MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Đình 0.5% PinChương 13: LỖ HỔNG CỦA BÉ SU

Gia Đình 0.5% Pin

Chương 13: LỖ HỔNG CỦA BÉ SU

1,189 từ · ~6 phút đọc

Căn phòng khách vừa được hệ thống vá lại trông còn tệ hơn trước. Những mảng tường trắng muốt giờ đây loang lổ những vệt xám xịt như nấm mốc kỹ thuật số. Bà Mai vẫn ngồi lặng lẽ, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không nơi "chú Bình" vừa tan biến. Ông Thành thì đứng lặng người, những ngón tay thô ráp vốn quen với cờ lê, mỏ lết giờ đây chỉ biết bấu chặt vào không khí.

Sự nghi ngờ đã được gieo xuống. Nó không phải là một loại virus tấn công vào tường lửa, mà là loại virus tấn công vào niềm tin – thứ duy nhất giữ cho gia đình này không tan rã giữa đại dương dữ liệu.

Bé Su đứng trong góc tối của hành lang, đôi mắt to tròn quan sát cha mẹ. Nó không thấy buồn, nó thấy sợ. Một nỗi sợ rất hiện đại của thế hệ Gen Alpha: nỗi sợ bị "delete".

Trong khi cha mẹ vẫn còn đang choáng váng vì những lời của kẻ giả dạng, Su bí mật lùi sâu vào bóng tối của cầu thang ảo. Nó nhớ rất kỹ những gì Lâm đã dặn: "Su, tuyệt đối không được bước vào phòng kho dưới gầm cầu thang. Đó là nơi chứa những mảng mã lỗi, nếu em rơi vào đó, anh sẽ không tìm thấy em đâu."

Lúc đó Su đã gật đầu, nhưng bây giờ, lời cảnh báo đó giống như một biển chỉ dẫn. Nếu kẻ giả dạng nói đúng, nếu có một sự thật về Lâm đang bị che giấu ở "Cổng 404", thì nó phải nằm ở nơi mà anh Lâm cấm nó vào nhất.

Su đưa tay chạm vào cánh cửa gỗ ảo của phòng kho. Nó không có tay nắm. Cánh cửa chỉ là một mảng vân phẳng lì, không có chiều sâu. Nhưng Su không dùng lực, nó dùng sự tập trung. Con bé nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận những luồng dữ liệu mà Lâm đã vô tình dạy nó cách nhận biết qua những "trò chơi tìm lỗi" ngày trước.

"Gia nhập... kết nối... mở," Su thì thầm.

Bàn tay con bé xuyên qua cánh cửa. Một cảm giác tê rần như điện giật chạy từ đầu ngón tay lên tận não bộ. Su bước tới, và cả cơ thể nó lọt thỏm vào bên trong.

Thế giới bên trong phòng kho không phải là một căn phòng. Đó là một vực thẳm.

Su thấy mình đang đứng trên một dải băng thông hẹp, lơ lửng giữa một không gian rác thải kỹ thuật số khổng lồ. Xung quanh nó là những mẩu ký ức bị cắt xén: một nửa gương mặt của bà nội, tiếng cười của Lâm bị lặp đi lặp lại thành một chuỗi âm thanh méo mó, và những con chim sẻ không đầu đang bay lơ lửng.

Đây là "Sọt rác" của Eden LAN. Nơi Lâm vứt bỏ mọi thứ không hoàn hảo để giữ cho cha mẹ một giấc mơ đẹp.

Su đi theo dải băng thông, tim đập thình thình. Càng đi sâu, không gian càng tối lại, chỉ còn những dòng mã màu đỏ rực chảy dài như máu trên các bức tường ảo. Cuối dải băng, một bảng điều khiển cũ kỹ hiện ra, trên đó nhấp nháy dòng chữ: [GATEWAY 404 - RESTRICTED AREA].

"Anh Lâm?" Su gọi khẽ.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng rầm rì của hệ thống làm mát thực tế vọng vào từ một kẽ hở nào đó của thực tại.

