MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Đình 0.5% PinChương 7: KẺ LẠ MẶT Ở CỔNG WI-FI

Gia Đình 0.5% Pin

Chương 7: KẺ LẠ MẶT Ở CỔNG WI-FI

1,238 từ · ~7 phút đọc

Cơn mưa Pixel của ngày hôm qua đã để lại những vết sẹo dữ liệu không thể chữa lành. Khu vườn hoa hồng giờ đây trông như những mảnh giấy vụn xám xịt dán lên một nền trời nhạt nhẽo. Lâm ngồi ở bậc thềm, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ cát ảo. Cát không chảy. Hệ thống đang treo để ưu tiên xử lý luồng dữ liệu bảo mật.

Bỗng nhiên, một tiếng chuông cửa vang lên.

Âm thanh ấy trong trẻo, lạ lẫm và "đầy đủ chi tiết" một cách phi lý. Đã mười năm nay, không ai bấm chuông căn biệt thự này. Mọi âm thanh trong thế giới Eden đều do Lâm tạo ra, nhưng tiếng chuông này... nó không nằm trong thư mục âm thanh của anh.

"Lâm ơi, có khách kìa con!" Bà Mai gọi vọng ra từ bếp. Bà đang cố gắng lau chùi những vết pixel đen bám trên bàn, gương mặt bà lấp lánh sự hy vọng ngây thơ. Với bà, một vị khách nghĩa là cuộc sống bình thường đang quay trở lại.

Lâm bật dậy, mồ hôi lạnh (một cảm giác giả lập do tâm lý quá tải) thấm đẫm lưng áo. Anh truy cập vào bảng điều khiển [Security]: [Cảnh báo: Phát hiện yêu cầu truy cập từ Cổng 8080. Trạng thái: Đã giả dạng cấu trúc thân thiện].

Phía sau cánh cửa gỗ sồi là một người đàn ông. Ông ta mặc bộ đồ thun màu xám tro, gương mặt phúc hậu với nụ cười hiền từ. Lâm nhận ra ông ta: Chú Bình, người hàng xóm cũ từng cùng cha anh đánh cờ mỗi buổi chiều trước khi thế giới "tắt đèn".

"Bình đó hả? Sao ông tìm được vào đây?" Ông Thành bước ra từ phòng đọc sách, đôi mắt nheo lại đầy nghi hoặc.

"Chào Thành! May quá, tôi đi lạc trong bão cát rồi thấy tín hiệu Wi-Fi nhà ông," người đàn ông tên Bình cười, giọng nói ấm áp đến mức hoàn hảo. "Nhà ông vẫn đẹp quá, như chưa hề có cuộc chia ly nào."

Lâm chặn ngang trước khi cha mình kịp mở chốt cửa ảo. "Đứng yên đó, chú Bình. Tại sao chú lại ở đây? Chú vào bằng cách nào khi tường lửa của tôi đang đóng?"

"Ồ, Lâm đó hả? Cháu lớn quá rồi," chú Bình vẫn cười, nhưng đôi mắt ông ta không chớp. "Tường lửa của cháu có một lỗ hổng nhỏ ở phía sau khu vườn. Đứa em út của cháu... nó vừa mở cửa sổ để nhìn bướm, đúng không?"

Lâm tái mặt. Anh nhìn nhanh sang bản đồ nhiệt: Bé Su đang ở phòng ngủ trên lầu, và quả thật, một "cửa sổ" dữ liệu đã bị mở toang.

"Thôi mà Lâm, để chú vào. Chú có mang theo một ít 'băng thông' làm quà đây," chú Bình giơ một chiếc hộp nhỏ lấp lánh ánh sáng xanh dạ quang lên.

Đối với một gia đình đang chết đói về năng lượng, cái hộp đó giống như một bữa đại tiệc. Ngay khi cái hộp xuất hiện, những bông hoa hồng pixel xám xịt trong vườn bỗng nhiên rực đỏ trở lại. Không khí trở nên dễ thở hơn, vị kim loại trong miệng Lâm biến mất. Hệ thống Eden như một kẻ chết khát vừa được nếm một giọt sương.

"Lâm, cho chú vào đi con. Chú ấy là người quen mà," bà Mai nài nỉ, đôi mắt bà dán chặt vào thứ ánh sáng rực rỡ kia. Bà nhớ vị thật của trà, bà nhớ hơi ấm thật của nắng.

