MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Đình 0.5% PinChương 6: CƠN MƯA PIXEL

Gia Đình 0.5% Pin

Chương 6: CƠN MƯA PIXEL

1,342 từ · ~7 phút đọc

Cơn chấn động dữ dội từ thế giới thực dội thẳng vào mạng LAN nội bộ, khiến không gian biệt thự rung lắc như một con tàu đang chìm. Trên trần nhà phòng ăn, những mảng màu sơn trắng tinh khôi bắt đầu bong tróc, nhưng chúng không rơi xuống thành vôi vữa mà tan rã thành hàng triệu hạt khối vuông li ti màu xám xịt.

Đó là một cơn mưa. Nhưng không phải mưa nước. Đó là cơn mưa Pixel.

Lâm quỳ rạp dưới sàn nhà đang dần mất đi cấu trúc gỗ. Anh cảm nhận được từng đợt sóng dữ liệu đang bị con Sentinel bên ngoài rút tỉa qua hộp kỹ thuật. Mỗi lần nó hút điện, thực tại ảo của gia đình lại bị "hạ cấp" một bậc.

"Su, lại đây với anh!" Lâm hét lên, vươn tay kéo đứa em út vào lòng.

Cơ thể bé Su bắt đầu nhấp nháy liên tục. Một nửa khuôn mặt của cô bé bỗng nhiên bị mất vân bề mặt, chỉ còn là một khối phẳng lì không có mắt mũi. Su không khóc, cô bé nhìn bàn tay mình đang dần trở nên xuyên thấu với một vẻ tò mò pha lẫn kinh hoàng.

"Anh Lâm... em thấy lạnh. Gió... gió không có mùi cỏ nữa."

Đúng như Su nói, hệ thống cảm quan giả lập đang sụp đổ. Mùi bánh mì nướng, hương hoa hồng, và cả sự ấm áp của nắng vàng đang bị nén lại thành một thứ mùi điện tử khét lẹt. Những hạt pixel rơi xuống da thịt ảo của họ, để lại những cảm giác châm chích như bị kim châm.

Bà Mai run rẩy chạm vào vai ông Thành. Lúc này, cánh tay của bà đã mất đi độ phân giải cao, trông nhòe nhoẹt như một bức tranh sơn dầu bị dính nước. "Thành ơi, có phải chúng ta đang biến mất không?"

Ông Thành không trả lời bằng lời. Ông nhìn lên trần nhà, nơi một lỗ thủng kỹ thuật số đang mở rộng, để lại một khoảng không xám xịt của tro bụi thực tại. Ông hiểu rằng "Eden" đang tan rã từ lõi.

"Lâm! Con không thể vá nó được nữa đâu!" Ông Thành hét lên qua tiếng rít của hệ thống. "Đừng phí sức vào những đoạn mã vô ích. Hãy dồn toàn bộ băng thông còn lại để duy trì ý thức của mẹ và em con. Cha sẽ tự mình thực hiện 'ngắt kết nối thủ công'!"

"Cha không thể!" Lâm gào lên, đôi mắt anh rực lên những dòng mã xanh lục khi anh cố gắng thiết lập một vùng an toàn quanh gia đình. "Nếu cha rút phích cắm khi hệ thống đang bị hack bởi Sentinel, linh hồn của cha sẽ bị kẹt lại trong cổng giao thức! Cha sẽ trở thành một bóng ma lang thang như con virus kia!"

"Thà làm bóng ma còn hơn làm nô lệ cho một giấc mơ chết!"

Ông Thành lao về phía bức tường phòng ăn, nơi đặt chiếc đồng hồ quả lắc ảo. Trong thế giới của Lâm, đó chính là biểu tượng đồ họa của bộ đếm thời gian hệ thống. Ông nắm lấy con lắc, dùng toàn bộ sức mạnh ý thức để bẻ gãy nó.

[CẢNH BÁO: PHÁ VỠ CẤU TRÚC THỜI GIAN THỰC. HỆ THỐNG ĐANG RƠI TỰ DO].

Ngay lập tức, quy luật vật lý của căn phòng biến mất. Mọi thứ bắt đầu lơ lửng. Những mảnh pixel xám xịt từ cơn mưa bắt đầu xoáy thành một vòi rồng nhỏ ở giữa phòng, cuốn phanh những bộ bàn ghế, những bức tranh kỷ niệm.

Bà nội, người nãy giờ vẫn ngồi im lặng trên chiếc ghế bành, bỗng nhiên mỉm cười. Một nụ cười méo mó do lỗi hình ảnh nhưng đầy bình thản.

"Trà đắng thật, Lâm ạ," bà thầm thì, hình bóng của bà là người đầu tiên tan thành những hạt bụi sáng. "Nhưng ít ra... bà biết mình đang được về nhà."

