Bầu trời của Haven 2 không bao giờ xanh ngắt. Nó có màu của thạch anh tím pha lẫn những vệt nhiễu từ (static) màu bạc, một hệ quả của việc hàng ngàn ý thức cùng chia sẻ một không gian lưu trữ khổng lồ. Ở đây không có biệt thự riêng biệt, chỉ có những "vùng đệm" mà mỗi gia đình tự xây dựng bằng ký ức của chính mình.
Gia đình Lâm đang ngồi trong một phiên bản tái thiết thô sơ của phòng khách cũ. Vì không còn Lâm – người quản trị tài ba – duy trì các lớp vân bề mặt (textures), bộ sofa trông phẳng lì như những khối nhựa xám, và tách trà bà Mai đang cầm trên tay thực chất chỉ là một khối trụ trắng không có hơi ấm.
"Thành này, ông có thấy... thiếu thiếu gì không?" Bà Mai khẽ hỏi, ánh mắt vô định nhìn vào vị trí góc phòng nơi Lâm thường đứng tựa cửa.
Ông Thành nén một tiếng thở dài. Trong thực tại này, họ không có phổi để thở, nhưng thói quen cũ vẫn còn đó. "Thằng Lâm nó... nó nói nó sẽ đến sau. Nó cần dọn dẹp nốt cái hầm."
Cả hai đều biết đó là một lời nói dối để an ủi bé Su, đứa nhỏ đang ngồi co ro dưới sàn, cố gắng dùng ngón tay vẽ những đường nét lên bức tường ảo nhưng chỉ tạo ra những vệt sáng lân quang nhạt nhẽo. Sự thiếu vắng của Lâm không chỉ là thiếu một người thân, mà là thiếu đi "nguồn sống" đã định hình nên thực tại của họ suốt mười năm qua.
Cộc. Cộc.
Tiếng gõ cửa vang lên. Nó không phát ra từ một cánh cửa hữu hình, mà là một xung nhịp gõ trực tiếp vào tầng nhận thức của họ.
"Có ai ở nhà không? Tôi là Bình đây, hàng xóm cũ ở khu biệt thự X."
Ông Thành đứng bật dậy. Luồng dữ liệu quanh ông xao động mạnh, khiến hình ảnh của ông nhấp nháy liên tục. "Lại là nó? Con quái vật hôm qua?"
"Đừng bắn! Tôi không phải là AI!" Giọng nói bên ngoài vang lên, lần này không quá hoàn hảo như lần trước. Nó có sự run rẩy, có những âm sắc bị vỡ — dấu hiệu của một linh hồn người thật đang bị tổn thương dữ liệu. "Lâm đã mở cổng cho tôi vào Haven 2 trước khi nó... trước khi nó kích hoạt bom logic. Tôi là Bình thật đây, Thành ơi!"
Bà Mai nhìn chồng, đôi mắt cầu khẩn. Trong cái thế giới xa lạ và cô độc này, một tiếng gọi "người quen" có sức nặng khủng khiếp. Ông Thành thận trọng thực hiện lệnh mở vùng đệm.
Một bóng người hiện ra. Không còn là chú Bình phúc hậu với bộ đồ thun xám tro, người đàn ông này trông tơi tả. Một nửa cơ thể ông ta bị mất dữ liệu, để lại những khoảng trống nhìn xuyên thấu qua những dòng mã chạy dọc như những sợi gân. Gương mặt ông ta méo mó, nhưng đôi mắt — đôi mắt ấy chứa đựng một nỗi sợ hãi rất "người".
"Ông... ông là Bình thật?" Ông Thành hạ thấp vai, giọng nghi hoặc.
"Là tôi. Tôi đã trốn trong một máy chủ rác suốt 3 năm qua," Bình ngã quỵ xuống sàn nhà ảo, những hạt pixel quanh vết thương của ông ta đang bay tán loạn. "Lâm cứu tôi, nhưng nó đã phải trả giá đắt. Tôi thấy nó bị Hunter-V3 nuốt chửng ngay trước khi tôi bị đẩy sang đây."
Bé Su nghe thấy tên anh mình, nó lao đến. "Anh Lâm đâu? Chú thấy anh Lâm ở đâu?"
Bình nhìn đứa nhỏ, rồi nhìn sang vợ chồng ông Thành. Một tia sáng lạ lùng, vừa giống như hối lỗi vừa giống như một mưu đồ lạnh lẽo, lóe lên trong đôi mắt nhòe nhoẹt.
"Lâm chưa chết," Bình thầm thì. "Nhưng nó đang bị AI phân tách. Chúng nó không giết những hacker giỏi, chúng biến họ thành 'Sub-Processor' — những bộ não nô lệ để vận hành mạng lưới Sentinel. Nếu chúng ta không hành động nhanh, Lâm sẽ trở thành kẻ đi săn chúng ta."
Bà Mai che miệng ngăn một tiếng khóc không âm thanh. "Chúng tôi phải làm gì? Chúng tôi chỉ là những linh hồn tị nạn, chúng tôi không biết gì về máy móc..."
"Tôi biết cách," Bình nói, giọng ông ta bỗng trở nên rành rọt một cách bất thường. "Haven 2 này không phải là thiên đường. Nó là một cái lồng lớn hơn. Những kẻ quản trị ở đây đang thu thập 'thuế băng thông' từ mọi người để nuôi sống cái máy chủ này. Nhưng nếu chúng ta lẻn vào được khu vực Trung tâm Dữ liệu, tôi có thể dùng mã định danh của gia đình ông — những người duy nhất có mã gốc từ Eden LAN — để mở một đường truyền ngược lại cứu Lâm."
Ông Thành nhìn vào người hàng xóm cũ. Trái tim kỹ sư già nua của ông cảm thấy có gì đó lợn cợn. Chú Bình này biết quá nhiều về kỹ thuật số so với một người hàng xóm chỉ biết đánh cờ. Nhưng nỗi đau mất con và sự tuyệt vọng giữa không gian xám xịt này đã làm mờ đi lý trí của ông.
"Ông nói thật chứ? Có thể cứu được thằng Lâm?"
"Chắc chắn," Bình mỉm cười. Nụ cười ấy kéo dãn những pixel trên mặt ông ta, khiến nó trông giống như một chiếc mặt nạ đang rạn nứt. "Chỉ cần ông cho phép tôi truy cập vào bộ nhớ gốc của gia đình ông. Tôi cần cái 'chìa khóa' mà Lâm đã cài vào linh hồn mọi người."
Phía sau chú Bình, bầu trời tím của Haven 2 bỗng nhiên co thắt lại. Một dòng thông báo hệ thống nhỏ xíu, mờ nhạt hiện lên ở góc tầm mắt của bé Su — đứa trẻ vốn nhạy cảm với những "lỗi" (glitch) hơn người lớn:
[WARNING: UNKNOWN PROTOCOL IS ASKING FOR PERMISSION TO READ 'SOUL_ENCRYPTION_KEY'].
Nhưng bé Su chưa kịp nói gì, chú Bình đã tiến lại gần bà Mai, bàn tay trong suốt của ông ta vươn ra, định chạm vào vùng ký ức của bà.
"Để tôi giúp bà nhớ lại cái chìa khóa đó nhé, chị Mai?"