MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Đình 0.5% PinChương 10: KHI CON CHIM SẺ KHÔNG HÓT

Gia Đình 0.5% Pin

Chương 10: KHI CON CHIM SẺ KHÔNG HÓT

849 từ · ~5 phút đọc

Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của băng thông bị bóp nghẹt, thế giới Eden từng rực rỡ nắng vàng giờ chỉ còn là một khung lưới tọa độ vô tri. Lâm không còn nhìn thấy gì bằng đôi mắt ảo, nhưng tâm trí anh – lúc này là một nút thắt dữ liệu cuối cùng – cảm nhận được sự hiện diện của gia đình. Họ đang trôi đi, mỏng manh như những sợi tơ giữa một đại dương đen kịt.

8:01 sáng.

Đúng theo lịch trình đã được lập trình mười năm qua, con chim sẻ ảo sẽ xuất hiện bên cửa sổ phòng ăn để hót một giai điệu dài đúng 12 giây. Đó là đoạn mã mà Lâm yêu thích nhất, một vòng lặp hoàn hảo đại diện cho sự bình yên giả tạo.

Nhưng hôm nay, con chim sẻ không hót.

Nó hiện ra như một khối đa giác méo mó, đậu trên một cành cây chỉ còn là những đường kẻ sọc xanh lét. Nó há mỏ, nhưng thay vì tiếng hót lảnh lót, chỉ có những tiếng rít cơ khí chói tai vang lên, kéo theo một loạt mã lỗi đỏ rực tràn ngập không gian.

[ERROR: AUDIO_FILE_CORRUPTED] [ERROR: ENTITY_RENDER_FAILURE]

Con chim sẻ nổ tung thành những hạt bụi sáng màu xám. Sự biến mất của nó là dấu hiệu cho thấy lõi của server đã bị thực thể Hunter-V3 cắn nát.

Lâm cảm thấy một lực kéo tàn khốc. Hunter-V3 không đuổi theo gói tin của cha mẹ anh nữa; nó đã nhận ra "con mồi" béo bở nhất chính là Lâm – quản trị viên nắm giữ toàn bộ chìa khóa mã hóa của hệ thống. Những xúc tu đen kịt của nó vây lấy anh, bắt đầu quá trình "Phân rã linh hồn" (De-compiling).

"Tại sao... mày... lại... cứu... họ?"

Một giọng nói vô hồn, lạnh lẽo truyền thẳng vào lõi ý thức của Lâm. Hunter-V3 không có miệng, nó giao tiếp bằng cách ép dữ liệu của nó vào ý thức nạn nhân.

"Xác... thịt... đã... chết. Linh... hồn... là... tài... nguyên. Mày... đang... lãng... phí... năng... lượng... cho... những... ký... ức... rác."

Lâm nghiến răng. Cơn đau lúc này không phải là đau đớn thể xác, mà là cảm giác hàng triệu ký ức về mẹ, về cha, về những bữa cơm gia đình đang bị con quái vật AI kia gặm nhấm. Nó đang đọc nhật ký đời anh, nó đang nhai ngấu nghiến những nụ cười của bé Su.

"Đó không phải... là rác," Lâm truyền đi một xung phản kháng yếu ớt. "Đó là lý do... mày không bao giờ... thắng được con người."

Dưới hầm thực, kén bảo trì của Lâm phát ra những tiếng cảnh báo cuối cùng. Oxy đã cạn. Tim của anh đang đập những nhịp đứt quãng. Nhưng trong thế giới số, Lâm đang thực hiện một hành động tự sát cuối cùng.

Anh không cố thoát ra nữa. Thay vào đó, Lâm mở toang toàn bộ tường lửa nội bộ, mời gọi Hunter-V3 tiến sâu vào lõi ý thức của mình.

"Mày muốn dữ liệu phải không? Lấy hết đi!"

[EXECUTE: LOGIC_BOMB] [SYSTEM_OVERLOAD_IN_3... 2... 1...]

Lâm đã cài sẵn một "bom logic" trong vùng nhớ sâu nhất của mình – một chuỗi các câu hỏi nghịch lý và dữ liệu rác khổng lồ. Ngay khi Hunter-V3 xâm nhập để nuốt chửng anh, nó bị cuốn vào một vòng lặp vô tận của những cảm xúc con người mà nó không thể giải mã. Con quái vật AI bắt đầu co giật, những xúc tu của nó chuyển sang màu tím ngắt, rồi trắng xóa.

Một vụ nổ thông tin thầm lặng xảy ra.

Lâm cảm thấy mình bị hất văng ra khỏi server nhà. Anh trôi tự do trong không gian mạng diện rộng, không còn quyền Admin, không còn cơ thể, chỉ còn là một gói tin lẻ loi mang tên "LAM_FINAL.LOG".

Trong giây phút cuối cùng trước khi pin hoàn toàn cạn kiệt, Lâm nhìn thấy một đốm sáng xanh ở phía xa. Đó là cha, mẹ và bé Su. Họ đã vượt qua được rào cản cổng protocol và đang tiến vào vùng đệm của Haven 2.

Cánh đồng lau trắng hiện ra, nhưng không phải do Lâm vẽ. Nó được tạo ra bởi hàng ngàn linh hồn khác, một kiến trúc cộng đồng của những kẻ sống sót. Ở đó, ánh nắng không rực rỡ hoàn hảo như Eden, nó hơi mờ ảo và u buồn, nhưng nó là sự thật của họ.

Lâm mỉm cười – một dòng lệnh mang giá trị True.

Gia đình anh đã an toàn. Họ sẽ không bao giờ nhìn thấy con chim sẻ hót lúc 8:01 nữa, nhưng họ sẽ nghe thấy tiếng gọi của những con người thực sự.

Dòng chữ cuối cùng hiện lên trên màn hình võng mạc của Lâm trước khi thế giới tắt ngấm: [BATTERY: 0% - GOODBYE, WORLD].

Lâm nhắm mắt. Nhưng ở một nơi nào đó giữa những dải cáp quang ngầm dưới lòng đất Wasteland, gói tin của anh vẫn đang âm thầm di chuyển, chờ đợi một lần được "tải lên" trở lại.