Hồi ấy Trường Ngọc vẫn còn bé, chưa hiểu gì cả, cô chỉ giận Cố Tranh vì cậu bắt nạt cô, làm lơ cậu mấy ngày. Cố Tranh dỗ cô suốt mấy hôm mới dỗ được cô, nhưng cậu cũng không làm những chuyện như vậy với cô nữa.
Dần dà Trường Ngọc cũng quên mất, mãi gần đây cô mới nhớ ra, hiểu được ngày đó Cố Tranh đã làm gì với cô, cũng biết cả thứ nóng hổi bắn trên bụng cô là gì nữa.
Khuôn mặt Trường Ngọc đỏ bừng, nhưng tưởng tượng đến việc Cố Tranh đã chết, mặt cô lại không khỏi lạnh đi. Cô rũ mi mắt. Cô không nhìn thấy, ngay khoảnh khắc cô gục đầu, có một bóng đen mờ hiện lên đằng sau cô.
Nhưng dầu gì Cố Tranh đã chết rồi mà? Người chết không thể sống lại, giờ cô có nghĩ gì cũng muộn cả rồi.
Chờ cô tỉnh táo lại lần nữa, ngẩng đầu lên, trong gương chỉ còn khuôn mặt xinh đẹp của cô. Cô thở ra một hơi, đi khỏi phòng tắm thay quần áo.
Bạn bè của cô nhiều, ngoài bạn thân nhất là Cố Tranh ra thì cô còn có một cô bạn thân tên là Vu Nam Nam. Tuy rằng sau khi tốt nghiệp cấp 3 hai người không còn học cùng trường nữa nhưng vẫn giữ quan hệ không tồi. Hôm qua Vu Nam Nam hẹn cô ra ngoài chơi, Trường Ngọc liền vui sướng đồng ý ngay.
Cô chọn một chiếc túi xách, Trường Ngọc cầm di động ở một bên tay gọi điện cho Vu Nam Nam. Đầu kia đáp rất mau, bảo là đã ra khỏi nhà rồi. Trường Ngọc gật đầu rồi cũng đi ra ngoài tới địa điểm đã hẹn.
Chỗ hai người hẹn nhau là một tiệm trà sữa. Chờ Trường Ngọc vào tiệm, Vu Nam Nam đã gọi sẵn trà sữa cho cô. Cô ấy đang cắn ống hút hút trân chân rột rột. Thấy cô đi vào, mắt cô ấy bèn sáng rỡ lên, gọi cô sang.
“Ngọc Nhi! Bên này bên này.”
Trường Ngọc buồn cười đi qua ngồi, hai người chia sẻ cho nhau những chuyện thú vị trong đời sống. Trường Ngọc nghe thì thấy Vu Nam Nam vẫn vậy không thay đổi gì, vẫn là cái tính điên điên khùng khùng hay khóc hay cười trước đây.
“Đúng rồi Ngọc Nhi.” Vu Nam Nam bỗng nhiên nói.
Trường Ngọc nhìn cô ấy: “Sao vậy?”
“Thật ra cũng tiếc cho Cố Tranh ghê, người ta vừa đẹp trai vừa nhiều tiền. Nếu không phải Cố Tranh thích cậu thì tớ cũng muốn theo đuổi cậu ấy.” Vu Nam Nam cảm khái.
Trường Ngọc đang cầm thìa quấy, nghe thấy lời này cô khựng lại ngay, khó khăn nhìn cô ấy, “Cậu nói cái gì?”
Vu Nam Nam: “Cậu không biết à, Cố Tranh thích cậu đấy, người sáng suốt đều nhìn ra được mà. Cậu ấy lạnh lùng như thế nhưng chỉ cười với cậu, mua gì cũng để dành một phần cho cậu…”
Cổ họng Trường Ngọc nghẹn lại, món trà sữa thơm ngọt cũng mất đi mùi vị. Cô muốn phản bác, nhưng hồi ức lại cuồn cuộn như sông cuộn biển gầm trong đầu, đảo lộn ra rất nhiều chi tiết mà cô đã xem nhẹ.
Cô luôn biết tính tình Cố Tranh lạnh lùng, nhưng là người bạn duy nhất chẳng lẽ đồ ăn vặt cậu ấy lại không để dành cho mình, cười với mình cũng vì mình thân với cậu ấy thôi… Không đúng không đúng, lúc lên cấp 3 cậu ấy cũng có bạn rồi, Phong Triết cũng chơi rất thân với cậu ấy mà, nhưng nhưng…
Lời nói của cô nghẹn trong miệng, môi cô mím lại rất chặt, Vu Nam Nam thấy vậy thì ánh mắt hơi dại đi.
Vu Nam Nam thấy cô như vậy, bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng, cô ấy há hốc miệng, “Chẳng lẽ Cố Tranh chưa thổ lộ với cậu?”
Thấy dáng vẻ hết hồn hết vía của cô, lúc này Vu Nam Nam mới phát hiện mình đã lỡ nói lời không nên. Đúng ra cô ấy không nên nói ra, cô ấy quả thật không biết. Cố Tranh cũng đã mất rồi, lòng cô ấy vốn không có gánh nặng, nhưng giờ đây…
Vu Nam Nam bất đắc dĩ nhìn cô, môi rời khỏi ống hút, để lại trên ống hút một vết gấp.
