MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuânChương 5

Gặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuân

Chương 5

1,087 từ · ~6 phút đọc

Đây cũng là lần đầu Trường Ngọc ‘thổi kèn’ cho người khác. Cô hoàn toàn không hiểu, rõ ràng lúc đi tới cô còn chưa chắc chắn, chỉ cảm thấy rối rắm giữa thua thiệt và bất đắc dĩ, mang tâm trạng muốn phóng túng bản thân một lần trong mơ. Nhưng khi cậu nhỏ gần ngay trước mắt, bỗng nhiên cô lại không sợ nữa.

Cô chẳng có cảm xúc gì, chỉ ngậm lấy nó thật cẩn thận.

Quy đầu rất lớn, đôi môi đỏ hé mở ngậm lấy nó, phần còn lại thì cô không ngậm vào được. Trường Ngọc thấy hơi nghi hoặc, Cố Tranh còn bé thế mà “thằng bé” đã to như vậy rồi ư? Nhưng cô còn chưa kịp suy xét, Cố Tranh đã lên tiếng ngắt mạch suy nghĩ của cô.

“Dùng tay giữ lấy phần còn lại đi.”

Chất giọng đàn ông khàn khàn trầm thấp, hoàn toàn không giống giọng nói của một thiếu niên. Vậy nhưng Trường Ngọc cũng không để ý, tay anh để lên đỉnh đầu cô, vuốt ve ra chiều cổ vũ.

Hàng mi dày của Trường Ngọc rũ xuống, một tay cô cầm thân cậu nhỏ, lại phát hiện tay mình không thể vòng hết được nó. Tay còn lại chỉ đành cầm luôn lấy, không cần thầy dạy cô cũng biết đường mà vuốt ve nó bằng cả hai tay.

Đầu lưỡi liếm mút như liếm kẹo, cô lướt từ lỗ quy đầu đến tận phần đáy. Lỗ nhỏ kia hình như tiết ra thứ gì, nhưng cô cũng chẳng có tâm tình gì để nhận biết, bởi vì mỗi khi cô liếm tới phần rãnh hẹp ở giữa kia, bàn tay đặt trên tóc cô của chàng trai sẽ khẽ run rẩy không khống chế nổi.

Đầu ngón tay cô xẹt qua đường cong nổi lên gân xanh, thân gậy trong lòng bàn tay giật lên mấy lần, nóng ghê người.

Chàng trai phát ra một tiếng thở nặng nề, rũ mắt nhìn dáng người nhỏ xinh trước mắt. Cơ thể cô đã biến từ hình hài thiếu nữ thành một cô gái trưởng thành. Phần căng mọng kia cũng lớn hơn, nhưng không đến nỗi lớn quá, vừa vặn cho một bàn tay anh bao trọn, tựa như được đo ni đóng giày cho riêng anh vậy.

Khoang miệng ướt mềm, đầu lưỡi nhỏ liếm láp liên tục mang lại khoái cảm khiến da đầu anh tê dại. Dòng điện chạy dọc người về bụng nhỏ, nỗi kích động hận không thể đưa đẩy mạnh mẽ trong miệng cô dâng lên không ngừng, khiến khóe mắt anh đỏ ửng.

Cố Tranh nhắm mắt lại, thở dài, nhưng anh lại không nỡ.

Cô gái nhỏ không có chiêu gì, chỉ biết dùng suy nghĩ đơn thuần nhưng cố mãi vẫn không khiến anh xuất ra được. Cố Tranh thương cô, chạm lên mặt cô ý bảo cô nhả ra.

“Ưm…”

Trường Ngọc lại cố chấp lắc đầu, bởi vì đang ngậm lấy thằng bé của anh, khuôn mặt nhỏ của cô phình phình, quai hàm cũng vô cùng tê buốt. Nhưng cô không chịu nhả miệng ra, bởi cô cũng muốn anh được sung sướng.

Trong mắt Cố Tranh lóe lên ánh đỏ, anh khàn giọng nói, “Để tớ.”