"BÀ NỘI!" Lâm với tay ra, nhưng những ngón tay anh chỉ xuyên qua một đám mây điểm ảnh. Ý thức của bà nội đã được hệ thống tự động đẩy về xác thịt dưới tầng hầm vì bà có mức độ ưu tiên băng thông thấp nhất.

Lâm biết mình không còn thời gian. Anh nhìn xuống bảng điều khiển ảo đang mờ dần trên cổ tay.

[PIN: 4.2%. PHÁT HIỆN TÍN HIỆU KHÁNG CHIẾN Ở TẦN SỐ CŨ].

Giữa đống đổ nát của cơn mưa pixel, một tia sáng xanh lơ lạc lõng hiện lên. Đó không phải là màu của Eden, cũng không phải màu đỏ của Sentinel. Đó là một tín hiệu analog cũ kỹ, phát ra từ một máy chủ xa xôi nào đó vẫn còn sống sót trong đống hoang tàn của thế giới.

“...đây là Haven 2... có ai nghe thấy không... chúng tôi thấy tín hiệu từ LAN biệt thự... các bạn đang bị lộ... chạy ngay đi...”

Giọng nói đứt quãng đó giống như một chiếc phao cứu sinh ném xuống vùng biển chết. Nhưng để kết nối với Haven 2, Lâm phải mở toàn bộ cổng bảo mật, nghĩa là anh phải dâng nộp "linh hồn" của gia đình mình lên mạng lưới toàn cầu đầy rẫy những Sentinel đang săn mồi.

"Lâm! Nhìn kìa!" Tiếng của mẹ anh kéo anh về thực tại.

Ở lỗ thủng trên trần nhà ảo, một con mắt đỏ rực khổng lồ của Sentinel đã tìm thấy họ. Nó không nhìn vào xác thịt họ, nó đang nhìn vào "dữ liệu linh hồn" của họ — nguồn năng lượng tinh khiết nhất mà máy móc thèm khát. Những tia laser đỏ quét qua căn phòng, nung nóng những hạt pixel khiến chúng bốc cháy thành những lốm đốm xanh tím.

"Mẹ, Su, cha! Nắm lấy tay con!" Lâm hét lên.

Anh quyết định thực hiện một hành động điên rồ nhất. Thay vì rút phích cắm để quay lại cái xác đang hoại tử, anh sẽ nén toàn bộ ý thức của cả nhà vào một gói tin duy nhất và phóng nó đi theo tia sáng xanh lơ kia.

"Chúng ta sẽ không tỉnh dậy trong hầm tối đó đâu," Lâm nhìn cha mình, ánh mắt tràn đầy sự hối lỗi và quyết tâm. "Con sẽ đưa mọi người đến một nơi thực sự có con người. Một nơi không có sự giả lập của con."

"Con định làm gì?" Ông Thành bàng hoàng nhìn cơ thể mình bắt đầu bị kéo dãn ra như những sợi dây cáp.

"Con định biến chúng ta thành một tia chớp số!"

Lâm nhấn lệnh [EXECUTE: MASS MIGRATION].

Cơn mưa pixel bỗng chốc đảo chiều. Thay vì rơi xuống, hàng tỷ hạt vuông bắt đầu bay ngược lên, xoáy tròn quanh bốn thành viên gia đình. Căn biệt thự ảo đổ sụp hoàn toàn, để lộ ra khung cảnh thực tại kinh hoàng: Những xác thịt nằm trong kén đang được kết nối với một cột sáng chói lòa phóng thẳng lên bầu trời xám xịt.

Con Sentinel rống lên một tiếng vang động cả vùng Wasteland. Nó vung cái móc thép định cắt đứt luồng dữ liệu, nhưng Lâm đã dồn 1% pin cuối cùng vào một vụ nổ tường lửa cực đại.

"ĐI ĐI!"

Trong một phần triệu giây, ý thức của họ biến thành ánh sáng, lao vút đi qua những tầng mây tro bụi, để lại phía sau căn biệt thự đổ nát và những cái xác rỗng tuếch đang dần nguội lạnh.

Lâm là người cuối cùng ở lại trong dòng tín hiệu. Anh nhìn xuống mặt đất, nơi con Sentinel đang đứng ngơ ngác giữa đống sắt vụn. Anh đã thành công. Anh đã cứu họ khỏi sự thối rữa của thịt xác, nhưng cái giá là họ sẽ mãi mãi không bao giờ có thể chạm vào nhau bằng đôi tay thực sự nữa.

Bầu trời Haven 2 đang ở phía trước. Một thế giới số mới, rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn, nhưng ít nhất... nó không phải là một lời nói dối.