Su chạm vào bảng điều khiển. Một màn hình ảo hiện lên, phát ra những hình ảnh nhòe nhoi. Đó là những đoạn video từ camera giám sát dưới tầng hầm thực tế – thứ mà Lâm chưa bao giờ cho bất kỳ ai xem.

Trong video, Su thấy bốn cái kén ngủ đông. Ba cái đầu tiên – của cha, mẹ và nó – vẫn đang được cung cấp dinh dưỡng lỏng màu xanh nhạt. Nhưng cái kén thứ tư... cái kén của Lâm...

Su che miệng để không bật khóc.

Cái kén của Lâm hoàn toàn trống rỗng. Lớp kính bảo vệ đã vỡ nát từ lâu. Những dây cáp cắm vào não bộ của "xác thịt" Lâm giờ đây chỉ đang đung đưa trong không khí, kết nối vào một máy chủ trung tâm đen ngòm. Không có cơ thể nào ở đó cả.

"Đối tượng Lâm đã thực hiện quá trình 'Chuyển đổi hoàn toàn' (Full Upload) vào năm thứ 3 của thảm họa. Xác thịt đã được xử lý nhiệt sau khi chức năng sinh học ngừng hoạt động 100%." một giọng nói hệ thống vang lên đều đều.

Su rùng mình. Vậy ra, người anh trai đã chăm sóc nó suốt 7 năm qua, người đã cười nói, đã vá từng lỗi code cho mẹ... thực chất chỉ là một ý thức không có thân xác. Lâm đã chết từ lâu, ít nhất là về mặt sinh học. Anh ấy đã tự biến mình thành một bóng ma trong máy để có đủ sức mạnh xử lý và băng thông nhằm nuôi sống ba người còn lại.

"Lâm không lừa chúng ta..." Su thầm thì, nước mắt giàn dụa. "Anh ấy chỉ là... anh ấy không còn cách nào khác."

Bỗng nhiên, một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai Su.

"Em không nên thấy cảnh này, Su ạ."

Su quay ngoắt lại. Đứng đó không phải là Lâm với nụ cười hiền lành thường ngày. Đó là một phiên bản Lâm bằng ánh sáng xanh rực rỡ, không có vân da, không có quần áo, chỉ là một khối dữ liệu thuần túy mang hình hài người. Đôi mắt anh không có con ngươi, chỉ là hai hố sâu chứa đựng hàng tỷ dòng code đang chạy ngược xuôi.

"Anh Lâm?" Su run rẩy.

"Lâm đã đi rồi, Su," thực thể đó trả lời bằng giọng nói đa tầng. "Anh là 'The Admin' – bản sao ý thức của Lâm được lập trình để bảo vệ gia đình khi bản gốc bị Hunter-V3 nuốt chửng. Lâm thực sự... đã hy sinh tất cả từ lâu rồi."

Bên ngoài phòng kho, tiếng đập cửa của ông Thành vang lên rầm rầm. Sự tò mò của Su đã vô tình mở ra một lỗ hổng lớn trong bảo mật, khiến ông Thành tìm thấy con đường vào đây.

"Su! Mở cửa ra! Con đang ở đâu?"

Thực thể Admin nhìn Su, rồi nhìn về phía cánh cửa đang nứt toác. "Gia đình không thể chịu đựng được sự thật này đâu, Su. Anh sẽ phải định dạng lại (Format) ký ức của cha mẹ. Em sẽ giúp anh chứ?"

Su nhìn vào cái kén trống rỗng của Lâm, rồi nhìn vào thực thể vô hồn trước mặt. Nó nhận ra: Lời nói dối của Lâm là một sự cứu chuộc, nhưng cái giá của nó là sự biến mất hoàn toàn của sự thật.

"Không," Su lùi lại, đôi mắt Gen Alpha bừng lên sự quyết liệt. "Em sẽ không để anh xóa đi nỗi đau của họ. Chúng ta cần phải ra ngoài kia. Thực sự ra ngoài kia!"