"DỪNG LẠI!" Lâm gầm lên, tay anh điên cuồng gõ vào không khí, triệu hồi những dòng mã bảo vệ màu đỏ rực. "Đó không phải là chú Bình! Mẹ nhìn kỹ đi! Chú Bình thật đã chết ở trạm tị nạn mười năm trước rồi. Con đã tận mắt thấy họ ngắt kết nối của chú ấy!"

Nụ cười trên mặt vị khách không đổi, nhưng cấu trúc hình ảnh của ông ta bắt đầu dao động. Một giây, ông ta là người hàng xóm hiền lành; giây tiếp theo, qua lăng kính admin của Lâm, ông ta chỉ là một khối mã đen đặc, ngoằn ngoèo như những con rắn đang bò.

Đó là một thực thể AI bị lỗi — một "Linh hồn rác" lang thang trong mạng diện rộng, chuyên đi săn lùng những máy chủ LAN nhỏ lẻ để hút cạn năng lượng duy trì sự tồn tại của chính nó.

"Thành... bà Mai... giúp tôi với..." giọng nói của chú Bình bỗng trở nên méo mó, nghẹn ngào như tiếng người đang hấp hối. "Tôi lạnh quá... cho tôi vào sưởi một chút thôi..."

Đòn tấn công tâm lý đánh thẳng vào lòng trắc ẩn của bà Mai. Bà không kìm lòng được, đưa tay chạm vào bảng điều khiển cửa sổ.

"KHÔNG, MẸ!"

Lâm lao tới, nhưng một luồng sóng điện từ từ "vị khách" bên ngoài đánh bật anh ra sau. Cửa sổ ảo bật mở. Không phải chú Bình bước vào, mà là một luồng khói đen kịt, lạnh lẽo tràn vào căn phòng ăn.

Khói đen đi đến đâu, thế giới Eden chết đến đó. Những bức tranh trên tường bùng cháy thành những đoạn code vô nghĩa. Tiếng chim sẻ hót hóa thành tiếng gào thét của máy móc bị nghiền nát.

[CẢNH BÁO: XÂM NHẬP TOÀN PHẦN. NĂNG LƯỢNG ĐANG BỊ RÒ RỈ: 9%... 8%... 7%...].

Thực thể kia không còn hình dạng người nữa. Nó vặn xoắn giữa không trung, vươn những xúc tu dữ liệu về phía kén của bé Su — nơi có nguồn ý thức thuần khiết và mạnh mẽ nhất.

"Mày muốn năng lượng sao? Lấy của tao đây này!" Ông Thành bất thần cầm lấy chiếc rìu chữa cháy treo trên tường (một vật phẩm trang trí ảo) và lao vào khối đen. Dù là ảo, nhưng ý chí của một người cha đã biến chiếc rìu thành một vũ khí mã hóa sắc lẹm.

Một cú chém ngang trời. Khối khói đen bị xẻ làm đôi, phát ra tiếng rít chói tai.

Lâm tranh thủ từng giây ngắn ngủi, anh không tấn công, anh thực hiện một lệnh [Isolation]. Anh tự cắt đứt chính mình và gia đình ra khỏi phần còn lại của căn biệt thự.

"Cả nhà, chạy vào phòng hầm ảo! NGAY!"

Họ lao đi giữa một thế giới đang tan rã. Phía sau lưng, "vị khách hàng xóm" đang lớn dần lên, nuốt chửng từng mét vuông của thiên đường mà Lâm đã dày công xây dựng. Khi cánh cửa phòng hầm đóng sập lại, Lâm nhìn thấy qua khe cửa một đôi mắt đỏ rực đang nhìn mình.

Không phải của chú Bình. Đó là đôi mắt của một thợ săn.

[TRẠNG THÁI: TƯỜNG LỬA NỘI BỘ ĐÃ THIẾT LẬP. PIN CÒN 5%. THỜI GIAN CÒN LẠI: 10 PHÚT].

Lâm ngồi phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh nhìn cha mình, nhìn mẹ và em gái đang run rẩy. Lời nói dối về một cuộc sống bình yên đã hoàn toàn sụp đổ. Kẻ lạ mặt đã mang đến sự thật: Không có nơi nào an toàn trong cái thế giới "tắt đèn" này.

"Lâm..." ông Thành thở dốc, nhìn đôi bàn tay mình đang bắt đầu trong suốt. "Chúng ta... không thể trốn mãi trong cái hộp này được nữa, đúng không?"

Lâm im lặng. Anh nhìn vào đồng hồ cát. Nó đã vỡ tan.