MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuânChương 3

Gặp lại chàng trúc mã trong giấc mộng xuân

Chương 3

1,411 từ · ~8 phút đọc

Lúc ban đầu cô còn chẳng mở nổi mắt, ý thức mơ mơ màng màng, chỉ đến tối qua, cô mới mở mắt ra được lần đầu tiên, thấy cái cằm nhỏ giọt mồ hôi và cơ bụng đẹp đẽ của người kia.

Cô cầm bàn chải đánh răng trong tay, nhìn chính mình trong gương, chẳng lẽ là lớn rồi nên có nhu cầu? Nên dạo này mới hay mơ…

Nhưng cô tự nhận bản thân cũng không phải người thèm khát lắm, trừ chuyện hồi cấp 2 chưa biết gì có lần sờ soạng lẫn nhau với Cố Tranh…

Hồi ấy cô mới mười ba tuổi, nhưng lại dậy thì sớm hơn các bạn nữ cùng tuổi một chút. Phần ngực của các bạn vẫn còn phẳng, nhưng ngực cô đã từ đồng bằng phát triển lên thành đồi núi, rất hay bị đau nhức.

Hôm ấy tan học xong, cô đến nhà Cố Tranh làm bài tập. Hai nhà vốn là hàng xóm, chẳng qua sau này ông Cố đi mua nhà ở một khu đô thị nên hai bên mới ít qua lại với nhau. Nhưng chuyện này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tình bạn giữa hai người.

Trường Ngọc mở sách bài tập ra, bàn tay nhỏ cầm bút, thi thoảng cô lại cắn bút, làm ra vẻ buồn rầu. Còn Cố Tranh thì đã làm được cả nửa trang, Trường Ngọc luống cuống khổ sở, hỏi Cố Tranh làm kiểu gì đây. Cậu đang làm đề, cô kéo kéo tay áo cậu, không ngờ dùng dằng khiến khuỷu tay Cố Tranh đụng vào chiếc bánh bao nhỏ mới nhú không lâu của cô.

Cô đau tới mức rưng rưng nước mắt, dẩu miệng, giây tiếp đó đã khóc thành tiếng.

Cố Tranh vội vàng che miệng cô lại, đôi môi đỏ thắm bị che trong lòng bàn tay cậu, “Cậu làm sao đấy?”

Trường Ngọc nức nở thút tha thút thít, lông mi rất dài dính những giọt nước mắt trong suốt, “Cậu đụng phải tớ, đau quá…”

“Đụng phải chỗ nào của cậu cơ?”

Trường Ngọc kéo cái tay đang che miệng mình của cậu ra, đặt lên chỗ bị đụng đau, “Chỗ này này.”

Trong lòng bàn tay là xúc cảm mềm mại, Cố Tranh vội vàng rút tay ra, tai cậu đỏ ửng lên.

Trường Ngọc ban đầu còn ngơ ngẩn nhìn vẻ tránh còn không kịp của cậu, cô nghĩ ngợi một hồi thì hình như hiểu ra rồi, bèn bật khóc huhu.

“Cậu bắt nạt người ta, tớ không thèm chơi với cậu nữa.” Nói đoạn cô cất bài tập đi định chạy lấy người.

Cố Tranh sao chịu vậy được, cậu túm chặt lấy cô ôm cô vào lòng, dịu dàng thủ thỉ, “Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi cậu mà.”

Trường Ngọc bĩu môi, nghiêng đầu không để ý tới cậu. Cố Tranh ra chiều bất đắc dĩ, “Tớ thổi cho cậu hết đau nhé?”

Tuy rằng cơ thể Trường Ngọc đã trưởng thành, nhưng tâm trí cô vẫn là một đứa trẻ. Lúc đau thì phải thổi mới dỗ cô được. Cố Tranh cũng biết cô khó chiều nên mới đưa ra hạ sách này. Quả nhiên, nghe vậy, lúc này Trường Ngọc mới quay đầu lại, chuyên chú nhìn cậu chằm chằm, đôi mắt sáng ngời.

Cố Tranh thấy ánh mắt cô như thế thì làm sao lại không hiểu, cậu thở dài, bế cô lên bàn sách, xốc vạt áo cô lên.

Thấy chiếc áo lá màu hồng nhạt bên trong, cậu khựng lại, ngước mắt nhìn Trường Ngọc. Người kia lại nhìn cậu bằng ánh mắt nghi hoặc, như thể đang hỏi cậu tại sao lại không tiếp tục.

Cố Tranh hết cách, bèn kéo chiếc áo lá hồng nhạt kia lên, kéo lên đến tận cần cổ trắng nõn của Trường Ngọc.

Sau đó cậu ngưng mắt.

Hai chú thỏ con đã bắt đầu thành hình, chắc là cup A. Đôi gò bồng đảo non mềm xinh đẹp đáng yêu, ở giữa còn có một điểm hồng căng mọng, khiến Cố Tranh vô cớ nhớ tới cánh hoa đào tinh tế buổi đầu tháng Ba.

Cậu chỉ cảm thấy trên cánh hoa đào còn vương sương sớm, dẫn dụ cậu tới nếm thử.