Nói đoạn, bàn tay to lớn đặt trên gáy cô kéo về hướng mình, cậu nhỏ thế mà lại chui được vào con đường nhỏ hẹp. Đôi mắt đang ngước lên của Trường Ngọc tràn ngập sự vui vẻ bất ngờ, Cố Tranh nhìn mà buồn cười.

“Tiếp theo cậu sẽ không dễ chịu đâu.”

Cố Tranh nói không sai, nửa giờ kế tiếp Trường Ngọc gần như muốn bật khóc.

Theo động tác của anh, cô cảm giác như khoang miệng của mình bị xỏ xuyên vậy. Nước miếng không chịu khống chế chảy xuống từ khóe miệng. Miệng cô bị dương vật nhét đầy, chẳng còn chút kẽ hở nào. Trường Ngọc bị Cố Tranh lấy tay ấn, cậu nhỏ hết chui vào rồi lại rút ra, sau đó lại chen vào hơn nửa gậy, tốc độ còn càng lúc càng nhanh, cô chỉ có thể bảo đảm không cắn phải anh.

“Ưm ưm ưm…”

Hai tay cô đã đau mỏi không còn sức lực từ lâu, cô chỉ có thể vô lực chống lên đùi Cố Tranh, đôi thỏ ngọc trước ngực bị đâm cho lắc qua lắc lại, bị đâm cho dập dềnh.

Cô không còn sức lực, Cố Tranh lại có vẻ càng chơi càng vui, nghiêm túc đi vào đi ra. Anh không khỏi nhắm mắt lại, thở dốc từng hơi, “Ngọc Nhi cậu đợi chút nhé, sắp đỡ hơn rồi…”

Động tác tay anh không dừng lại chút nào, ngược lại còn càng lúc càng thêm lỗ mãng. Trường Ngọc tức đến mức hốc mắt đong đầy nước mắt, mặt ửng đỏ gần như bốc khói. Cô lại không có cách nào, chỉ đành phối hợp với anh, cơ thể đong đưa trên tấm thảm đậm màu.

Lông tơ trên thảm chọc vào huyệt nhỏ của cô, chiếc quần lót mỏng của cô chẳng có tác dụng gì. Mắt Trường Ngọc mê ly đi, lệ dâng lên trong đôi mắt đỏ au, thảm đã bị ướt một mảng lớn.

Một tay cô vô lực chụp vào đùi Cố Tranh, ý bảo cô thật sự không chịu nổi nữa. Chàng trai lại không có phản ứng, chỉ lo làm miệng cô.

Trường Ngọc tức giận đến độ nâng tay lên đập anh. Lần này đập bậy đập bạ thế nào lại đập trúng hai tinh hoàn đang bị ghẻ lạnh. Cố Tranh đột nhiên khựng lại, rút cậu nhỏ ra ngay. Giây tiếp theo, một luồng tinh dịch đặc sệt phun ra ngoài. Trường Ngọc đang ngây ra cũng không biết né tránh, dịch trắng rơi hết lên mặt, xương quai xanh, và bầu ngực của cô.

Khóe môi đỏ thắm dính chất dịch màu trắng, nhũ hoa hồng nhạt cũng bị bắn lên. Trường Ngọc bị chất dịch nóng làm cho run lên, không biết phải làm thế nào.

Cố Tranh thở phì phò, thấy cô ngơ ngẩn thì không khỏi thấy hơi chột dạ trong lòng. Anh ngồi xổm xuống, móc cái khăn trong ví ra lau khô cho cô.

Trường Ngọc đỏ mặt nhìn anh, Cố Tranh thấy được nỗi khát vọng nào đó trong mắt cô. Anh mỉm cười, ôm chầm lấy thân thể mềm mại, dán môi mỏng lên đôi môi đỏ của cô, bế người đã mềm nhũn kia lên, đi về phía chiếc giường lớn.

[HẾT CHƯƠNG 5]