay trượt vào động nhỏ.
“A…”
Khóe mắt Trường Ngọc nhoáng nước, một dòng nóng nổi trèo ra từ chỗ sâu trong động nhỏ, không ngừng phun vào ngón tay ở vách trong.
Những thớ cơ ở giữa hai chân Trường Ngọc không ngừng run rẩy, bầu ngực phập phập phồng phồng, nhũ hoa cứng như đá cũng run rẩy không ngừng.
Cố Tranh dở khóc dở cười, ai ngờ mới có một ngón tay mà Trường Ngọc đã lên đỉnh rồi. Anh vốn chỉ định ma sát bên ngoài thôi, Trường Ngọc vặn loạn lên thế là ngón tay anh không cẩn thận đi vào. Đi vào thì thôi cũng vào rồi, nhưng anh còn chưa trổ tài năng gì Trường Ngọc đã bắn ra rồi.
Cơ thể này mẫn cảm đến mức động lòng người.
Cố Tranh nhìn cô gái đã ngây dại dưới thân mình, khuôn mặt nhỏ đỏ thắm, đôi môi mọng trong suốt ngon miệng như món thạch trái cây, ngay cả chóp mũi cũng ửng một màu hồng nhạt.
Cố Tranh cúi người hôn xuống. Cái miệng nhỏ của cô còn đang thở dốc, chỉ một xíu không cẩn thận đã để chiếc lưỡi kia đi vào. Môi lưỡi cuốn lấy nhau, mút lấy chất dịch ngọt ngào bên trong, chẳng hề buông tha ngóc ngách nào trong khoang miệng, hôn đến khi người ta ngây ngốc thì thôi.
Bàn tay phía dưới kéo quần lót của cô xuống, đưa hai ngón tay vào.
Động nhỏ vừa lên đỉnh, vừa nóng vừa ướt, còn mềm mại trơn nhẵn. Hai ngón tay đi vào, tầng tầng lớp lớp thịt bên trong bao chặt lấy những ngón tay, tựa như có ngàn vạn cái miệng nhỏ mút vào ngón tay, không cho vào cũng chẳng để nó ra. Cố Tranh chẳng còn cách nào, chỉ có thể khuấy đảo mạnh mẽ trong động nhỏ.
“Phụt phụt phụt!” Tiếng nước lại vang lên trong căn phòng.
Miệng Trường Ngọc bị chặn lại, đến cả tiếng rên rỉ cũng không thể phát ra, chỉ đành nhỏ giọng nức nở đứt quãng lúc môi lưỡi giao hòa.
“Ưm… Ha… a a…”
Đường vào của cô gái rộng, nhưng càng vào sâu càng hẹp. Nghe thấy giọng Trường Ngọc càng lúc càng lớn, Cố Tranh lại bỏ thêm hai ngón tay, lúc này đi vào đã hơi phải dùng sức, thịt trong quấn chặt lấy ngón tay, không muốn để chúng vào sâu hơn nữa.
Bàn tay to của Cố Tranh vỗ vỗ lên cái mông căng bóng của Trường Ngọc, trên phần mông trắng nõn lập tức xuất hiện nốt đỏ.
Anh cắn vành tai Trường Ngọc, xuýt xoa một tiếng, “Thả lỏng chút nào.”
Trường Ngọc cũng muốn thả lỏng, bàn tay nhỏ túm chặt ga giường dưới thân, giọng nói hơi oán trách, “Nhiều quá, căng quá.”
Cố Tranh nghe thấy câu này thì bật cười, vui vẻ hôn lên cái tai đã bị anh cắn đỏ lựng, “Thế này đã căng rồi à? Chốc nữa còn có thứ to hơn đút cho cậu ăn đấy.”
Như thể hưởng ứng lời nói của anh, cậu nhỏ ở thân dưới cọ lên môi âm hộ cô, chà xát hai cánh môi ra, cọ vào hạt châu nhỏ.
“A…”
Trường Ngọc kêu nhẹ một tiếng.
“Thôi mà… kích thích quá… Huhuhu…”
Cố Tranh kéo cô về phía mình, ngón tay càng dí sát vào động nhỏ, hận không thể đút cả bàn tay vào, moi ra một lượng lớn dâm thủy. Ngón tay anh thi thoảng lại quay 360 độ, kích thích vách trong, ngón tay giữa đang chuyển động thì đột nhiên cọ vào một điểm nhô lên nho nhỏ, Trường Ngọc bỗng nhiên kêu to, lắc đầu quầy quậy.
“Không muốn không muốn… Đừng đụng vào chỗ đấy!”
Cố Tranh lại không nghe theo cô, đắc ý hôn lên vành tai cô, giọng nói quyến rũ rót vào tai cô.
“Giấu kĩ thế nhỉ, để tớ tìm mãi.”
Giọng anh bỗng rót xuống, Trường Ngọc còn chưa hiểu rõ ý anh, ngón tay bên trong bỗng tách ra rồi chụm lại, chọc lại vào chỗ ấy, thậm chí còn gãi và xoay quanh đấy.
“Ôi a… Chậm lại đi… Huhuhu…”
Trường Ngọc lắc đầu, tóc mái trên trán ướt nhẹp, mồ hôi làm tóc dán lên má cô, đột nhiên làm Cố Tranh vô cùng khát nước.
Anh cố nén lại khát vọng của thân dưới, tốc độ đâm rút của ngón tay không ngừng nhanh hơn, dâm thủy vẩy ra từng đợt theo chuyển động đâm vào rút ra. Một tay Trường Ngọc bóp chặt cánh tay chàng trai, nhắm hai mắt lắc lư, đôi thỏ ngọc đằng trước nảy lên xuống, môi mọng hé ra thở hổn hển, tử cung đột nhiên siết chặt vào, dâm thủy phun ra.
Cố Tranh lấy ngón tay ướt đẫm ra, kéo quần xuống, nhấc người kia dậy, dương vật dữ tợn nhắm vào cửa động ướt đẫm.
Trường Ngọc nhắm hai mắt. Cô còn chưa hồi phục tinh thần từ cao trào thì đã nghe thấy chàng trai nói với giọng khàn khàn: “Đến lượt tớ.”
[HẾT CHƯƠNG 6]