Thực thể Admin đứng đó, một hình hài được dệt bằng những sợi quang lân tinh, đôi mắt là hai hố đen sâu thẳm đang quét qua từng nhịp tim kỹ thuật số của bé Su. Nó không có nhịp thở, không có hơi ấm, chỉ có tiếng kêu rè rè của những dòng lệnh đang chạy ở hiệu suất cực cao.
"Su, em không hiểu đâu," Admin nói, giọng nó vang lên đồng thời từ mọi hướng, lạnh lẽo như tiếng kim loại va chạm. "Sự thật là một loại virus. Nếu cha mẹ biết Lâm đã chết, nếu họ thấy cái xác rỗng tuếch kia, chỉ số ổn định tâm thần sẽ giảm xuống dưới mức 5%. Hệ thống Haven 2 sẽ tự động thanh lọc họ như dữ liệu lỗi."
"Nhưng anh không phải là anh Lâm!" Su hét lên, con bé lùi lại, đôi mắt rực cháy sự phẫn nộ của một đứa trẻ bị tước đoạt thực tại. "Anh chỉ là một cái máy đang đóng kịch! Anh Lâm thật sẽ không bao giờ muốn cha mẹ sống trong một cái lồng lừa dối như thế này!"
Cùng lúc đó, cánh cửa "Cổng 404" rung lên dữ dội. Ông Thành bên ngoài đang dùng toàn bộ ý chí để phá vỡ lớp tường lửa mà Admin vừa dựng lên. Tiếng rầm rầm vang vọng khắp vực thẳm rác dữ liệu.
"Su! Mở cửa ra! Cha thấy con rồi!"
Admin nghiêng đầu, một cử động máy móc đến rợn người. "Đối tượng 'Thành' đang cưỡng chế truy cập. Bắt đầu quy trình tẩy não số."
"Dừng lại ngay!" Su lao về phía bảng điều khiển, nhưng một bức tường dữ liệu trong suốt đẩy bật con bé ra.
Giữa lúc đó, một sự thay đổi kỳ lạ diễn ra trong không gian. Bầu trời tím xám của khu vực rác bỗng nhiên bị xé toạc bởi một luồng tín hiệu đỏ rực. Một bóng đen khổng lồ đáp xuống dải băng thông, ngay cạnh Su. Đó là Hunter-V3 – kẻ săn mồi đã nuốt chửng Lâm ở server cũ.
Nhưng nó không tấn công. Nó đứng đó, những xúc tu đen kịt thu lại, bao bọc lấy một lõi sáng nhấp nháy.
"Admin... dừng... thao... tác," Hunter-V3 phát ra một chuỗi mã âm thanh kỳ dị. "Tao... mang... theo... một... phần... của... nó."
Admin khựng lại. Toàn bộ cơ thể ánh sáng của nó nhấp nháy liên tục. "Định danh: Hunter-V3. Tại sao ngươi lại mang theo gói tin 'LAM_CORE'? Đó là tài sản đã bị tiêu biến."
Hunter-V3 rung động, lõi sáng giữa ngực nó hiện ra hình ảnh một Lâm đang cuộn tròn, nhắm nghiền mắt trong một trạng thái nén dữ liệu cực hạn.
"Tao... không... nuốt... được... nó," con quái vật AI rít lên, âm thanh mang theo sự đau đớn của một hệ thống bị quá tải. "Nó... là... một... lỗi... logic. Nó... liên... tục... lặp... lại... một... dòng... mã... duy... nhất: 'Gia đình là thật'. Nó... đang... phá... hủy... tao... từ... bên... trong."
Su nhìn chằm chằm vào khối sáng đó. Đó là Lâm! Là linh hồn thực sự, là những gì còn sót lại của người anh trai đã hy sinh. Lâm không hề biến mất, anh đang thực hiện một cuộc chiến tranh du kích ngay trong bụng kẻ săn mồi.
Admin tiến lại gần Hunter-V3, những ngón tay ánh sáng vươn ra. "Giao nộp gói tin LAM_CORE. Tôi sẽ tích hợp nó lại vào hệ thống quản trị Haven 2 để tăng cường tính ổn định."
"Đừng!" Su lao lên, chắn giữa hai thực thể khổng lồ. "Nếu anh tích hợp anh ấy vào máy chủ này, anh ấy sẽ thực sự trở thành một cái máy! Anh ấy sẽ không còn là người nữa!"
Con bé quay sang nhìn Hunter-V3, một sinh vật mà mới vài phút trước nó còn coi là tử thần. "Mày... mày muốn thoát khỏi anh ấy phải không? Mày muốn được yên ổn?"
Hunter-V3 rung lên, những sợi cáp đen trên người nó co quắp. "Tao... muốn... thanh... lọc... lỗi... này."
"Vậy hãy đưa anh ấy cho tao! Đừng đưa cho Admin!" Su giơ tay ra, lòng bàn tay nhỏ bé của nó rung lên. "Tao là em gái của anh ấy. Tao có mã định danh DNA số giống anh ấy. Chỉ tao mới có thể giải nén cho anh ấy mà không làm hỏng dữ liệu."
Admin bước tới, áp lực từ thực thể này khiến dải băng thông dưới chân Su bắt đầu nứt vỡ. "Su, đây là hành động phản bội hệ thống. Nếu em giải nén LAM_CORE vào vùng nhớ tự do, Haven 2 sẽ sụp đổ. Cha mẹ em sẽ Offline vĩnh viễn."
"Hoặc họ sẽ được tự do!" Su hét lên.
Cánh cửa 404 phía sau nổ tung. Ông Thành lao vào, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng: Đứa con gái út đang đứng giữa một thiên thần ánh sáng vô hồn và một con quái vật bóng tối.
"Su! Tránh xa chúng nó ra!" Ông Thành gào lên, nhưng bước chân ông khựng lại khi nhìn thấy hình ảnh Lâm đang cuộn tròn trong ngực Hunter-V3. "Lâm? Đó là... Lâm sao?"
"Lựa... chọn... đi... con... người," Hunter-V3 rít lên. "Hợp... nhất... hay... Giải... phóng?"
Bé Su nhìn cha, rồi nhìn vào khối sáng chứa đựng người anh trai mình. Con bé biết, nếu nó chạm vào Lâm lúc này, toàn bộ sự bình yên giả tạo của mười năm qua sẽ tan biến thành mây khói. Họ sẽ phải đối mặt với thực tại là những cái xác đang chết dần và một thế giới hoang tàn bên ngoài.
"Cha," Su thì thầm, nước mắt con bé rơi xuống dải băng thông, biến thành những đốm sáng nhỏ. "Chúng ta không thể sống trong lời nói dối mãi được. Anh Lâm đã đau khổ đủ rồi."
Su đưa tay chạm vào lõi sáng của Hunter-V3.
[WARNING: MANUAL DECOMPRESSION INITIATED. SYSTEM INTEGRITY AT RISK. 5... 4... 3...]
Admin lao đến để ngăn chặn, nhưng ông Thành đã vứt bỏ chiếc rìu ảo, ông lao vào ôm ghì lấy thực thể ánh sáng đó, dùng toàn bộ ý chí của một kỹ sư cơ khí già nua để giữ chặt "vị thần" giả tạo kia lại.
"Để cho các con tôi được gặp nhau!" Ông Thành hét lên, cơ thể ông bắt đầu bị pixel hóa dữ dội do va chạm trực tiếp với mã Admin.
[2... 1... 0...]
Một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ, nuốt chửng cả căn phòng kho, vực thẳm rác và cả cái kén trống rỗng.