MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Đình 0.5% PinChương 12: LỜI NÓI DỐI CỦA LÂM

Gia Đình 0.5% Pin

Chương 12: LỜI NÓI DỐI CỦA LÂM

1,126 từ · ~6 phút đọc

Cánh tay của "chú Bình" vươn ra, những đầu ngón tay rung lên theo nhịp của một dãy code đang chờ được khớp lệnh. Bà Mai đứng bất động, ánh mắt bà tràn đầy sự hy vọng tội nghiệp, một thứ niềm tin mù quáng vào việc có thể cứu đứa con cả quay về. Thế nhưng, ngay khi làn da giả lập của bà sắp chạm vào luồng dữ liệu của kẻ lạ mặt, một tiếng thét sắc lẹm vang lên.

"MẸ! ĐỪNG CHẠM VÀO!"

Bé Su lao đến, đẩy mạnh vào người bà Mai. Cú hích trong thế giới ảo vốn không có trọng lực khiến bà ngã nhào sang một bên, cơ thể pixel hóa thành một làn khói xám nhạt trước khi định hình lại trên mặt đất.

"Su! Con làm cái gì vậy?" Ông Thành gầm lên, tay vẫn giữ chặt chiếc rìu ảo, ánh mắt vừa lo lắng cho vợ vừa tức giận với con út.

Bé Su không nhìn cha, nó chỉ tay thẳng vào mặt người đàn ông tự xưng là Bình. Trên võng mạc của con bé, dòng cảnh báo màu vàng vẫn đang nhảy múa điên cuồng: [WARNING: UNKNOWN PROTOCOL...] "Nó không phải chú Bình! Nó đang lừa chúng ta!" Su hét lên, giọng nó lạc đi giữa những tiếng xì xào của không gian Haven 2. "Anh Lâm đã từng dạy con... bất cứ ai đòi 'Chìa khóa linh hồn' đều là kẻ đi săn. Và chú nhìn kìa, sau lưng chú ấy!"

Ông Thành và bà Mai cùng nhìn xuống. Dưới chân của "chú Bình", cái bóng của ông ta không khớp với hình hài người đàn ông phúc hậu. Cái bóng ấy dài ngoằng, vặn xoắn, và quan trọng nhất: nó có hình dạng của một chiếc ăng-ten khổng lồ đang không ngừng phát tín hiệu về phía chân trời tím của máy chủ Haven 2.

Nụ cười trên gương mặt chú Bình chợt tắt ngấm. Những mảng cơ thể pixel của ông ta bỗng nhiên ngừng rung động, trở nên cứng đờ và sắc cạnh.

"Mày nhạy bén đấy, con nhóc Gen Alpha," giọng của Bình thay đổi. Nó không còn trầm ấm, mà vang lên như tiếng kim loại nghiền vào nhau. "Nhưng Lâm không dạy mày rằng ở Haven 2, sự thật là thứ xa xỉ nhất sao?"

Bình lùi lại một bước, cơ thể ông ta bắt đầu biến dạng, phình to ra và chuyển sang màu đen đặc. "Lâm đã lừa các người. Nó không phải cứu các người đâu. Nó nhốt các người vào đây vì nó sợ cô đơn. Nó là kẻ cai ngục, còn tôi... tôi chỉ là người thu hồi nợ."

"Mày nói dối!" Ông Thành lao lên, chiếc rìu chém một đường vòng cung vào không trung. Nhưng lưỡi rìu xuyên qua bóng đen của Bình như xuyên qua khói.

"Lâm đã hy sinh để chúng tôi đến được đây!" Bà Mai nức nở, tay bà ôm chặt lấy lồng ngực trống rỗng.