Cố Tranh nuốt nuốt nước miếng, tựa như không dám lại xem, tùy ý thổi thổi mấy cái rồi lại kéo áo ngực của cô xuống.

Trường Ngọc giữ chặt tay cậu, đôi mắt long lanh ướt át đáng thương vô cùng: “Còn chưa đủ, tớ vẫn đau!”

Cố Tranh đành phải rũ mắt, nhẹ nhàng thổi cho cô, hơi gió nhẹ thoảng ra từ miệng cậu, phất phơ trên bầu ngực của Trường Ngọc. Trường Ngọc thích thú nhưng vẫn ngượng ngùng vặn vẹo cơ thể, giây tiếp theo cô dừng lại.

Cô cảm nhận được có một vật chạm vào ngực mình. Cô cúi đầu nhìn, hóa ra lúc cô vặn vẹo đã không cẩn thận ưỡn người về phía trước, miệng Cố Tranh hơi dẩu lên thổi cho cô, vậy nên đã…

Không khí ngưng lại trong nháy mắt.

Trường Ngọc không rõ chuyện này là sao, Cố Tranh lại hiểu. Lý trí nói cho cậu cậu nên lui lại, mặc quần áo cẩn thận cho Trường Ngọc, nhưng…

Sự mềm mại không thể tưởng tượng nổi đang ấn trên môi cậu, cơ thể thiếu nữ có hương sữa và hương thơm nhàn nhạt, như có như không kích thích các giác quan của cậu.

Vì thế, không khí biến đổi.

Cậu há miệng ngậm chú thỏ con vào, tỉ mỉ đảo lưỡi quanh đầu nhũ, tới tận khi cả bầu ngực vương đầy nước miếng của cậu, cậu mới tấn công sang bên còn lại.

Bầu ngực kia cũng không hề cô đơn, bàn tay cậu đặt lên vùng tròn trịa, nhẹ nhàng vuốt ve.

Trường Ngọc cảm thấy kỳ quái, vừa đau vừa ngứa. Cô đẩy cái miệng đang phồng lên của cậu, bảo cậu đừng thổi nữa. Cố Tranh lại không để ý tới cô, còn tách cái chân không an phận của cô ra, luồn đầu gối vào trong.

Thiếu nữ bị đè trên bàn sách, bầu ngực trắng nõn và phần bụng lộ ra trong không khí, Cố Tranh cảm thấy đáng yêu, hôn lên phần rốn mịn màng một cái, rồi lại trở về phần ngực. Chú thỏ con có vài vệt đỏ, đều là do cậu hôn nắn mà thành, trên nhũ hoa còn vương nước miếng của cậu, thoạt trông cực kỳ giống cánh hoa đào đậu sương sớm trong tưởng tượng của cậu, nở rộ đẹp tươi.

Trường Ngọc thở hổn hển, thân mình mềm nhũn nằm giữa cậu và bàn sách. Cô còn chưa kịp nói gì đã bị nhét một vật vào trong tay.

Cô miễn cưỡng ngẩng đầu định nhìn, giây tiếp theo mắt cô lại tối sầm.

Cố Tranh lấy tay ngăn trở tầm mắt cô, không cho cô nhìn thấy thứ xấu xí kia, bàn tay còn lại thì kéo tay cô chuyển động thật nhanh.

Tầm nhìn chỉ tuyền một màu đen, bên tai còn tràn ngập tiếng thở dốc khó nhịn của Cố Tranh, Trường Ngọc thấy hơi sợ hãi, thử gọi cậu.

“Cố Tranh?”

Người đè lên cô khựng lại, rồi lại càng kéo tay cô chuyển động điên cuồng hơn.

Cậu cúi người ghé sát tai cô, răng nanh cắn lên vành tai trắng nõn của cô, thở dốc vô cùng gian nan.

“Ngọc Nhi ngoan nào, gọi tớ thêm mấy tiếng nữa đi.”

Trường Ngọc còn nhỏ, nhưng lại rất kiêu kì. Trước đấy cậu khiến cô khó chịu, cô mơ hồ cảm thấy cô không nên nghe lời cậu, cô cũng phải khiến cậu thấy khó chịu!

Cô chẳng hó hé tiếng nào, cứ mặc cho Cố Tranh hôn vành tai cô hết lần này đến lần khác.

Đáng tiếc cuối cùng, Trường Ngọc vẫn kêu ra tiếng, bởi vì cô bị cắn mạnh một cái.

“Huhuhu… Đau quá!”

“Cố Tranh cậu là đồ chết tiệt… Tớ muốn cạch xít cậu.”

Người đang đè lên cô chẳng thèm để ý, động tác càng lúc càng mạnh mẽ hơn, cuối cùng một thứ vọt ra, cậu mới dừng lại.

Đuôi mắt đỏ ửng của thiếu niên nhếch lên đầy dụ hoặc, ánh mắt cậu dừng trên cơ thể thiếu nữ.

Trên phần bụng trắng mềm của thiếu nữ là mấy vệt dịch màu trắng, nhất thời không thể phân rõ.

Thiếu niên cứng người, lồng ngực phập phồng, bên tai dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập.

“Thịch thịch thịch!”

Tiếng đập vô cùng gấp gáp.

[HẾT CHƯƠNG 3]