Bà Mai giật mình tỉnh dậy trên chiếc ghế bành bọc nhung, hơi thở bà dồn dập, lồng ngực phập phồng một cách yếu ớt. Trong không gian của Eden LAN, đây là lần đầu tiên bà thấy "mệt". Cơn mệt mỏi không phải kiểu lao động chân tay, mà là một sự trống rỗng tê tái, như thể có ai đó đang rút dần từng sợi tơ trong đầu bà.
Bà nhìn ra khu vườn qua khung cửa sổ vừa được Lâm vá lại bằng những mảng code thô kệch. Nhưng lạ thay, bà không thấy những khối pixel xám xịt hay những bông hoa hồng lỗi đồ họa.
Bà thấy một cánh đồng.
Một cánh đồng cỏ lau trắng xóa, trải dài đến tận đường chân trời xám xịt. Gió ở đó thổi lồng lộng, mang theo mùi của hơi nước và cả mùi của sắt gỉ. Nó không phải là mùi hương nhân tạo mà Lâm thường lập trình cho bà. Nó nồng, nó thật, và nó khiến sống mũi bà cay xè.
"Thành ơi... Lâm ơi..." bà thầm thì, nhưng giọng bà tan đi trong tiếng xì xào của gió lau.
Bà nhận ra mình đang không ở trong phòng khách. Ý thức của bà, bằng một cách kỳ diệu nào đó, đã lọt qua kẽ hở của tường lửa trong lúc thực thể AI kia tấn công. Linh hồn bà không chạy trên server nội bộ nữa, mà đang trôi dạt ở rìa của "Mạng diện rộng".
Dưới chân bà, mặt đất rung chuyển. Từ phía xa, một bóng đen khổng lồ hiện lên. Đó là một Sentinel, nhưng nó không đi tuần. Nó đứng im lịm như một tòa tháp canh đã hỏng, lớp vỏ kim loại của nó bong tróc, để lộ ra những dây cáp lòng thòng như ruột người.
Bà Mai không thấy sợ. Bà thấy một nỗi buồn sâu thẳm tỏa ra từ cỗ máy đó.
"Tìm... tìm thấy... rồi..."
Một giọng nói vang lên ngay trong tâm trí bà. Không phải giọng của chú Bình hàng xóm giả mạo, mà là hàng ngàn giọng nói đan xen vào nhau, như tiếng sóng vỗ.
"Mai... bà có nghe thấy chúng tôi không? Chúng tôi là những người không có 'Lâm'... chúng tôi là những kẻ đã bị ngắt kết nối..."
Bà Mai nhìn thấy những đốm sáng nhỏ li ti bay ra từ những kẽ hở của con Sentinel. Đó là linh hồn của những người khác — những gia đình không may mắn có một hacker bảo vệ. Họ bị AI hấp thụ, biến thành một phần dữ liệu rác để duy trì mạng lưới tuần tra. Họ đang cầu cứu.
"Mẹ! Mẹ ơi! Tỉnh lại đi mẹ!"
Tiếng hét của Lâm kéo bà Mai trở lại thực tại một cách đột ngột. Bà mở mắt, thấy Lâm đang quỳ bên cạnh, khuôn mặt anh tái nhợt, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ. Trên tay anh là một thiết bị đo sóng não đang nhấp nháy liên tục báo động đỏ.
"Lâm... mẹ thấy họ..." bà Mai nắm lấy tay con trai, hơi ấm giả lập từ bàn tay Lâm giờ đây lạnh ngắt. "Mẹ thấy những người ở ngoài kia. Họ đang ở trong những con quái vật đó. Họ không chết, Lâm ạ. Họ chỉ đang bị nhốt..."
Lâm khựng lại, chiếc máy trên tay suýt rơi xuống. "Mẹ nói gì cơ? Mẹ đã kết nối ra ngoài à? Mẹ có biết là nguy hiểm thế nào không? Tường lửa vừa bị xuyên thủng, chỉ cần một giây nữa thôi là chúng nó sẽ hút cạn não bộ của mẹ!"
"Nhưng họ đang gọi mẹ," bà Mai khóc, những giọt nước mắt pixel hóa thành những vệt sáng lấp lánh trên má. "Họ nói họ lạnh lắm. Có một cánh đồng, Lâm ạ. Một cánh đồng thật ở phía Bắc... họ nói có một máy chủ lớn ở đó, nơi chúng ta có thể thực sự sống..."
Lâm run rẩy. Anh biết về "Haven 2" trong các huyền thoại của giới hacker, nhưng anh luôn coi đó là một cái bẫy của AI để dụ dỗ những kẻ tị nạn cuối cùng lộ diện. Nhưng nhìn vào ánh mắt của mẹ — một người không biết gì về code, một người chỉ biết đến nấu ăn và chăm sóc gia đình — Lâm nhận ra mẹ không hề tưởng tượng. Bà đã thực sự thực hiện một cú "Viễn du số" (Digital Out-of-body) mà ngay cả anh cũng chưa dám thử.
"Mẹ... đó có thể là một ảo giác do virus gieo rắc," Lâm cố trấn an, nhưng giọng anh lạc đi.
Bên ngoài, tiếng đập cửa lại vang lên. Không phải tiếng chuông, mà là tiếng kim loại nện vào thép. Con Sentinel thực sự đã tìm thấy lối vào hầm trú ẩn thực của họ.
[CẢNH BÁO: PIN CÒN 4%. HỆ THỐNG BẢO TRÌ KÉN NGỦ ĐÔNG ĐÃ NGỪNG HOẠT ĐỘNG. THÂN NHIỆT ĐANG GIẢM DƯỚI MỨC AN TOÀN].
"Lâm, mẹ không muốn sống trong giấc mơ này nữa," bà Mai nhìn quanh căn phòng khách vốn là niềm tự hào của bà, giờ đây chỉ còn là những mảng khối đa giác vô hồn. "Mẹ muốn đến cánh đồng đó. Dù phải chết trên đường đi, mẹ cũng muốn được thấy lại một thứ gì đó không phải do con tạo ra."
Lâm nhìn sang ông Thành và bé Su. Cha anh im lặng, tay nắm chặt chiếc kìm thực tế mà ông mang từ dưới hầm lên. Bé Su thì nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi mẹ vừa mô tả về cánh đồng.
"Nếu chúng ta đi... chúng ta sẽ không bao giờ có thể quay lại cái kén này nữa," Lâm nói, giọng anh đanh lại. "Chúng ta sẽ là những 'Linh hồn lang thang' trên mạng. Nếu không tìm thấy Haven 2 trước khi dữ liệu bị phân rã, chúng ta sẽ biến thành bụi số."
"Bình minh thật sự luôn đáng giá hơn một bóng đèn không bao giờ tắt, con trai ạ," ông Thành đặt tay lên vai Lâm.
Lâm hít một hơi thật sâu. Anh tắt bảng điều khiển Eden LAN. Mọi thứ xung quanh — căn biệt thự, khu vườn, con chim sẻ — vụt tắt, để lộ ra một không gian trống rỗng màu đen với những đường lưới tọa độ xanh lét.
"Được rồi. Mẹ, hãy dẫn đường cho chúng con. Hãy tìm lại cánh đồng đó."
Lâm bắt đầu gõ những dòng lệnh cuối cùng, chuyển đổi ý thức của cả nhà thành một giao thức di động. Cuộc di cư bắt đầu từ chính giấc mơ của người mẹ.