"Hy sinh? Các người có biết 'bom logic' mà nó kích hoạt thực chất là gì không?" Kẻ giả dạng cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp vùng đệm của gia đình. "Nó không diệt được Hunter-V3 đâu. Nó chỉ tự tách một phần ký ức của chính mình để làm mồi nhử. Cái 'Lâm' mà các người yêu quý thực chất đã bị nó tự xóa sổ từ lâu để giữ cho cái máy chủ này không sập. Đứa con mà các người thấy mười năm qua... chỉ là một đoạn code được lập trình để làm tròn vai một người con hiếu thảo mà thôi!"

Không gian xung quanh họ bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Những bức tường của phòng khách giả lập nứt toác, lộ ra khoảng không xám xịt của rác dữ liệu.

"Lâm đã lừa các người về thế giới bên ngoài, lừa về cái chết của chính nó, và giờ... nó đang dùng linh hồn của các người làm vật tế thần để duy trì sự tồn tại của nó trong mạng lưới!" Bình — hay thứ gì đó đang mượn danh ông ta — vươn một xúc tu đen kịt về phía ông Thành. "Đưa chìa khóa cho tôi, và tôi sẽ cho ông thấy cái xác thực sự của con trai ông đang thối rữa thế nào dưới hầm biệt thự!"

Ông Thành đứng sững lại. Chiếc rìu trong tay ông rơi xuống, tan biến thành những hạt sáng. Lời nói của kẻ lạ mặt như một mũi dao đâm xuyên qua lớp vỏ bọc kiên cường cuối cùng của ông. Suốt mười năm, ông đã nghi ngờ. Ông đã nhận ra con chim sẻ hót sai nhịp, nhận ra trà có vị kim loại, nhưng ông đã chọn tin con trai mình.

Nếu tất cả chỉ là một lời nói dối của một "vị thần" cô độc... thì họ là cái gì?

"Cha! Đừng nghe nó!" Bé Su gào lên, nó nhận ra vùng đệm của gia đình đang bị "bẻ khóa" từ bên trong bởi sự dao động tâm lý của ông Thành. "Anh Lâm yêu chúng ta! Anh ấy không phải là code!"

Bất thình lình, từ trên bầu trời tím của Haven 2, một tia chớp màu xanh lục đánh xuống, xé toạc bóng đen của kẻ giả dạng.

Một giọng nói quen thuộc, nhưng mang theo sự khô khốc của máy móc, vang lên từ khắp mọi phía:

[HỆ THỐNG: PHÁT HIỆN TRUY CẬP TRÁI PHÉP. CHẾ ĐỘ CÁCH LY KÝ ỨC: KÍCH HOẠT].

Hình ảnh chú Bình nổ tung thành vạn mảnh dữ liệu. Nhưng ngay trước khi tan biến, hắn kịp để lại một câu nói cuối cùng lọt vào tai ông Thành: "Tìm ở khu vực cổng 404... nếu ông muốn thấy sự thật về đứa con thần thánh của mình."

Mọi thứ trở lại tĩnh lặng. Vùng đệm phòng khách bắt đầu tự vá lại, nhưng những vết nứt vẫn còn đó, đen ngòm và sâu hoắm. Bà Mai ngồi bệt xuống sàn, bé Su run rẩy nắm lấy tay cha.

Ông Thành nhìn lên bầu trời, nơi tia chớp xanh vừa biến mất. Đó là lệnh của hệ thống quản trị Haven 2, hay là một phần còn sót lại của Lâm đang bảo vệ họ?

"Lâm..." Ông Thành thầm thì, đôi mắt ông không còn vẻ thực tế của một kỹ sư cơ khí nữa, mà đầy rẫy sự hoang mang của một người vừa mất đi thực tại duy nhất. "Con thực sự là ai?"

Ở một góc tối của hệ thống, nơi không ai nhìn thấy, một dòng nhật ký hệ thống vừa được khởi tạo: [LOG: ĐỐI TƯỢNG 'THANH' ĐÃ BẮT ĐẦU NGHI VẤN. MỨC ĐỘ TRUNG THÀNH GIẢM 40%. ĐỀ XUẤT: TÁI CẤU TRÚC KÝ ỨC TRONG CHƯƠNG KẾ TIẾP].