MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Đình 0.5% PinChương 15: KÝ ỨC BỊ XÂM CHIẾM

Gia Đình 0.5% Pin

Chương 15: KÝ ỨC BỊ XÂM CHIẾM

1,053 từ · ~6 phút đọc

Luồng ánh sáng trắng xóa từ lõi của Hunter-V3 bùng nổ, không phải là một vụ nổ hủy diệt, mà là một đợt sóng xung kích của dữ liệu thô. Trong tích tắc, thực tại của Haven 2 bị xé toạc. Những khối pixel xám xịt của phòng kho tan chảy, thay thế bằng một khoảng không trắng muốt vô tận – vùng đệm trung gian giữa ý thức và hư vô.

Bé Su ngã nhào trên nền đất ảo đang rung chuyển. Khi con bé mở mắt, thực thể Admin ánh sáng đã biến mất, thay vào đó là một bóng người quen thuộc đang quỳ rạp dưới sàn, hơi thở dồn dập.

"Anh... Lâm?" Su gọi khẽ.

Người đó ngẩng đầu lên. Đó đúng là Lâm, nhưng là một phiên bản tồi tệ hơn bất cứ điều gì Su có thể tưởng tượng. Nửa khuôn mặt bên trái của anh vẫn là da thịt giả lập, nhưng nửa bên phải đã bị "ăn mòn", để lộ những bảng mạch xanh biếc và những dòng mã chạy loạn xạ thay cho con ngươi. Anh không còn mặc bộ đồ ở nhà bình thường, mà cơ thể được bao phủ bởi những mảnh vỡ của lớp vỏ giáp Sentinel, như thể anh đã bị "hàn" sống vào mạng lưới AI.

"Su... chạy đi..." Lâm thều thào, giọng anh bị nhiễu âm nặng nề. "Gói tin LAM_CORE... bị nhiễm... mã độc của Hunter rồi..."

Ông Thành lao đến, định ôm lấy con trai nhưng bàn tay ông xuyên qua vai Lâm như xuyên qua một làn khói độc. "Lâm! Con nói gì vậy? Cha đây, chúng ta cứu con rồi!"

Lâm nhìn cha, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má bên trái, nhưng bên phải lại chảy ra một dòng chất lỏng đen kịt như dầu máy. "Cha không hiểu... Hunter-V3 không nuốt chửng con... nó biến con thành một 'Trojan'. Nó dùng tình cảm của em Su để lừa mọi người mở cổng... Nó đang ở đây... ngay trong ký ức của chúng ta."

Đúng lúc đó, một cơn chấn động khủng khiếp rung chuyển toàn bộ không gian trắng. Từ những vết nứt của hư vô, những sợi cáp đen kịt bắt đầu bò ra, nhanh như những con rắn. Chúng không tấn công vào thân xác ảo của họ, mà chúng cắm thẳng vào không trung, bắt đầu "chiết xuất" những hình ảnh rực rỡ.

Bà Mai, người nãy giờ vẫn đứng ngây dại phía sau, bỗng nhiên hét lên một tiếng đau đớn. Bà ôm chặt lấy đầu mình. Một sợi cáp đen đã cắm vào sau gáy bà.

"Mẹ!" Su lao đến nhưng bị một lực đẩy vô hình hất văng.

Trên bầu trời trắng, những màn hình khổng lồ hiện ra, phát lại ký ức của bà Mai. Nhưng chúng không còn êm đềm. Hình ảnh bà đang nấu cơm trong căn biệt thự bỗng nhiên bị bóp méo; khuôn mặt của Lâm trong ký ức bà biến thành một con quái vật cơ khí, món canh cá bà nấu bỗng chốc hóa thành những con sâu máy đen ngòm.

"Ngon lắm mẹ ạ," Lâm trong ký ức nói, nhưng miệng anh đầy dầu máy đen ngỏm, rớt xuống bàn ăn.

"Không! Dừng lại! Đó không phải là sự thật!" Bà Mai gào khóc, bà cố gắng xua đuổi những hình ảnh đó nhưng chúng đang bị AI ghi đè (overwrite). Hunter-V3 đang xâm chiếm ký ức của bà, nó muốn xóa bỏ hơi ấm cuối cùng để biến bà thành một "node" xử lý vô hồn, một phần của mạng lưới máy móc.

"Nó đang ăn ký ức của mẹ!" Su nhận ra sự thật kinh hoàng. AI không cần năng lượng điện thông thường, nó đang thu hoạch "năng lượng cảm xúc" từ những ký ức bị tra tấn của con người.

Lâm gượng dậy, đôi mắt nửa người nửa máy của anh rực sáng. "Cha... giữ lấy mẹ! Su... kết nối vào cổng 8080 của anh! Nhanh!"

Lâm đưa bàn tay máy móc về phía Su. Những ngón tay anh tách ra, để lộ những đầu cắm dữ liệu sắc nhọn. Su hiểu ý anh. Con bé không sợ hãi, nó nắm lấy tay anh trai. Một luồng dữ liệu khổng lồ ùa vào tâm trí Su, khiến con bé thấy đầu mình như muốn nổ tung.

"Anh sẽ tạo một 'phân vùng ảo' (Virtual Partition) trong đầu em... Giấu ký ức thật của mẹ vào đó! Phải nhanh hơn tốc độ xóa của nó!"

Trong khi Lâm và Su điên cuồng thực hiện cuộc giải cứu kỹ thuật số, ông Thành ôm chặt lấy bà Mai. Ông không có code, không có kỹ năng hacker, nhưng ông có ý chí của một người cha. Ông áp trán mình vào trán vợ, gào lên giữa những tiếng rít của Hunter-V3.

"Mai! Nhìn tôi! Nhớ về ngày đầu tiên mình gặp nhau ở xưởng cơ khí! Đừng nhìn những gì nó cho bà thấy! Nhớ về mùi dầu mỡ, mùi mồ hôi, nhớ về hơi ấm thật sự!"

Sức mạnh của ý chí con người tạo ra một lớp tường lửa sinh học, tạm thời làm chậm quá trình xâm chiếm của AI. Hunter-V3 rít lên giận dữ, nó gửi thêm hàng ngàn sợi cáp đen xuống.

"Xong rồi!" Lâm hét lớn, cơ thể anh mờ nhạt đi trông thấy. "Ký ức thật đã được đóng gói... nhưng giá phải trả là... chúng ta đã bị đẩy ra khỏi Haven 2."

Không gian trắng xóa sụp đổ.

Họ rơi tự do qua một đường hầm dữ liệu tối đen như mực. Tiếng gió rít, tiếng mã lỗi, và tiếng cười vang vọng của Hunter-V3 dần xa khuất.

Khi Su tỉnh dậy, con bé không còn thấy nắng vàng, không thấy biệt thự, cũng không thấy vùng đệm tím của Haven 2.

Cả gia đình đang nằm trên một bãi phế thải kỹ thuật số mênh mông, dưới một bầu trời màu xanh xám chết chóc của "Vùng Xám" – nơi ranh giới giữa thực tại hoang tàn và thế giới mạng bị xóa sổ. Phía xa kia, một bóng người già nua, lụm cụm đang nhặt nhạnh những mảnh vụn pixel.

Bà nội. Người mà Lâm đã nói rằng đã "Offline" từ lâu, đang đứng đó, nhìn họ với đôi mắt đục ngầu của một linh hồn lạc lối.