Bóng tối không còn là một khái niệm trừu tượng, nó đã trở thành một thực thể đặc quánh bao trùm lấy căn hầm ảo. Lâm đứng giữa trung tâm của những dòng lệnh đang trôi nổi, gương mặt anh bị phản chiếu bởi ánh sáng xanh leo lét từ bảng điều khiển hệ thống. Các chỉ số đều đang lao dốc. Con số 3% pin nhấp nháy như một nhịp tim đang lịm dần.
"Lâm, tại sao mẹ không thấy tay mình đâu nữa?" Tiếng bà Mai vang lên, lạc lõng và run rẩy.
Lâm không dám nhìn sang. Anh đang thực hiện một thao tác mà anh thề sẽ không bao giờ làm: Tước đoạt giác quan của chính người thân để đổi lấy sự tồn tại. Để duy trì gói tin "Ý thức" của bốn người di chuyển qua các cổng protocol cũ kỹ hướng tới cánh đồng trong giấc mơ của mẹ, anh buộc phải cắt giảm tối đa dung lượng dữ liệu truyền tải.
"Mẹ ơi, con xin lỗi... Con phải hạ độ phân giải xúc giác xuống mức 0.01%," Lâm trả lời, giọng anh khản đặc. "Cảm giác về cơ thể lúc này chỉ là một lỗi phần mềm... nó ngốn quá nhiều điện."
Trong thế giới giả lập, cơ thể bà Mai, ông Thành và bé Su bắt đầu mờ nhòe. Họ không còn là những con người bằng xương bằng thịt với làn da ấm áp. Họ chỉ còn là những khối sương mù đa giác (polygons) thô sơ.
"Mẹ không thấy đau nữa, Lâm ạ," bà Mai thì thầm. "Đó là điều tốt, phải không?"
Lâm cắn môi đến bật máu — vết máu ảo tan biến ngay lập tức vì hệ thống không còn đủ tài nguyên để giả lập chất lỏng. Bà không thấy đau, vì bà không còn cảm nhận được gì cả. Không nóng, không lạnh, không có cả cảm giác về trọng lực. Họ đang trôi dạt như những linh hồn trong một khoảng không tĩnh lặng tuyệt đối.
"Tiếp theo là thính giác," Lâm lẩm bẩm, tay anh gạt một thanh trượt ảo xuống mức tối thiểu.
Ngay lập tức, thế giới trở nên câm lặng. Tiếng thở dốc của ông Thành, tiếng thút thít của bé Su đều biến mất. Âm thanh lúc này chỉ còn là những dòng chữ chạy thẳng vào võng mạc của họ để giao tiếp.
[LÂM]: Cha mẹ, hãy tập trung vào hình ảnh của cánh đồng. Đừng cố gắng nói chuyện. Mỗi từ ngữ các người phát ra đều đang tiêu tốn những mili-ampe cuối cùng.
Ông Thành gật đầu — một chuyển động giật khựng như một cuốn phim bị lỗi khung hình. Ông nhìn xuống bé Su. Đứa trẻ tội nghiệp của thời đại Alpha lúc này chỉ còn là một đốm sáng nhỏ với đôi mắt to tròn, lo lắng. Nó đang mất dần hình dạng người.
Bất thình lình, một chấn động dữ dội quét qua đường truyền.
[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN GÓI TIN LẠ TRUY ĐUỔI. ĐỊNH DANH: SENTINEL-HUNTER-V3].
Con Sentinel bên ngoài không chỉ tấn công vào cái kén thịt dưới hầm, nó đã tung ra một "Thợ săn số" để truy vết dòng dữ liệu của họ trên mạng lưới. Trong không gian tối đen, những tia laser đỏ rực bắt đầu quét qua, xé toạc những dải băng thông mà Lâm đang ẩn nấp.
"Nó đến rồi," Lâm nghĩ thầm. Anh nhìn vào bảng thông số: [Băng thông hiện tại: 128kbps]. Với tốc độ này, họ giống như một con rùa bò giữa đại lộ để trốn một chiếc xe đua.
Anh nhìn sang cha mẹ mình. Để tăng tốc độ truyền tải, anh cần phải "nén" họ sâu hơn nữa.
[LÂM]: Con phải tắt thị giác màu. Mọi người sẽ chỉ thấy hai màu đen và trắng. Con cần chỗ cho bộ nhớ đệm.
Thế giới Eden rực rỡ nắng vàng mười năm qua chính thức lùi vào dĩ vãng. Cánh đồng lau trắng trong đầu bà Mai bỗng chốc trở thành một vùng xám xịt, âm u. Những gương mặt người thân chỉ còn là những bóng ma nhợt nhạt.
Bé Su bắt đầu sợ hãi. Trong sự câm lặng và bóng tối đen trắng, nó cảm thấy mình đang tan biến vào hư vô. Một dòng lệnh hiện lên từ phía Su: [SU]: Anh Lâm, em sắp biến mất rồi phải không? Em không thấy mình nữa.
Lâm cảm thấy một sự sụp đổ từ bên trong. Anh là "vị thần", nhưng anh đang tước bỏ mọi thứ khiến họ là "con người" để giữ lấy cái gọi là "sự sống". Nếu họ đến được Haven 2 mà không còn ký ức, không còn cảm giác, liệu họ có còn là gia đình của anh không?
"Không, Su. Em chỉ đang... tiết kiệm năng lượng để bay nhanh hơn thôi," Lâm thì thầm vào hệ thống, dù anh biết không ai nghe thấy.
Anh nhìn vào thông số pin: 1.5%.
Phía sau, bóng tối của Thợ săn số đã áp sát. Nó không cần giác quan, nó chỉ cần nuốt chửng các gói tin. Lâm nhìn thấy những xúc tu mã nguồn của nó đang vươn ra, định kéo bà Mai lại.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm đưa ra một quyết định tàn khốc. Anh ngắt kết nối với chính giác quan của mình.
Toàn bộ tầm nhìn của Lâm tối sầm lại. Anh không còn thấy cha mẹ, không thấy em gái, không thấy kẻ thù. Anh chỉ còn là một ý thức thuần túy, vận hành bằng trực giác của một hacker. Anh dồn toàn bộ băng thông của chính mình — thị giác, thính giác, cảm giác của "Vị thần" — vào ba gói tin còn lại.
"Đi đi..." Lâm truyền đi một xung dữ liệu cuối cùng.
Cơ thể ảo của gia đình Lâm bỗng nhiên được giải phóng, lao vút đi với tốc độ ánh sáng trong đường ống cáp quang tối tăm. Họ trở nên sắc nét hơn một chút nhờ vào sự hy sinh tài nguyên của Lâm, trong khi chính anh bắt đầu rơi lại phía sau, chìm vào sự tĩnh lặng của bóng tối tuyệt đối.
Dòng thông báo cuối cùng hiện lên trong khoảng không trống rỗng: [HỆ THỐNG: QUYỀN ADMIN ĐÃ ĐƯỢC CHUYỂN GIAO CHO NGƯỜI DÙNG: THANH. PIN: 0.8%].