“Ngọc Nhi tớ… rất xin lỗi.”
Trường Ngọc lắc đầu, cười với cô ấy, sắc mặt lại hơi tái nhợt, “Không sao.”
Vu Nam Nam há miệng thở dốc, hối hận vì mình đã lỡ miệng nhắc đến Cố Tranh. Sau khi Cố Tranh chết Trường Ngọc đã đau khổ suốt ba năm, làm sao cô ấy lại không biết. Cô ấy hối hận muốn đập vào đầu mình một cái, sao lại ngốc thế cơ chứ!
Buổi hẹn của hai người cuối cùng chấm dứt trong sự không thoải mái của Trường Ngọc. Trường Ngọc dựa lên ghế taxi, ngây ngẩn, ánh mắt uể oải. Về đến nhà rồi cô cũng chẳng thiết ăn trưa, cô trở về phòng nằm lên giường luôn.
Cô tháo vòng cổ xuống, nhìn viên ngọc bóng bẩy đỏ như màu máu kia, sắc đỏ máu lưu chuyển trong ánh sáng, tựa như chảy xuống bàn tay cô. Mũi Trường Ngọc bỗng nhiên đau xót, hốc mắt cô đỏ lên, những giọt lệ rơi “tí tách” trên bề mặt viên ngọc, lượn quanh mặt ngọc bóng loáng.
Trường Ngọc chìm vào giấc ngủ, muốn ngủ một giấc tới tận tối. Đúng ra cô phải dậy lúc sáu giờ, nhưng đôi mày cô vẫn thả lỏng, bị kéo vào một nơi sâu thẳm trong tiềm thức.
Trường Ngọc lại nằm mơ.
Lần này cô không mơ thấy mình nằm trên giường nữa, mà là đi tới nhà của Cố Tranh. Dường như cô lại trở về thời cấp 2, bàn tay nhỏ nắm bút làm bài tập. Cô muốn nhìn gương mặt của Cố Tranh, nhưng mặt cậu như thể bị bao phủ bởi một tầng sương mù, cô chẳng cách nào nhìn thấu được.
Cơ thể không kiểm soát được lặp lại những động tác trong trí nhớ, cô tựa như một kẻ qua đường, nhìn Cố Thanh dịu giọng dỗ dành cô, còn ấu trĩ thổi cho cô hết đau, hôn lên ngực cô. Nhưng lần này cô không cảm nhận được đau đớn nữa, mà chỉ thấy tê tê ngứa ngứa. Cảm giác từ đôi môi cậu truyền tới bầu ngực, nhũ hoa của cô bị cắn một cái, Trường Ngọc nhỏ giọng hét lên một tiếng.
Một dòng nhiệt chạy xuống bụng nhỏ, phía dưới của cô hình như đã ướt rồi.
Khoảnh khắc Cố Tranh khiến cô thét lên, bỗng nhiên Trường Ngọc khôi phục được năng lực chi phối cơ thể. Bên tai cô là tiếng thở nặng nề khó lòng kiềm nén của thiếu niên, cô mím môi, khóe mắt ướt át. Cô kéo đầu Cố Tranh, gọi tên cậu như thể chưa từng được gọi cậu bao giờ.
“Cố Tranh.”
“Cố Tranh.”
“Cố Tranh.”
Cơ thể Cố Tranh cứng đờ, cậu hồ nghi nhìn cô, “Ngọc Nhi, cậu…”
Hai mắt Trường Ngọc đẫm lệ, “Cố Tranh, tớ xin lỗi.”
Cố Tranh hốt hoảng rời khỏi người cô, chân tay luống cuống. “Tớ xin lỗi, Ngọc Nhi, tớ không cố ý.”
Trường Ngọc cử động nửa người trên, lúc này cô rốt cuộc cũng nhìn thấy được gương mặt của Cố Tranh. Ánh mắt thiếu niên mơ hồ, đáy mắt còn chút dục vọng chưa tan hết. Khóe môi cậu mím lại thành một đường thẳng. Quần cậu mở ra một lỗ, dục vọng còn chưa tan biến của cậu đang đứng thẳng.
Cậu nhỏ rất sạch sẽ, có màu hồng, đứng giữa một bụi cỏ màu đen. Chẳng hiểu sao Trường Ngọc lại cảm thấy đáng yêu.
Trường Ngọc nhìn thân dưới của cậu, tai Cố Tranh ửng đỏ, luống cuống tay chân muốn kéo khóa lên. Bỗng nhiên Trường Ngọc lại cử động.
Cô trượt xuống khỏi bàn, đi đến trước mặt Cố Tranh, nhẹ nhàng gọi một tiếng.
“Cố Tranh.”
Cố Tranh xấu hổ đáp một tiếng, khóe mắt nhìn thấy thiếu nữ trước mặt chậm rãi ngồi xổm xuống, ngồi xổm trước người cậu.
Lúc cậu còn chưa kịp phản ứng, cô đã hé môi ngậm lấy nó.
[HẾT CHƯƠNG 4]